Cầu Than Thở

Chương 17: Kẻ ăn người ở và giấc mộng tan vỡ

 

“Vẫn là t.h.u.ố.c giảm đau sao?”

“Vâng, cảm ơn dì Vương.”

Bà bác sĩ trực ở tiệm t.h.u.ố.c đã sớm quen mặt Khang Tinh Tinh. Cậu thiếu niên mỗi lần tới đều cúi đầu thấp đến mức muốn chạm đất, vành tai đỏ rực, giọng nói nhỏ như muỗi kêu. Lần đầu tiên cậu đến, bà chẳng nghe rõ cậu nói gì. Cậu cứ lẩn quẩn giữa các quầy t.h.u.ố.c, cố thu mình lại nhỏ nhất có thể, đôi mắt vô định nhìn từ t.h.u.ố.c cảm sang cao dán. Bà còn tưởng cậu định ăn trộm, gặng hỏi mãi mới biết: em gái cậu đến kỳ, bị đau bụng, cậu muốn mua thứ gì đó cho em gái bớt đau.

“Em gái sao?”

Nữ bác sĩ nghi ngờ nhìn kỹ mặt cậu. Thời buổi kế hoạch hóa gia đình gắt gao nên nhà có hai con là chuyện hiếm.

May mà tiệm t.h.u.ố.c không xa khu cư xá Cục Thẩm kế. Một lát sau có một ông cụ bước vào, thấy cậu liền bảo cậu không nói dối. Cậu thực sự có một đứa em gái, ba mất sớm còn mẹ thì... Ông cụ lắc đầu như trống bỏi, thở dài thườn thượt rồi xua tay, ý bảo đừng nhắc đến nữa:

“Cái con bé đó ấy à, chẳng cần lạy trời lạy đất hay cha mẹ đâu, cứ quỳ xuống mà lạy anh trai nó là đủ! Không có cậu anh này thì không biết nó ra nông nỗi nào rồi!”

Đàn bà vốn dễ mủi lòng, nữ bác sĩ nghe xong thì xót xa. Mỗi lần Khang Tinh Tinh đến mua t.h.u.ố.c giảm đau bà lại tặng thêm chút đồ: khi thì hộp sắt bổ m.á.u, khi thì canxi hay vitamin bảo rằng cả hai đứa đang tuổi lớn, cần phải bồi bổ. Khang Tinh Tinh nhận đồ bằng hai tay, chẳng nói được lời nào hoa mỹ mà chỉ biết cúi gập người thật sâu trước khi ra về. Cái cúi đầu nặng nề đến mức trán suýt chạm đất khiến người ta ái ngại, nhưng dù bà có mắng hay can ngăn thì lần sau tới cậu vẫn cứ cung kính như vậy.

Trường học thời đó chưa có môn giáo d.ụ.c giới tính nhưng đám con gái tụ tập lại thì chuyện gì cũng nói, nhất là những thay đổi trên cơ thể mình.

Đó là một đoạn thời gian đầy bỡ ngỡ và xấu hổ. Tuổi dậy thì không phải lúc nào cũng tươi đẹp. Người lớn khi thấy vết m.á.u trên ga trải giường thường cau mày tặc lưỡi, ánh mắt chán ghét như thể đó là một chứng cứ phạm tội bẩn thỉu. Điều đó khiến các cô gái trẻ cảm thấy vô vọng, thậm chí là tội lỗi. Chu Nguyệt thì khác, cô quan niệm nếu một chuyện cần bảo mật thì tuyệt đối không để ai biết. Sự che giấu và bí ẩn mang lại cho cô một loại khoái cảm kỳ lạ.

Ở lớp, các cô gái lén lút chuyền tay nhau b.ăn.g v.ệ si.nh dưới ngăn bàn. Chu Nguyệt cũng vậy nhưng cô luôn cẩn thận bọc thêm một lớp báo bên ngoài trước khi đưa cho người khác.

Chủ đề về đám con trai cũng thay đổi. Không còn là những trận cãi vã "đòi đ.á.n.h bại tụi con trai" nữa mà là "anh chàng lớp bên soái quá". Trong những cuộc bình chọn "nam vương" của lớp, thỉnh thoảng Chu Nguyệt lại nghe thấy cái tên Khang Tinh Tinh. Sức hút của cậu không quá cao, trong đám mê trai bảy tám đứa thì chỉ có hai ba đứa đột nhiên nhắc đến cậu.

Nhưng chỉ cần ba chữ "Khang Tinh Tinh" lọt vào tai thì trái tim Chu Nguyệt đang ngồi trong góc lớp liền thắt lại, như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô nín thở dựng tai lên nghe, chỉ đến khi có đứa chê: "Không được, anh ta đen quá" hoặc “Cậu ta đ.á.n.h người dữ dằn lắm, đáng sợ c.h.ế.t đi được” thì cô mới thở phào nhẹ nhõm rồi tiếp tục cúi đầu viết bài.

Những năm đầu thập niên 2000, trào lưu nam thần màn ảnh nở rộ. Chu Nguyệt cầm điều khiển tivi chuyển kênh liên tục, chẳng thấy nam chính nào vừa mắt. Sau đó cô theo bạn bè xem bộ phim thần tượng Đài Loan Hoa Oải Hương. Cô thích nữ chính Lương Dĩ Huân, người dịu dàng, đáng yêu như hình mẫu người mẹ mà cô hằng khao khát. Mỗi ngày cô đều hy sinh giấc ngủ trưa để canh giờ xem phim dưới ánh nắng rực rỡ.

Cô không ngủ nên Khang Tinh Tinh rửa bát xong cũng không ngủ. Cậu đứng ở cửa phòng ngủ, gãi gãi tay chân đầy lúng túng đắn đo mãi mới hỏi:

“Nguyệt Nguyệt, em không ngủ một lát sao? Chiều đi học sẽ mệt đấy.”

“Không cần!”

Cậu nghe vậy thì cũng không nói thêm. Chu Nguyệt nằm trên sofa lớn, cậu ngồi trên sofa nhỏ, gục mặt xuống bàn trà làm bài tập, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tivi cùng cô.

Có một ngày, phim chiếu cảnh Lương Dĩ Huân và Quý Tình Xuyên kết hôn. Quý Tình Xuyên hôn Lương Dĩ Huân rất lâu rồi từng hạt cúc trên áo sơ mi của cô gái được tháo ra...

Chu Nguyệt như bị bỏng, nhảy dựng lên tắt phụp tivi. Màn hình đen ngòm phản chiếu khuôn mặt hai người. Chu Nguyệt nghiêm nghị, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t còn Khang Tinh Tinh vẫn ngây ngốc nhìn chằm chằm vào màn hình, một lúc lâu sau mới cúi đầu lặng lẽ cầm sách lên đọc.

“Thật mất mặt!” Cô mặt đỏ tía tai gào lên mà chẳng rõ là ai mất mặt hay chuyện gì mất mặt. Khang Tinh Tinh vẫn im lặng nhưng cô không buông tha, học theo cái vẻ chua ngoa của bà mẹ mà chất vấn: “Sao anh không nói gì?”

Khang Tinh Tinh cụp mắt, hàng mi dày và đen rủ xuống. Đôi môi dày của cậu mấp máy nửa ngày mới thốt ra một câu:

“Không mất mặt. Họ yêu nhau nên không mất mặt.”

Khang Tinh Tinh biết đạp xe. Chiếc xe đạp là kỷ vật của Chu Thiên Thành, hàng nhập khẩu, xích xe đến giờ vẫn trơn tru như mới. Chu Nguyệt ngồi ở ghế sau ôm c.h.ặ.t lấy eo cậu. Chiếc xe lướt đi trên con đường rợp bóng cây. Ánh nắng ấm áp khiến cô lim dim buồn ngủ. Cô nhắm mắt cảm nhận bóng cây loang lổ lướt qua mặt, tưởng tượng mình là chú chim nhỏ bay qua nhịp cầu Than Thở, ngửi thấy mùi cỏ xanh, mùi hoa và cả mùi hương trên cơ thể cậu.

“Tinh Tinh.”

“Ơi?”

“Lớn lên em muốn gả cho anh!”

Khang Tinh Tinh im lặng rất lâu.

“Anh có nghe thấy không?”

“Anh nghe thấy rồi.”

“Thế sao anh không nói gì?” Chu Nguyệt nhíu mày quát lớn: “Có phải anh thích Long Tuyết Vi không? Chị ta cứ khen anh soái suốt!”

“Không phải. Chỉ là... vì anh và Nguyệt Nguyệt là anh em.”

“Anh em thì sao?”

“Anh em không thể kết hôn.”

Chu Nguyệt im bặt. Suốt buổi chiều hôm đó cô không nói một lời. Tan học, cô tự khoác cặp đi thẳng ra cổng trường. Bóng cô kéo dài dưới hoàng hôn, cô bước lên cầu, cái bóng bị những bậc đá xanh chia cắt thành nhiều đoạn.

Chẳng mấy chốc một cái bóng khác xuất hiện bên cạnh, bám theo như một cái đuôi. Cô đi nhanh, cái bóng đi nhanh; cô đi chậm, cái bóng đi chậm. Cuối cùng hai cái bóng chồng khít lên nhau.

“Nguyệt Nguyệt, đừng giận nữa.”

Lần này cậu không hỏi cô có ăn kẹo hồ lô không, cô cũng chẳng thèm để ý.

Trời tối hẳn, những cái bóng tan biến nhưng cậu vẫn theo sau. Cô nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo rồi dưới ánh đèn đường, cậu đột ngột bước tới nắm lấy bàn tay cô bằng lòng bàn tay khô ráo rắn rỏi.

“Nhưng chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi, chỉ có hai người chúng ta thôi.”

Một lát sau cậu cười ngây ngô lấy lòng:

“Cùng với Mỗi Mỗi nữa.”

“Ai thèm ở với anh chứ?” Chu Nguyệt hất tay cậu ra, “Em sẽ gả cho đại minh tinh như Quý Tình Xuyên! Không, minh tinh đào hoa lắm, em sẽ gả cho ông chủ lớn!”


Khang Tinh Tinh không nói nữa. Hai người một trước một sau đi về nhà. Ánh đèn đường dịu nhẹ như những vầng trăng tan trong nước. Họ như hai con cá nhỏ bơi dưới đáy biển rồi lặn vào hành lang hình vòm tối tăm của khu cư xá.

Rất lâu sau Khang Tinh Tinh mới nói:

“Nhưng anh sẽ không kết hôn. Anh sẽ ở nhà đợi Nguyệt Nguyệt về.”

“Nực cười, em đã gả cho ông chủ lớn rồi thì về làm gì?”

“Ừ.” Khang Tinh Tinh cười khờ khạo trong bóng tối, “Nguyệt Nguyệt ở thành phố lớn sống hạnh phúc thì đừng về. Nhưng nếu không vui thì cứ quay lại đây. Anh sẽ làm món khoai tây sợi xào ớt xanh cho em và mua kẹo hồ lô cho em.”

Hành lang tối đen không nhìn rõ năm ngón tay bỗng chốc như biến thành đại dương mênh m.ô.n.g, dưỡng khí cạn kiệt. Chu Nguyệt cảm thấy khó thở, bên tai chỉ còn tiếng tim đập thình thịch.

Cô như một con rối bị giật dây, vươn tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c ngay sát bên mình, mặt cọ vào lớp vải khô ráo mang hương bột giặt thanh khiết. Cô ngẩng mặt, nhón chân, môi chạm vào một sự mềm mại. Cô vụng về áp c.h.ặ.t lấy nó.

“Em chẳng đi đâu cả. Em không thèm gả cho ông chủ lớn, em muốn gả cho anh.”

Cô thở hổn hển. Đây là tâm tư sâu kín nhất, bí mật nhất của cô. Cô chỉ có cậu và cậu cũng chỉ có cô.

Dứt lời, đôi môi cô bị sự mềm mại kia nuốt chửng. Cậu ngậm lấy môi cô một cách chậm rãi, nâng niu như đang ngậm một viên bảo thạch vô giá sợ rằng nó sẽ tan mất. Cô hé miệng, cậu vươn lưỡi, thô bạo mà tham lam quấn lấy đầu lưỡi nhỏ bé của cô.

Chính cô là người dụ dỗ cậu trước. Nhìn vẻ mặt không tiền đồ của cậu lúc này, cô vừa đắc ý vừa sợ hãi. Nghĩ đến gương mặt chán ghét của bà mẹ khi lôi chiếc ga giường dính m.á.u ra khỏi máy giặt thì trái tim cô trào dâng một nỗi đau đớn lẫn khoái lạc.

Bàn tay thô ráp của cậu vốn luôn dịu dàng vỗ về trán cô mỗi khi sốt, giờ đây lại thô bạo vén vạt áo cô lên. Cậu đột ngột giật phăng lớp vải mỏng manh mà chà đạp một cách hung hãn.

“Đau quá!”

Cô rên khẽ nhưng cậu như không nghe thấy, ép c.h.ặ.t cô vào bức tường xi măng lạnh lẽo. Hơi thở nóng rực như lửa rừng lan từ vành tai xuống cổ, xương quai xanh rồi xuống thấp nữa...

Cô khẽ nấc lên một tiếng rồi ưỡn n.g.ự.c đón nhận cậu. Đầu ngón tay cô luồn vào chân tóc cậu, tự hào nhớ lại ngày hôm đó ở cửa hàng nội y. Cậu khi đó xấu hổ đến mức muốn độn thổ, bà bán hàng thì nhìn họ đầy nghi ngại.

“Người lớn nhà các cháu đâu?”

“Ba cháu c.h.ế.t rồi, mẹ cháu không quản, cháu là do anh trai nuôi lớn!”

Cô thản nhiên ưỡn n.g.ự.c, giật lấy chiếc áo n.g.ự.c cotton từ tay bà ta rồi đi vào phòng thử đồ. Còn "người anh trai" nuôi lớn cô là cậu thì cúi đầu đứng ngoài cửa hàng như một phạm nhân chờ t.ử hình.

Cô chọn một chiếc màu trắng tinh khôi chỉ có một vòng ren nhỏ.

“Em không cài được!”

Đêm đó cô hét lên trước gương phòng tắm. Cậu khó nhọc nhích vào sau lưng cô, những ngón tay thô vụng loay hoay mãi mới cài được một nấc, mồ hôi vã ra như tắm, nhỏ xuống tấm lưng trần của cô.



Ánh đèn đường như trăng dưới nước bỗng nhòe đi vì nước mắt rồi vụt trở nên rõ ràng, hóa thành chiếc đèn bàn màu xanh ngọc bích.

Tiếng chuông của người nhặt rác dưới cổng khu cư xá biến thành tiếng xích sắt va chạm dồn dập ch.ói tai. Những sợi tóc thô ráp trong tay cô bỗng dài ra, trở nên mềm mại nhưng pha lẫn những sợi bạc và nồng nặc mùi xì gà.

Một gương mặt ngẩng lên, đôi mắt lá liễu cười híp lại, đuôi mắt đỏ rực lan tận thái dương. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt đẫm d.ụ.c vọng, giọng nói khàn đặc:

“Hôm nay ra sức như vậy là vì Mỗi Mỗi sao?” Đôi môi hồng nhạt dính vệt sữa trắng, hắn hưng phấn hỏi: “Hay là lại nhớ ra chuyện gì rồi?”

Tiếng khóc trẻ thơ đã sớm lịm tắt trong bóng đêm tĩnh mịch của núi rừng. Dưới chân núi, tiếng nước hồ xào xạc. Trong đêm không gió không mưa, đó là tiếng cá sấu xuống nước. Bà Từ đã bế con đi rồi, bà ta mang nó đi đâu? Khang Tinh Tinh đáng c.h.ế.t kia đang ở đâu? Tất cả đều bỏ rơi cô.

“Giang Hoài, Giang Hoài, Giang Hoài...”

Cô gọi tên hắn bằng giọng khàn đặc,

“Anh tha cho Mỗi Mỗi được không? Cầu xin anh, anh ném tôi xuống chân núi cũng được... Không, không.”

Cô hoảng loạn sửa miệng, cười cầu khẩn, đôi mắt gần như trong suốt trừng lớn đầy vẻ tâm thần, vừa cười vừa khóc:

“Tôi tự đi, tôi tự bò xuống. Hoặc anh gọi lão Liêu tới, những thứ anh đã dùng trên người anh trai tôi thì cứ dùng hết lên tôi đi, được không? Anh tôi cứng đầu nhưng tôi thì khác, tôi sợ đau lắm, tôi mà đau là tôi sẽ kêu, anh thích nghe tôi kêu mà.”

Cô khóc nấc lên:

“Xin anh tha cho Mỗi Mỗi.”

Người đàn ông nhắm mắt cười, những lọn tóc ướt bết vào trán. Hắn thở gấp, chẳng rõ là đang tận hưởng cơ thể cô hay tận hưởng những lời van xin đó. Hắn mở mắt, hốc mắt đỏ ngầu, say đắm vuốt ve cánh tay trần của cô rồi dừng lại ở cổ tay dưới gối đầu dịu dàng nói:

“Tùng Trúc có t.h.a.i rồi, cũng là con trai. Cô ta không giống loại ch.ó nuôi mãi không thân, ăn cây táo rào cây sung như ai đó. Nếu đứa trẻ này sinh ra mà Mỗi Mỗi còn sống...”

Hắn gạt mớ tóc bết mồ hôi của cô sang bên nhìn cô đầy "âu yếm":

“Sẽ có hậu quả gì đây, phu nhân?”

“Nhân sinh là một vòng luân hồi thôi mà.” Hắn thở dài buồn bã, “Anh trai tôi liệt mười ba năm, đầu óc tỉnh táo nhưng chỉ cử động được đôi mắt. Tôi làm bác sĩ, đặt trước mặt anh ta một tấm bảng, trái là c.h.ế.t, phải là sống. Em đoán xem anh ta nhìn về hướng nào?” Hắn cười bí hiểm: “Anh ta khóc, mắt nhìn trân trân vào bên trái suốt một ngày một đêm. Thật đáng thương, dù sao chúng tôi cũng là anh em cùng cha khác mẹ. Hôm nay là 29 tháng 6, ngày giỗ ba mẹ tôi và tôi đã thành toàn cho anh ta.”

“Liệu Mỗi Mỗi cũng sẽ đối xử với con trai tôi như thế chứ? Nghĩ mà xem, hai đứa chúng nó đến anh em cùng cha khác mẹ cũng chẳng phải.”

Hắn hôn lên trán, lên mũi, lên môi cô. Khi cô rút con d.a.o từ dưới gối ra hắn vẫn đang cười. Hắn né nhẹ, lưỡi d.a.o nhỏ cứa vào cánh tay hắn. Máu nóng đậm đặc hòa cùng mồ hôi nhỏ từng giọt lên mặt cô. Mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc vào mũi khiến cô ho sặc sụa, văng cả những đốm m.á.u nhỏ. Hắn bóp c.h.ặ.t cổ cô, ngửa đầu thở dốc trong sung sướng, làn da tái nhợt trở nên đỏ rực, đôi mắt huyết hồng.

Hắn phóng thích tất cả trong sự va chạm bạo ngược...

Hết chương 14.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cầu Than Thở - Chương 17 | Đọc truyện chữ