Cầu Than Thở

Chương 15: Những mảnh vỡ dưới giàn tử đằng

 

Đới Yến ngồi dưới hành lang hoa t.ử đằng tống từng miếng từng miếng bơ vào miệng một cách thô bạo. Phía sau lớp kính, tiếng máy móc gào thét và đám đông hỗn loạn hóa thành tiếng ruồi nhặng ong ong cũng chẳng át nổi tiếng nhai nuốt sồn sột của bà.

Từ xa, bà nhìn thấy Khang Tinh Tinh. Cậu đứng dưới bóng cây râm mát trên con đường nhất định phải đi qua để từ viện ngoài vào khu phòng VIP. Cậu đeo cặp sách, tay phải ôm con b.úp bê Barbie cũ kỹ, tay trái kẹp con gấu Teddy lông lá đã bạc màu. Chẳng nhớ là Chu Thiên Thành mang chúng về từ Hồng Kông hay nước Anh, chỉ biết dường như Chu Nguyệt đi đâu cũng phải ôm khư khư lấy chúng.

Khang Tinh Tinh đứng đó, lặng lẽ nhìn qua lớp kính vào sự hỗn loạn của hành lang bệnh viện rồi lại bình thản nhìn về phía Đới Yến.

Mới mười một tuổi mà cậu đã phổng phao hẳn lên, cao bằng bà khi bà đi giày cao gót. Cậu vạm vỡ, lừng lững, mỗi khi đi lại trong nhà đều tạo ra một cảm giác áp bách khiến trần nhà như thấp xuống. Cậu vẫn giữ cái thói quen im lìm từ nhỏ, không tiếng động hiện ra từ một góc tối rồi lại không tiếng động biến mất vào một căn phòng nào đó.

Con người thật khéo tự lừa dối mình. Dù Chu Thiên Thành không nói thì gương mặt của Khang Tinh Tinh đã là một lời thú nhận quá rõ ràng.

Chu Thiên Thành có đôi mắt đào hoa sóng sánh, nhìn cột điện cũng thấy tình tứ; còn Khang Tinh Tinh lại có đôi mắt một mí dài và phẳng, con ngươi như bị đóng khung, nhìn ai cũng lờ đờ không cảm xúc. Chỉ trừ khi thấy Chu Nguyệt thì cậu mới theo bản năng mà cụp mắt lẩn tránh như thể sợ hãi điều gì.

Giọng nói cũng khác. Chu Thiên Thành thích nói giọng kéo dài trong trẻo; còn giọng Khang Tinh Tinh trầm thấp, mỗi chữ phát ra đều trịnh trọng và nặng nề. Suốt sáu năm qua cậu vẫn tất cung tất kính gọi bà là “Dì Đới Yến”.

Chu Thiên Thành có đôi môi mỏng, nụ cười nhẹ bẫng, lời ngon tiếng ngọt cũng nhẹ bẫng; còn đôi môi dày của Khang Tinh Tinh thì quá nặng để bay bổng, cậu chỉ vụng về nhe răng cười ngây ngô khi nhìn thấy Chu Nguyệt.

Ngoại trừ việc đều là người Trung Quốc thì hai người họ chẳng có điểm nào chung, cứ như trống đ.á.n.h xuôi, kèn thổi ngược.

Nhưng Đới Yến ghét cay ghét đắng cậu, bà hận đứa trẻ này đến mức không dám về nhà. Mỗi lần từ chỗ nhân tình trở về, trong khi Chu Nguyệt đã ngủ say thì cậu vẫn mặc chiếc áo ba lỗ trắng đứng lù lù ở cửa phòng ngủ im lặng nhìn bà. Phải hồi lâu cậu mới gọi một tiếng “Dì Đới Yến” rồi xoay người đi thẳng, bỏ mặc bà đứng giữa phòng khách tối tăm với trái tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Cậu chưa bao giờ gọi Chu Thiên Thành là “ba” mà chỉ gọi “chú Chu” nhưng Đới Yến biết cậu hoàn toàn thuộc về “phe Chu Thiên Thành”.

Chu Thiên Thành dạy cậu thay lốp xe Santana và tu sửa động cơ. Hai người họ mặt mũi đen nhẻm chui ra từ gầm xe, cười đùa vặn đ.á.n.h thành một đoàn.

Mùa hè, ông ta dạy cậu câu cá, bảo rằng thứ quan trọng nhất của đàn ông không phải cơ bắp mà là đầu óc và sự kiên nhẫn.

Mùa đông, ông ta mang s.ú.n.g săn, đưa cậu vào rừng sâu. Hai người đàn ông một lớn một nhỏ mặc áo da đen, đội mũ lông chồn, lỉnh kỉnh s.ú.n.g đạn và hành lý đi biệt hai ba ngày trong rừng tuyết, mang về đủ thứ kỳ quái: thỏ hoang, hươu, gà rừng ngũ sắc...

Ánh mắt sâu thẳm của Khang Tinh Tinh khi nhìn Chu Thiên Thành luôn lấp lánh sự sùng bái tuyệt đối dành cho một giống đực đầu đàn đầy mị lực.

Nhưng tất cả những điều đó không phải là trọng tâm. Điều khiến Đới Yến hận đến nghiến răng là thái độ của cậu dành cho Chu Nguyệt. Mỗi lần bà vào đắp chăn cho con gái đều thấy Chu Nguyệt nằm gọn trong lòng cậu, đôi tay trắng ngần như ngó sen ôm c.h.ặ.t lấy cổ cậu. Chu Nguyệt lớn chậm hơn Khang Tinh Tinh nên khi nằm trong vòng tay cậu, cô bé như càng nhỏ lại và khảm c.h.ặ.t vào cơ thể cậu không một kẽ hở.

Đới Yến là loại đàn bà hiểu rõ nhất ánh mắt đàn ông nhìn phụ nữ. Bà nhìn ra sự nguy hiểm đó nên lần nào cũng túm con gái ra quát mắng, chọc tay vào mũi cô bé mà rống lên:

“Tránh xa anh con ra!”

Đới Yến chính là minh chứng cho câu “kẻ đáng thương tất có chỗ đáng hận”. Bà chỉ có thể yêu những gã đàn ông tồi. Bà khinh bỉ mọi phẩm chất tốt đẹp. Cái sự “chính trực” của Khang Tinh Tinh trong mắt bà là một sự lãng phí đầu óc. Cậu không biết luồn cúi như Chu Thiên Thành, không biết tìm kẽ hở chính sách để kiếm tiền. Cậu thì có tiền đồ gì? Làm bác sĩ, kỹ sư hay công chức thì cũng chỉ đủ ăn, khả năng cao nhất là nối nghiệp cha mẹ đã khuất mà làm cảnh sát, đều một lũ nghèo kiết xác. Mà trước đó bà còn phải tốn một khoản tiền lớn để nuôi cậu vào đại học. Nghĩ thế nào cũng thấy là một vụ làm ăn thua lỗ.

“Mày nhìn cái gì?”

Bà cười nhạt, tống miếng bánh kem cuối cùng vào miệng.

Khang Tinh Tinh cúi đầu, một lúc lâu mới ngẩng lên nhìn về phía đám đông đang hỗn loạn ở hành lang. Bác sĩ, y tá hối hả lao vào rồi trở ra với khuôn mặt nặng nề. Tiếng máy giám sát gào thét biến thành tiếng ong ong trong tai cậu, chỉ có những tán lá trên đầu là khẽ rung rinh.

“Tại sao dì lại bắt Nguyệt Nguyệt làm chuyện đó?”

Cậu vẫn trầm tĩnh như mọi khi nhưng không còn hai chữ “Dì Đới Yến”, chút cung kính cuối cùng cũng biến mất.

Từ ngày vào cửa cậu chưa từng coi trọng bà. Cậu sùng bái Chu Thiên Thành, yêu quý Chu Nguyệt nhưng khi ánh mắt đen láy đó chuyển sang bà thì nụ cười hạnh phúc liền vụt tắt, như người đang mơ đẹp bỗng thấy thứ gì đó dơ bẩn mà giật mình tỉnh giấc.


Đới Yến thu lại nụ cười, bước đến trước mặt Khang Tinh Tinh vung tay tát một cái nảy lửa. Khuôn mặt bà lạnh tanh không cảm xúc, giọng nói thì thầm độc địa:

“Nó là do tao đẻ ra, tao sai sử thế nào đến lượt mày quản à?”

Cú tát khiến m.á.u mũi cậu chảy ra, nhỏ xuống đất nhanh ch.óng bị hút sạch. Mặt cậu bị đ.á.n.h lệch sang một bên, chưa kịp quay lại đã hứng chịu cái tát thứ hai, thứ ba... Đới Yến đ.á.n.h đến mức lòng bàn tay tê dại, tiếng chát chúa rung động cả lá cây.

Khang Tinh Tinh không phản kháng. Cậu im lặng chịu đựng như một cách trả ơn nuôi dưỡng nhưng sự độc ác của người phụ nữ này khiến cậu cảm thấy mịt mù. Trong ký ức ít ỏi về mẹ ruột, bà ấy luôn bận rộn với bộ cảnh phục nhưng mỗi khi ở bên cậu, bà ấy luôn dịu dàng. Bà ấy dạy cậu sự thiện lương, dũng cảm và chính trực.

Đối với Đới Yến, sự im lặng này làm bà vừa hận vừa sợ. Bà định vung tay đ.á.n.h tiếp thì nghe thấy tiếng ai đó gào lên từ phía phòng bệnh:

“Người nhà đâu? Ai là người nhà của Chu Thiên Thành?”

Tiếng hét làm bà bừng tỉnh. Bàn tay đang giơ giữa không trung rũ xuống. Bà nhìn Khang Tinh Tinh lần cuối, mặt không cảm xúc:

“Sau này đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi nữa.”

Nói rồi, bà như một bóng ma lờ đờ đi về phía tiếng gọi…

Chu Thiên Thành sinh năm 1963, đã ngông cuồng và làm theo ý mình cả đời. Theo cách nói của một kẻ buôn bán như ông ta:

“Thế là đủ rồi!”.

Nếu bảo ông ta sẽ c.h.ế.t vào năm 2000, cái năm đất nước đang hừng hực khí thế đi lên thì ông ta chắc chỉ ngậm t.h.u.ố.c lá cười khà khà:

“C.h.ế.t thì c.h.ế.t! Ai mà chẳng phải c.h.ế.t!”

Lúc huy hoàng nhất, có đứa đàn em không biết điều hỏi ông ta có hối hận điều gì không. Mỗi lần như vậy, đôi mày rậm của ông ta lại nhíu lại nhưng chỉ trong chớp mắt ông ta lại trưng ra vẻ mặt “thà ta phụ người chứ không để người phụ ta”, gác chân lên bàn rồi chỉ tay lên trời:

“Ông trời thứ nhất, ta thứ hai! Đời này ta chưa từng sống vì ai cả! Việc gì ta làm cũng là vì bản thân, có gì mà hối hận?”

Nói xong ông ta châm một điếu t.h.u.ố.c, ngửa đầu nhìn trời xanh. Mùi khói dầu từ bếp nhà ai bay lên sân thượng, là mùi sườn kho tàu ông ta thích nhất.

“Haiz... cho nên ta vẫn không làm hoàng đế được!”

Ông ta nằm ngửa trên ghế ngắm ráng chiều đỏ rực, đám đàn em ngơ ngác không hiểu lão đại nghe mùi sườn mà lại nghĩ đến Câu Dặc phu nhân. Ông ta nghĩ, nếu Câu Dặc phu nhân trước khi bị tuẫn táng mà nấu cho Lưu Triệt một nồi sườn như thế này thì có lẽ Hán Vũ Đế đã không nỡ ra tay.

Ông ta chưa bao giờ hối hận vì cưới Đới Yến. Bà tưởng m.a.n.g t.h.a.i là trói được ông ta sao? Nực cười, trừ khi ông ta muốn chứ chẳng ai ép được ông ta cả. Ông ta thích vuốt ve mái tóc xoăn bồng bềnh của bà, thích nhìn đôi mắt hồ ly đỏ lên vì hưng phấn. Ông ta thích vung cả xấp tiền vào mặt bà rồi nhìn bà vừa đ.ấ.m vào n.g.ự.c mình mắng “Ghét quá đi!”, vừa hớn hở cong m.ô.n.g nhặt từng tờ tiền trên đất. Cái dáng vẻ đó khiến ông ta hận không thể c.h.ế.t trên người bà.

Từ cái nhìn đầu tiên, ông ta đã quyết định: nửa đời sau bà phải nấu cơm cho ông ta, ngủ với ông ta và sinh con cho ông ta. Con gái thì có rồi nhưng con trai thì không thể. Người đàn bà ngu ngốc ấy cũng tàn nhẫn lắm. Năm đó bà dám ngửa cổ uống nửa bình t.h.u.ố.c phá t.h.a.i cho lợn để trả thù ông ta. Nửa bình còn lại bị ông ta tát văng xuống hố xí. Đứa con gái trong bụng được cứu, nhưng sau đó dù ông ta có giày vò thế nào thì cái bụng phẳng lì của bà vẫn không có động tĩnh gì nữa.

Quy tắc của ông ta là không nợ ai, với Đới Yến cũng vậy. Cho nên ông ta chỉ có một mụn con là Nguyệt Nguyệt. Nhưng nghĩ lại thì có sao? Mao Chủ tịch chẳng bảo phụ nữ gánh vác nửa bầu trời đó sao?

Nhưng ông ta cũng hối hận. Ông ta có lỗi với Nguyệt Nguyệt.

Ông ta nhìn thấu Đới Yến: một người đàn bà có thể ngu, có thể ác nhưng không được vừa ngu vừa ác. Vì thế ông ta đã sớm tính kỹ, khi nào ông ta c.h.ế.t thì ông ta sẽ mang bà đi cùng. Số tiền ông ta kiếm được đủ cho con gái sống nửa đời sau, vả lại cô bé còn có Khang Tinh Tinh.

Ngày đó bà gục bên giường bệnh ngủ, ông ta tỉnh dậy nhìn bà rất lâu. Nhìn chân tóc bạc trắng, nhìn bàn tay sưng vù như củ cà rốt của bà. Chiếc nhẫn kim cương bà đang đeo là cái thứ mấy rồi ông ta cũng chẳng nhớ, giờ nó đang thít c.h.ặ.t vào ngón tay sưng húp. Cuối cùng con d.a.o gọt hoa quả định đ.â.m vào đỉnh đầu bà đã biến thành một cái vuốt ve nhẹ nhàng.

Chu Thiên Thành không hối hận. Dù Diêm Vương có bảo ăn năn thái độ tốt sẽ được đầu t.h.a.i sớm thì ông ta vẫn kiên quyết rằng chuyện với Đới Yến không gọi là hối hận. Hối hận là dành cho lũ phế vật không có tầm nhìn còn ông ta thông minh thế này, sao lại không biết hậu quả? Đó là luyến tiếc, là không nỡ, là chữ “Ái” viết dở bằng b.út đỏ trên giường bệnh!

Đó cũng là mệnh. Mệnh của ông ta, của Đới Yến và của cả Chu Nguyệt, Khang Tinh Tinh. Tất cả đã được định đoạt từ trước khi Chu Nguyệt chào đời, từ cái buổi hoàng hôn đầy m.á.u năm ấy.

Hết chương 12.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cầu Than Thở - Chương 15 | Đọc truyện chữ