Cầu Than Thở

Chương 12: Thiên Thiên giống ai (2)

 

Chu Nguyệt tỉnh dậy trên giường, vẫn là trần nhà ấy, tấm rèm voan trắng bị gió thổi tung. Mùa mưa ở Thâm Quyến kéo dài lê thê, tiếng mưa tí tách hắt qua cửa kính sát đất như thúc giục người ta chìm vào giấc ngủ. Cô không biết mình đã ngủ bao lâu, quay sang nhìn đồng hồ để bàn: 17:45 ngày 29 tháng 6 năm 2013. Lần cuối cô tỉnh dậy là ngày 26 tháng 6.

Dưới nhà loáng thoáng nghe tiếng động từ phòng bếp, nồi áp suất kêu xì xì lẫn trong tiếng mưa. Một lát sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trên cầu thang, dừng lại trước cửa. Hai giây sau cửa phòng ngủ bị gõ nhẹ: cốc, cốc, cốc, đúng ba tiếng, không thừa không thiếu.

“Phu nhân, cơm tối xong rồi ạ.”

Giọng nói ngọt ngào vùng Ngô Việt.

Giang Hoài là người Ninh Ba nên người làm trong nhà từ bảo mẫu đến tài xế đều là người vùng Giang Chiết. Ở đây cô không nghe thấy tiếng Quảng Đông, mà tiếng Quảng Đông đối với Chu Nguyệt giờ đây lại có chút gì đó thân thuộc hơn.

“Tôi không đói.”

Chu Nguyệt ngồi dậy quay lưng về phía cửa, nhìn ra màn mưa bụi của Bằng Thành.

“Ăn một chút đi phu nhân, phải bồi bổ mới có sức nuôi em bé chứ ạ.”

Giọng nói mềm mỏng, không nài ép cũng không khuyên răn nhưng có thể hình dung ra vẻ mặt mỉm cười gật đầu của bà ở phía sau cánh cửa.

“... Được rồi.”

Dì Từ cẩn thận tháo xích sắt ở cổ tay và cổ chân Chu Nguyệt, đỡ cô xuống giường rồi đi theo sau cô xuống cầu thang gỗ xoắn ốc.

Phòng khách không một chút trang trí dư thừa: bàn ăn trắng, sofa trắng, sàn gạch Versace trắng. Trần nhà quá cao, mọi thứ đều quá xa vời khiến người ta có cảm giác muốn hóa bướm bay thẳng xuống dưới. Nhưng ở cuối sợi dây nylon buộc ngang eo cô là bàn tay của dì Từ; con sâu bướm là cô còn chưa kịp hóa kén đã bị nhốt lại rồi.

Vẫn là những món ăn Hoài Dương, bày từ đầu này đến đầu kia bàn ăn. Các góc và cạnh bàn đều được bọc xốp. Chu Nguyệt chỉ muốn một bát cháo hạt sen bách hợp.

Giang Hoài thỉnh thoảng mới về ăn cơm nhưng thực đơn mỗi ngày đều xoay quanh khẩu vị của hắn.

“Phu nhân, Giang tổng gọi điện bảo 7 giờ sẽ về đến nhà ạ.”

Dì Từ lù lù xuất hiện sau lưng cô, mang theo mùi hương hoa quế.

“Biết rồi.”

Chu Nguyệt chẳng bao giờ hiểu dì Từ thông báo hành tung của Giang Hoài cho mình để làm gì. Cô không quan tâm cũng chẳng chuẩn bị gì cả. Cô không có gì trong tay, ngoài giọng hát và cơ thể này.

Giờ đây giọng hát vẫn còn đó, lúc một mình cô vẫn hay hát bài để tự an ủi.

Nhưng người đàn bà đã sinh con, dù từng “diễm như đào lý, lạnh tựa băng sương” như “Tiểu Nguyệt Lượng” thì giờ đây cũng chỉ còn lại vẻ lạnh lùng băng giá, cơ thể tự nhiên cũng chẳng còn mặn mà gì. Theo lời Giang Hoài thì là “như một cái túi vải rách”. Còn người đứng đầu tập đoàn họ Giang dĩ nhiên không thể chỉ ở bên một người đàn bà, giống như hoàng đế có ba ngàn cung tần mỹ nữ. Căn biệt thự lưng chừng núi này là lãnh cung còn cô là phi tần bị điên. So sánh như vậy thật vô cùng thỏa đáng.

“Giang tổng bảo phu nhân vẫn nên cố gắng nuôi con bằng sữa mẹ ạ.”

Dì Từ đứng sau lưng cô, múc một bát canh cá nhỏ đặt cạnh tay cô, động tác nhẹ nhàng như chim hạc.

Chu Nguyệt cúi đầu húp từng muỗng canh một. Khi gần hết bát, cô nói:

“Dì Từ, mang Thiên Thiên lại đây cho tôi được không? Mấy ngày rồi không gặp thằng bé, tôi thấy nhớ.”

“Ôi, được chứ ạ!”

Dì Từ gật đầu khom lưng, giọng hạ thấp xuống. Đây là lần đầu tiên bà lộ chút cảm xúc, bước chân cũng nhanh hơn, ống quần cọ xát vào nhau phát ra tiếng lạt xoạt hướng về phía cuối hành lang tầng một.

Phòng em bé nằm ở cuối hành lang. Chu Nguyệt rất tò mò, một căn phòng sâu hun hút như thế, vậy mà tiếng khóc của đứa trẻ vẫn có thể vang dội khắp cả căn biệt thự.

Nhưng giờ nó rất ít khóc vì mẹ nó không bao giờ bế nó, không cho nó b.ú và càng không bế nó đi đi lại lại trong phòng để dỗ dành.

Cô buông bát đứng dậy, đi đến cạnh chiếc đồng hồ để bàn. Chẳng ai hiểu nổi ý đồ của Giang Hoài; phòng khách trống rỗng không có lấy một bức tranh nhưng lại đặt một chiếc đồng hồ Tây phương cổ đại. Cô quỳ xuống sàn, tay trái bị sợi dây nylon giữ c.h.ặ.t, tay phải vừa vặn với tới gầm đồng hồ. Ở đó giấu một con d.a.o gọt hoa quả mà cô đã lén lấy từ bếp lần trước. May quá, nó vẫn còn đó.

Cô quay lại bàn ăn, giấu con d.a.o vào lưng quần. Đúng lúc đó dì Từ bế đứa trẻ lại, hớn hở nhưng vô cùng cẩn thận đặt nó vào lòng cô.

Tấm tã ấm áp, quấn vài lớp mềm mại như cánh hoa để lộ gương mặt nhỏ nhắn như nhụy hoa bên trong. Thằng bé đang ngủ bỗng tỉnh dậy, ngọ nguậy cái thân hình nhỏ xíu quay mặt lại mở mắt nhìn cô, đôi nhãn cầu đen nhánh phản chiếu hình bóng của mẹ.

Nó nhìn cô một lát như thể mất chút thời gian để nhận ra mẹ rồi nó cười, hưng phấn khua khoắng chân tay trong tã. Đôi cánh tay nhỏ như khúc củ sen múa may giữa không trung, túm lấy lọn tóc của cô nhét vào miệng nhấm nháp, đôi mắt chăm chú nhìn mặt cô không rời.

“Phu nhân xem, Thiên Thiên thích cô biết bao nhiêu.”

Dì Từ cười đến híp cả mắt.

“Đã cho b.ú chưa?”

“Dạ chưa ạ.”

“Để tôi vào phòng cho con b.ú.”


Chu Nguyệt bế con ngồi trong phòng ngủ. Mưa đã tạnh và trời chưa tối hẳn, bầu trời xanh thẫm còn vương lại chút ráng hồng nơi chân trời. Cô nhẹ nhàng đung đưa, khe khẽ hát:

“Người hỏi lòng em yêu anh đậm sâu thế nào... tình em thật, lòng em thật, ánh trăng nói hộ lòng em...”

Dứt lời, bên tai chỉ còn tiếng thở gấp gáp và tham lam của đứa trẻ. Nó chẳng quan tâm ánh trăng đại diện cho lòng ai, nó ra sức b.ú mớm, mái tóc tơ bết mồ hôi dính c.h.ặ.t vào da đầu. Nó nuốt ừng ực như muốn hút cạn m.á.u trong người cô.

“Vẫn còn đói à?” Cô cúi đầu nhìn con, giọng nói dịu dàng: “Hết đói rồi chứ.”

“Đừng giận mẹ nhé.” Cô rút con d.a.o gọt hoa quả từ thắt lưng ra, lưỡi d.a.o tỏa ra ánh hàn quang lạnh lẽo trong bóng tối. “Không có ba mẹ thì em bé sẽ đáng thương lắm, thực sự rất đáng thương. Thế nên mẹ sẽ đưa con đi trước rồi đưa ba con đi cùng. Nhưng đừng lo, mẹ sẽ sớm cắt đuôi ông ta thôi. Dù có c.h.ế.t mẹ cũng không đi cùng đường với ông ta đâu; ông ta xuống địa ngục còn mẹ phải ra cầu Than Thở, ở đó có người đang đợi mẹ.”

“Người đó đã đợi mẹ bao nhiêu năm rồi nên mẹ không dám bắt người ta đợi thêm nữa.” Cô dựng lưỡi d.a.o lên, tì vào vùng cổ non nớt mũm mĩm của đứa trẻ, “Nhưng đàn bà có con rồi thì chẳng bao giờ chạy thoát được.”

Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống lưỡi d.a.o, rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé. Nó ngơ ngác một tay mút ngón tay, một tay nhìn mẹ. Nhìn một lúc nó bỗng cười "hì hì", bàn tay nhỏ nắm lấy ngón tay lạnh lẽo đang run rẩy của cô, cái miệng nhỏ chúm chím phát ra những âm thanh bập bẹ:

“Mama…mama...”

Tiếng d.a.o rơi "keng" xuống đất. Trời đã tối hẳn. Trong phòng ngủ chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào của người phụ nữ. Cô vùi mặt vào n.g.ự.c con, ngửi mùi sữa thơm tho trên người nó, nghe nhịp tim non nớt đập từng hồi. Tiếng khóc xé lòng bị vùi lấp trong tấm tã lót.

Cho đến khi cửa phòng ngủ mở ra, một luồng sáng x.é to.ạc bóng tối.

“Không bật đèn à.” Gã đàn ông bước vào mà không thèm bật đèn chính, tiếng bước chân nhẹ tênh. Tiếng sofa da bên cửa sổ kêu lên, hắn ngồi xuống, “tạch” một tiếng bật chiếc đèn bàn màu lục bích. Căn phòng bừng lên ánh sáng ấm áp, soi rõ gương mặt người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, mũi thanh mày mảnh, đôi mắt lá liễu hẹp dài cười thành một đường chỉ. Nốt ruồi chu sa giữa trán đỏ rực, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên. Hắn mặc sơ mi màu xám bạc, quần tây trắng, vắt chân chữ ngũ tựa lưng vào sofa.

“Vừa vào cửa dì Từ đã bảo phu nhân hôm nay đích thân cho Thiên Thiên b.ú, tôi đã thấy khá vui. Nhưng hình như phu nhân không vui cho lắm.”

Hắn nhìn xuống con d.a.o trên mặt đất coi như không thấy rồi lại cười nhìn Chu Nguyệt, chờ cô trả lời.

Cô im lặng nghiêng đầu nhìn hắn, nước mắt đã khô, những lọn tóc bết dính vào khuôn mặt lạnh lẽo.

“Cuối tháng Tám là ngày giỗ ba em, muốn về không?”

Im lặng.

“Hầy…con xem mẹ con kìa, lại không thèm để ý đến ba rồi.” Hắn thở dài, đeo kính lên rồi đứng dậy khỏi sofa, khom lưng mỉm cười đi đến bên giường, mở rộng vòng tay: “Nào, ba bế nào!” Hắn hớn hở bế đứa trẻ từ lòng Chu Nguyệt lên, tung lên cao rồi hạ xuống khiến thằng bé cười khanh khách.

“Cái bụng nhỏ uống no tròn căng rồi này, phải không?” Hắn bế con đi dạo bên cửa sổ, cù vào bụng nó, hôn một cái rồi thì thầm vào tai nó: “Nhưng đừng để mẹ con lừa nhé, mẹ đang định đưa cả hai ba con mình lên đường đấy!”

Chu Nguyệt đã nhìn ra cửa sổ từ lâu như thể không nghe thấy gì, đôi mắt chuyển động chậm chạp.

“Lớn lên con phải nhớ cho kỹ.” Hắn bế đứa trẻ, vừa đung đưa vừa quay lại ngồi xuống giường, mang theo mùi hương xì gà dịu nhẹ. Hắn nhìn ngắm gương mặt cô với vẻ chiều chuộng, ở khoảng cách gần có thể thấy rõ những nếp nhăn nơi khóe mắt hắn: “Con ch.ó càng đẹp thì càng nuôi càng không thân.”

Hắn cầm sợi xích sắt trên cổ cô nắn nót trong lòng bàn tay như đang chiêm nghiệm một tác phẩm nghệ thuật rồi đột nhiên giật mạnh một cái, khiến cả người cô ngã quỵ lên đùi gã, mặt áp vào chiếc quần tây trắng muốt phẳng phiu.

“Em xem em kìa, ngay cả con trai mình cũng không tha.”

Hắn ấn đầu cô xuống đùi, ngón tay luồn vào tóc cô, càng lúc càng siết c.h.ặ.t. Hắn túm tóc nhấc đầu cô lên, đôi mắt và khóe mắt đỏ rực vì cười:

“Mở to mắt ch.ó của em ra mà nhìn xem, con trai chúng ta đẹp biết bao nhiêu.”

Cánh tay hắn vòng qua cổ giữ c.h.ặ.t cô trong lòng, hai bàn tay to lớn xương xẩu nắm lấy đôi bàn tay nhỏ của Thiên Thiên, xòe ra:

“Nhìn cái móng tay út này thú vị không? Tôi chưa bao giờ thấy ai có móng tay như vậy cả. Để tôi xem em có không nào.”

Hắn mở bàn tay cô ra rồi hứng thú nhéo từng đầu ngón tay nhìn lượt một:

“Cũng không có nhé.”

Hắn ôm Chu Nguyệt, hôn mạnh một cái lên gương mặt đờ đẫn của cô, đôi mắt sáng rực lên vì hưng phấn:

“Giống ai nào?”

“Hửm? Giống ai?” Hắn dùng giọng gió thì thầm vào tai cô: “Người nhà họ Chu các em có ai có móng tay như thế không?”

Chu Nguyệt mặc cho gã túm tóc lay chuyển cơ thể mình, cô giờ đây chỉ còn là một cái xác rỗng. Cô chỉ cảm thấy mặt mình ướt nhạt và ngứa ngáy, những giọt nước mắt rơi lã chã xuống chiếc quần tây không một nếp nhăn của hắn, thấm thành từng vệt nước loang lổ.

Cô chưa bao giờ nhìn kỹ đứa trẻ này. Lúc nó mới mở mắt chỉ thấy một màu đen lánh chẳng nhìn rõ thứ gì. Nó cứ theo mùi hương mà tìm đến lòng cô, để rồi bị cô đẩy ngã lăn lóc xuống đất. Cú ngã đau khiến nó khóc như mèo kêu, tiếng khóc nhỏ yếu ớt.

Mỗi Ngày ngồi trong lòng ba, tò mò nhìn ba nghịch đôi bàn tay nhỏ của mình cho mẹ xem. Cảm thấy thú vị, nó liền xòe bàn tay mũm mĩm ra trước mặt mẹ, nắm lại rồi lại xòe ra. Mười chiếc móng tay dẹt dẹt như những đồng xu nhỏ lòi ra từ nhân bánh chẻo, đồng xu ấy còn dính nước đường ngọt lịm.

“Em mà g.i.ế.c Thiên Thiên, xuống dưới đó làm sao ăn nói với người anh trai yêu quý của em đây?”

Hắn âu yếm vén lọn tóc ướt đẫm ra sau tai cô, dịu dàng hôn lên ch.óp mũi, làn môi và vùng cổ của cô rồi vén vạt áo cô lên để lộ những vết thương chằng chịt khắp cơ thể.

“Em nói xem, hồ cá sấu dưới chân núi của tôi ấy.” Hắn cười đến mức hụt hơi, “liệu chúng có ăn ra được cái vị tình thân phụ t.ử không nhỉ?”


Hết chương 9.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cầu Than Thở - Chương 12 | Đọc truyện chữ