Cậu Chủ, Xin Đừng Yêu Tôi!
Thêm một công việc mới
Phương Linh sau khi bố mẹ mất, cũng đã nghỉ việc và đi học một lớp làm bánh ngọt cấp tốc vì muốn giữ lại tiệm bánh của bố. Nhưng trên đời này, có cái gì mà không có giá của nó. Ba tháng học làm bánh chỉ cho cô nhận về mớ lý thuyết dày cộp với toàn những công thức và ghi chú.
Dù có cả tiệm bánh để thực hành, dù cô cũng đã làm ra được nhưng chiếc bánh ngọt với hình thù tương tự những chiếc bánh bố đã làm, nhưng điều quan trọng nhất đó là hương vị đặc trưng của những chiếc bánh do bố cô làm thì cô không thể nào đạt được dù chỉ là năm mười phần trăm.
Ba tháng tiếp theo sau khi tốt nghiệp khóa học làm bánh, tiệm bánh của gia đình đã được mở lại, các khách hàng quen cũng quay trở lại mua bánh ủng hộ con gái ông chủ. Nhưng, họ cũng chỉ có thể dễ dãi cho cô một thời gian để cô cứng cáp dần lên, đạt đến trình độ gần với bố, chứ họ cũng không thể mãi trả tiền để ăn những chiếc bánh không đạt chuẩn kỳ vọng như vậy.
Sau ba tháng mở cửa trở lại, khách hàng lại dần dần rời đi trong im lặng vì bánh Phương Linh làm ra vẫn không tài nào có được cái vị mà bố cô đã làm.
...
Sau một tuần đóng cửa quán suy nghĩ, cô đã quyết định sẽ bán tiệm bánh đi, tuy chưa biết sẽ làm gì tiếp theo đó, nhưng nếu cứ để như này mà cô cũng không thể nào làm cho mọi thứ tốt lên hơn được. Vậy giữ lại thì quả là khó cho cô.
Nhưng, cứ như bố mẹ đã thấu nỗi khó khăn của cô. Đúng vào cái hôm cô đang loay hoay treo tấm biển quảng cáo thông báo chuyển nhượng quán thì Yến Trang xuất hiện. Cô bé nói mới ở quê ra, có hẹn với bố cô sau một năm luyện tập những kiến thức bố cô dạy về làm bánh. Khi nào đủ tự tin để làm ra những chiếc bánh ngon như của ông thì quay lại ông nhận cô bé làm việc.
Dẫn cô bé vào bên trong để cô bé thử sức. Sau gần hai tiếng cặm cụi trong bếp, Yến Trang đem ra cho Phương Linh hai chiếc bánh kem. Cắt miếng đầu tiên ăn, Phương Linh đã rất ngạc nhiên rồi, thêm miếng bánh thứ hai nữa thì không có gì để nói thêm, đây chính là hương vị của bố.
Và sau buổi gặp gỡ định mệnh đó, Yến Trang chính thức trở thành thợ làm bánh chính của quán, làm cả công việc của một nhân viên, và cô cũng là một cổ đông của quán nữa. Hai chị em mạnh cùng nhau chăm chỉ làm việc kiếm tiền, ai mạnh việc gì thì làm việc đó. Quán đã ngày một trở nên nổi tiếng và đắt khách. Hai chị em bọn họ đã ở với nhau như vậy đến tận bây giờ.
Hoàn Anh đến quán thì Yến Trang cũng đã đóng đồ xong. Có gần hai chục đơn hàng cần giao, nếu một mình Phương Linh hoặc Yến Trang đi thì cũng rất lâu mới xong nên cuối cũng Phương Linh quyết định hôm nay đóng cửa sớm. Hai chị em chia nhau mỗi người giao một nửa số bánh.
Trước khi rời đi, Phương Linh bảo Yến Trang xong nhanh về sớm, tối nay cô muốn khao cả nhà ăn lẩu. Yến Trang từ lúc làm việc cho quán bánh ngọt thì cũng chuyển về ở chung luôn cùng bốn chị em nhà Phương Linh.
Bố mẹ Yến Trang cũng như bố mẹ Phương Linh bị mất trong một vụ tai nạn lúc Yến Trang lên mười tuổi. Yến Trang ở cùng ông bà nội cho đến khi được nhận vào làm với Phương Linh. Cũng còn rất may mắn là nhà của Phương Linh tuy không rộng rãi tiện nghi những đủ để cho cả đám mấy chị em nương tựa nhau sinh sống.
Một căn nhà bốn tầng có diện tích hơn ba mươi mét vuông, tầng một là chỗ để xe và bếp ăn, từ tầng hai, mỗi tầng chia hai phòng. Em trai út Mạnh Linh năm nay học lớp chín thì ở phòng cạnh phòng khách tầng hai, nơi trước đây là phòng của bố mẹ. Tầng ba có hai phòng thì bốn cô gái chia nhau ra ở.
Vốn dĩ bố cô ban đầu cũng không nghĩ ngợi gì quá nhiều, nhưng bố vốn là con trai duy nhất trong gia đình, và ông nội cô cũng lại là con trai duy nhất nên gánh nặng cần có con trai đè nặng lên vai bố. Và vô hình chung mẹ cô cũng đã cùng gánh nhiệm vụ đó.
Thế nên mới có câu chuyện cứ hai năm một lại một đứa ra đời, theo như bố nói, ông trời không phụ công người, bố mẹ sinh đến tận ba cô con gái, đến lần thứ tư thì mới có một cậu con trai, đó cũng chính là em trai út của cô bây giờ.
Cả bốn chị em cùng được bố đặt tên là Linh, Phương Linh là cô, năm nay vừa tròn hai mươi tuổi. Em gái tiếp theo là Thu Linh, năm nay mười tám tuổi, đang học năm thứ nhất đại học Luật. Em gái thứ ba tên Diệu Linh, năm nay mười sáu tuổi, đang học lớp mười một. Và cậu em út Mạnh Linh năm nay tròn mười bốn tuổi, đang học năm cuối phổ thông cơ sở.
Cả nhà cô quen với những cái tên này nên thấy không phiền hà chứ không nhìn đâu xa, Yến Trang cần đến tận hai tháng để phân biệt mới không gọi nhầm tên mấy chị em cô.