Bên tai vang lên giọng nói của Trương Hân Như, sắc mặt của ba tên to con ngồi trong xe bao gồm cả mặt sẹo đều biến đổi!
Trong đó, tên lái xe bởi vì quá khiếp sợ mà hai tay run lên, khiến ô tô thoáng loạng choạng dữ dội một hồi, thiếu chút nữa chệch ra khỏi con đường.
ô tô thiếu chút nữa không khống chế được, nhưng mặt sẹo và mấy tên to con khác không chút lay động, mà kinh ngạc nhìn Trương Hân Như.
Người có tên, cây có bóng.
Thân là một ông lớn ở Đông Hải, Trương Bách Hùng ở vùng tam giác Trường Giang thậm chí là cả thế giới ngầm của Hoa Hạ cơ hồ đều được mọi người biết đến.
Giờ phút này nghe Trương Hân Như nói về thân phận của mình là con gái Trương Bách Hùng, trực tiếp dấy lên một làn sóng dữ dội trong lòng chúng!
“Xem ra các người đều biết bố tôi”.
Nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của ba người bọn họ, nỗi sợ hãi trong lòng Trương Hân Như giảm đi một chút, giọng nói của cô cũng bất giác lớn hơn: “Tôi khuyên các người hiện tại lập tức đưa tôi trở về, tôi sẽ xem như
chưa từng xày ra chuyện gì. Nếu không để bô’ tôi biết mấy người bắt cóc tôi, tỏi cam đoan cho dù các người có chạy đến chân trời góc bể, bô’ tôi cũng không tha cho đâu!”