Cao Môn Thứ Tử [C]

Chương 22: Đến cửa cầu thân

“Ủa, tiểu thư nhìn người kia kìa.” A Ô với vẻ mặt khó tả nói với Tôn Cẩn Họa.

“Sao vậy?” Tôn Cẩn Họa hỏi.

“Vừa rồi có người đến muốn đem con gái mình gả cho hắn, ai ngờ hắn ta lại nói phải xem mặt con gái người ta trước đã.” A Ô thuật lại.

“Đã là đề thân, muốn biết tướng mạo thế nào, cũng không có vấn đề gì chứ.”

“Như thế cũng chẳng khách khí chút nào, giống như chỉ xem trọng nhan sắc đối phương vậy.” A Ô bĩu môi, “Với lại, cảm giác chẳng đứng đắn tí nào.”

“Hả, ngươi nói là ai?” Tôn Cẩn Họa tò mò hỏi.

“Chính là người kia, cao cao ấy…”

Theo hướng tay A Ô chỉ, Tôn Cẩn Họa nhìn sang.

Rồi cô liền nhớ ra, chính là người đàn ông hôm đó ở lầu cao tửu quán học sinh, đang thong thả nhìn xe ngựa của mình.

Xem ra, hắn ta đã thi đỗ rồi.

“Tiểu thư!” Một tên gia nhân từ trong đám đông chen chúc chạy ra, hớt hải chạy đến trước mặt thở hổn hển bẩm báo, “Tiểu nhân đã thấy bảng rồi.”

“Vậy thì ngươi nói đi chứ.” A Ô thúc giục.

Tên gia nhân ngập ngừng một chút, rồi với giọng phức tạp mở lời: “Công tử đỗ… đỗ Á Nguyên thứ nhất.”

Nghe thấy thế, cả hai đều có chút kinh ngạc.

Bởi Tôn Tư Đồ đã khẳng định, nếu con trai ông không đỗ Giải Nguyên, thì chẳng khác nào Đại Học Sĩ có thù với ông ta.

Hơn nữa tin đồn Tôn Khiêm không kêu thì thôi, một tiếng kêu ắt sẽ “liên trúng tam nguyên” đã truyền đi khá lâu rồi.

Việc bày tiệc mừng thọ trước để mời các học sinh đỗ Á Nguyên, một trong những mục đích cũng là để tạo thế cho công tử.

Lẽ nào thực sự không đỗ Giải Nguyên? “Đỗ thứ nhì cũng rất giỏi rồi… chỉ là đối với công tử mà nói, chắc hắn sẽ không vui lắm đâu.” A Ô cũng có chút căng thẳng.

Đã có thể dự cảm được không khí trong phủ những ngày sắp tới.

“Thế Giải Nguyên là ai?”Tôn Cẩn Họa hỏi.

“Giải Nguyên là do một thư sinh tên Tống Thời An đỗ… hình như là con trai của Thịnh An Lệnh.” Gia nhân đáp.

“Ra là vậy…”

Tôn Cẩn Họa trầm ngâm suy nghĩ.

Nhưng thực ra cô chẳng nghĩ ra được gì, bởi cô vừa tới kinh thành, hoàn toàn không hiểu những chuyện giữa các quý tộc trong vòng tròn quyền lực ở kinh đô.

Nhưng cô hiểu một điều.

Đó là, vài ngày nữa sẽ có trò vui để xem rồi.



“Giải Nguyên thi đậu, nhập sĩ liền là chánh thất phẩm.”

Đi bên cạnh Tống Thời An, Vương Thuỷ Sơn rất hứng thú hỏi: “Cảnh Tu huynh, có ý tưởng gì chưa?”

Ý tưởng này chính là phương hướng nhậm chức.

Sau khi đỗ Giải Nguyên, làm quan không cần hầu bổ, trực tiếp trở thành quan triều đình thất phẩm của Đại Ngu.

Trước khi nhậm chức, sẽ có một buổi diện kiến với Thượng Thư Lệnh, người đứng đầu Cửu Khanh.

Triều đình sẽ dựa theo tài năng, để bổ nhiệm chức vụ cho người đó.

Nhưng cũng không hoàn toàn do triều đình quyết định, Giải Nguyên cũng có thể chủ động thỉnh cầu, muốn đến bộ môn nào nhậm chức.

Dĩ nhiên, không thể tùy tiện chọn lựa, không có chuyện tốt như vậy đâu.

Nhưng nói ra một phương hướng đại thể, thì vẫn không thành vấn đề.

Hoặc cũng có thể nói, chọn chế độ khó (Hard mode), đến nơi đất nước cần mình.

“Thuỷ Sơn cho rằng thế nào?” Tống Thời An hỏi lại.

Nhắc đến chuyện này, Vương Thuỷ Sơn liền hứng khởi: “Tiểu đệ cho rằng, có ba lối.”

“Thứ nhất, gia tộc Cảnh Tu huynh có nền tảng thâm hậu, lưu lại kinh đô làm quan, có lệnh tôn phù trợ, tất nhiên tiền đồ sáng lạng.”

“Thứ hai, tiến Quốc Tử Giám. Công việc ở Quốc Tử Giám không nặng nhọc, Cảnh Tu huynh có thể tại chức ôn thi Tiến sĩ, sang năm thi đỗ Tiến sĩ… thậm chí đỗ Tam Giáp, rồi mới nhận sự ủy phái của triều đình.”

Nói đến hai con đường này, Tống Thời An chẳng có phản ứng gì.

“Thứ ba.” Như tìm được tri kỷ, Vương Thuỷ Sơn hào hứng nói, “Xuất nhiệm huyện lệnh, trở thành quan chủ chính chủ chốt một phương.”

Câu nói này khiến khóe miệng Tống Thời An cong lên.

“Vả lại!”

Đối phương dù thu liễm về mặt học thức, nhưng khí chất ngạo mạn trong cốt tủy, Vương Thuỷ Sơn sớm đã phát hiện, nên hắn lập tức đoán ra tham vọng của đối phương: “Chọn một huyện khổ nhất, nghèo nhất, loạn lạc nhất, để thi triển tài hoa, dựng danh lập vạn!”

Đây là ba phương hướng nhân sinh.

Thứ nhất, dựa vào cha.
Thứ hai, vừa hưởng lương vừa ôn thi.
Thứ ba, đó chính là bộ mô phỏng làm quan không chút pha tạp.

Ba con đường, một con đường khó hơn một.

Đặc biệt là con đường cuối cùng, có thể nói là con đường vàng đầy gai góc.

Năm ngoái châu Nghị bị nạn châu chấu, bách tính nổi loạn, chỉ riêng huyện lệnh đã chém bảy tên.

Đây mới chỉ là do bách tính tự mình làm.

Quan lại bị triều đình loại bỏ không kể xiết, ngay cả thứ sử trấn giữ biên cương cũng bị giáng một cấp.

Nếu huynh ôm chí lớn, lòng cao hơn trời, dám đối kháng với dòng chảy lịch sử hay không?

“Thuỷ Sơn, ngươi rất có ý tưởng.”

Tống Thời An khẽ nhấc ngón tay, nở nụ cười công nhận với Vương Thuỷ Sơn.

“Đáng ghét thay ta đến Á Nguyên còn không đỗ, ngay cả tư cách hầu bổ quan chức cũng không có.” Vương Thuỷ Sơn thậm chí đã nghĩ tới, lúc bày tỏ nguyện vọng với đại nhân Thượng Thư Đài, sẽ nói – nơi nào cần ta, ta đến đó.

Tiếc thay, không có cơ hội này.

Việc nhập chức của cử nhân thông thường diễn ra sau ba ngày, trực tiếp theo nhu cầu của triều đình, cùng với sự phân biệt năng lực bản thân của cử nhân, do cơ cấu lại trị thuộc hạ của Thượng Thư Đài phân phối đến kinh thành, hoặc các châu quận làm lại.

Bắt đầu từ cơ sở.

Hai người vừa đi vừa nói, vừa mới đến tửu quán học sinh, thì một đoàn người đeo băng đỏ trên tay, khua chiêng gõ trống ầm ĩ.

“Lão gia Giải Nguyên chính là ở tửu quán nhà ta!”

“Tửu quán nhà ta, đã xuất hiện lão gia Giải Nguyên!”

“Tống đại nhân, cung hỉ cung hỉ.”

Là chủ quán trọ.

Kiểu vin vào thế này là rất bình thường.

Lúc này đại lực tuyên truyền, tửu quán xuất hiện Giải Nguyên, đến khoa thi sau vào lúc này, các học sinh sẽ chen lấn xô đẩy nhau trả giá cao đặt phòng, để được nhuận khí văn chương của lão học trưởng.

Mà lúc này, xung quanh tửu quán cũng vây đầy bách tính.

Nhiều phụ mẫu còn đẩy con trai mình ra phía trước, cố gắng tiến sát lại gần Tống Thời An, đây chính là kiểu – "xin vía xin vía” thời cổ đại.

“Thế chúng ta ở trọ còn phải trả tiền không?” Tống Thời An hỏi.

“Lão gia Giải Nguyên đùa rồi, đương nhiên là không cần!”

Nghe vậy, chủ quán vội vàng tươi cười nói: “Muốn ở bao lâu, cứ ở bấy lâu. Phòng tốt nhất, rượu ngon thức nhắm ngon nhất, lão gia nếu muốn có thị nữ…”

“Ấy ấy ấy!” Vương Thuỷ Sơn vội vàng giơ tay ngắt lời, không để hắn nói hết.

“Lão gia Giải Nguyên, tấm biển hiệu trong tiệm cũng có chút cũ kỹ rồi, không biết có thể vì tiểu nhân…”

Chủ quán bắt đầu chà tay như ruồi, hăm hở.

“Đem bút đến.”

Tống Thời An giơ tay lên.

Trong chớp mắt, cây bút lông đã xuất hiện trong tay hắn.

Tờ giấy trên bàn, trải ra một cách cực kỳ mượt mà.

Không chút do dự, Tống Thời An từ phải sang trái, vung bút viết xuống bốn chữ lớn —

"ĐẠI TRIỂN HỒNG ĐỒ."

…………

Tại Tống phủ, mọi người đang chờ đợi.

Đột nhiên, một đoàn người bưng khay lễ phủ vải đỏ, phía sau còn theo gia đinh dùng đòn gánh buộc dải lụa đỏ, gánh hòm sính lễ này đến hòm khác, khua chiêng gỏ trống ầm ĩ đến trước mặt.

Đứng đầu là một lão quản gia gầy gò mặc áo xanh, chưa đến nơi đã tươi cười chắp tay thi lễ.

Thấy cảnh này, mọi người trong Tống phủ trực tiếp lộ ra vẻ mừng.

Phu nhân Thôi cũng an định tấm lòng đang treo.

Đây là đã thi đỗ rồi, người đến kết thân cũng tới rồi.

“Đây có phải phủ đệ của lão gia Giải Nguyên Tống Thời An không?”

Ông lão ở ngoài cổng phủ, lễ phép hỏi.

“Giải Nguyên?!”

Nghe thấy thế, phu nhân Thôi kích động suýt ngất đi, may là tỳ nữ bên cạnh kịp đỡ lấy.

Sau khi tiếp nhận tin tức, bà chỉ còn lại cuồng hỉ: “Con trai ta đỗ Giải Nguyên rồi?!”

Người còn chấn động hơn bà chính là Tống Tĩnh.

Làm sao có thể là Giải Nguyên?
Văn tài con ta quả thật không tệ, nhưng sách luận rõ ràng có chút lạc đề.

Chẳng lẽ ta già rồi?

Không đúng.

Lũ lão đầu Quốc Tử Giám kia, đưa bài văn như thế này lên, chẳng phải rõ ràng muốn đối kháng với hoàng đế sao?

Sao can đảm thế!

“Chủ nhân tiểu nhân là Vương thị huyện Tùy, đến đây đề thân.” Ông lão nói.

“Huyện Tùy? Lại còn có Vương thị?” Phu nhân Thôi không có khái niệm, có chút bối rối.

“Vương thị tổ thượng từng làm Quận Thừa ở Phù quận.” Ông lão giải thích.

“Quận Thừa? Ha ha…”

Chức quan này trực tiếp khiến phu nhân Thôi thị thuộc Ngũ Vọng kinh đô phì cười.

Sắc mặt ông lão cũng lập tức trầm xuống, có chút ngại ngùng.

Tống Tĩnh kéo kéo tay áo phu nhân Thôi thị, ra hiệu bà đừng quá đáng như vậy. Rồi ông cười đáp: “Không cần đâu, Tống Sách nhà ta mới mười lăm tuổi, hiện tại chưa có dự tính hôn thú.”

Chủ yếu vẫn là môn bất đăng hộ bất đối.

“Tống Sách là ai?”

Nhưng câu nói của ông lão khiến mọi người trong Tống phủ đều ngây người.

Phu nhân Thôi lập tức tức giận nói: “Không biết Tống Sách, ngươi đến phủ ta làm gì?!”

“Xin thứ tội! Xin đại nhân và phu nhân thứ tội! Là lão phu nhầm lẫn, chúng tôi đi đây.”

Vội vàng, ông lão hướng hai người xin lỗi, chuẩn bị rời đi.

Nhưng vì họ ở kinh đô người đất lạ, bèn quay đầu lại, hỏi thêm: “Đại nhân, có biết phủ đệ của Tống Thời An đại nhân đi thế nào không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cao Môn Thứ Tử [C] - Chương 22 | Đọc truyện chữ