Sau một trận mây mưa, chiếc giường xộc xệch, quần áo quăng bừa khắp nơi. Bên ngoài, trời vẫn còn nắng nhạt, nhưng trong căn phòng này Xuân lại thấy vô cùng lạnh lẽo tối tăm. Cô thu người lại trong vòng tay, ngồi bó gối nhìn vẩn vơ xuống chiếc vỏ bao cao su đang bỏ lăn lóc trên drap giường. 

Khánh chỉ quấn một chiếc khăn cho thân dưới rồi bước ra khỏi nhà tắm. Anh vừa lau đầu vừa bước chậm rãi đến cạnh người tình, dịu dàng ngồi xuống bên cạnh. Làn da mới được tắm rửa mát lành va chạm vào da thịt Xuân. Cô hơi rùng mình, tâm tư choàng tỉnh mà về với thực tại.

Khánh thỏ thẻ, ngọt ngào: 

- Em đi tắm đi rồi anh đưa em đi ăn. Tối nay em muốn ăn gì?

Xuân nhè nhẹ kéo tay Khánh ra khỏi vai mình, nhàn nhạt nở nụ cười:

- Em ăn gì cũng được.

Làn nước ấm áp xối từ trên cao xuống, từ từ phủ ướt đẫm từ đầu tới chân Xuân. Cô nhắm mắt ngửa cổ tận hưởng sự thanh lọc khi dòng nước chảy qua cơ thể mình. Cảnh tượng nóng bỏng khi Khánh hôn lên cổ cô, siết chặt lấy hai bàn tay cô trên tấm nệm nhăn nhúm. Cảm giác của da thịt cọ xát vào nhau, những tiếng rên khe khẽ, những điều mà chỉ mới mấy tháng trước Xuân còn chưa từng nghĩ đến, bây giờ cứ lặp đi lặp lại trong trí nhớ của cô.

Xuân vuốt mặt, cố xóa tan đi những cảnh tượng ấy trong mắt mình. Cô lấy sữa tắm, cố gắng gột rửa thật kỹ từng ngóc ngách trên cơ thể mình. Cảm giác của Xuân lúc này, đó là sự ghê tởm và chán ghét chính bản thân mình. 

Yêu đương và quan hệ tình dục là hai vấn đề thường gắn liền với nhau. Xuân đủ lớn để hiểu rằng, chẳng ai có thể yêu đương thuần khiết mãi mãi mà chưa từng mảy may tơ tưởng chuyện chăn gối cùng nhau. Khi nhận lời cầu hôn của Khánh cô cũng đã lường trước được việc này. Nhưng cô vẫn không đủ bao dung cho bản thân khi mỗi lần gặp gỡ Khánh cô như thấy mình khác đi, ngày càng dơ bẩn và đồi bại. Cô dường như đang bị cơ thể lấn át lý trí, sự ham muốn của thân xác đã khiến cô và Khánh cứ mỗi lần gặp nhau là không ngừng làm chuyện “yêu”.

Khánh và Xuân cùng đi ăn buffet nướng ở một nhà hàng chuyên đồ ăn Hàn Quốc. Xuân vẫn thẫn thờ như cũ, miệng ăn không thấy ngon. Một tay chống cằm, một tay cô cầm đũa gắp miếng kim chi cay và chua đưa lên miệng ăn, mặt không biểu lộ một chút cảm xúc. Khánh ngồi bên cạnh không hề để ý đến cảm xúc của người yêu, chỉ tập trung cho miếng thịt bò tươi rói đang xèo xèo trên bếp.

Miếng thịt chín vừa tới Khánh liền gắp vào đĩa cho Xuân, nhẹ nhàng ôm eo cô và nói:

- Em ăn nhiều một chút. Nhìn em gần đây trông hơi gầy đấy. Ăn uống thêm đi, đừng giảm cân, anh không muốn vợ mình vì giảm cân mà sức khỏe kém đi đâu.

Trong mắt Khánh, cô vẫn luôn là bông hoa đẹp được anh chiều chuộng nâng niu từng chút một như vậy. Xuân không hiểu nổi bản thân, cô tại sao lại cảm thấy không vừa ý với Khánh trong khi anh ấy vô cùng chu đáo với cô? Chỉ trừ một chuyện đó là nhu cầu tình ái của anh quá cao khiến cho cô không kịp thích ứng mà thôi.