Box Chill một ngày giữa tuần nhàn nhã, lưa thưa vài khách đến rồi đi. Box Chill theo đuổi phong cách cổ điển, nhằm tạo không gian thư giãn với âm nhạc và các loại cocktail thượng hạng, giúp cho khách đến đây có không gian thoải mái để giải trí và tâm sự cùng bạn bè.
Tiếng chuông leng keng reo lên báo hiệu vị khách tiếp theo bước vào. Một cô gái mặc bộ một chiếc váy body hở cổ ôm sát từng đường cong nóng bỏng của cơ thể, sánh bước cùng một thanh niên điển trai. Chiếc váy đỏ ngắn ngang đùi làm nổi bật đôi chân trắng nõn dài miên man. Mái tóc gợn sóng xõa bên vai làm cho vẻ đẹp của cô vừa có sự quyến rũ lại có sự kín đáo bí ẩn.
- Chị ấy lại đến kìa! Lần này lại cùng với một anh người yêu khác.
- Chị ấy làm gái sao?
- Chắc thế đấy!
- Không phải chứ! Trông chị ta xinh đẹp và giàu có thế kia cơ mà.
Mấy cô nhân viên phục vụ tranh thủ lúc vãn việc tụm lại nói chuyện phiếm. Người bị nhắc đến là một cô gái ăn mặc vô cùng gợi cảm nhưng không kém phần sang trọng.
Xuân vốn tính không thích nghe nói xấu sau lưng người khác nên cô lấy cớ tiếp khách để lấy menu và rời đi:
- Để em đưa menu cho khách.
Xuân là sinh viên năm nhất, vừa vào quán học việc chưa được một tuần. Nhưng cô đã được gặp vị khách nữ nóng bỏng này những ba lần. Lần nào cô cũng bị khí chất cao ngạo, quyến rũ của vị khách nữ hớp mất hồn. Đối với một cô gái quê như Xuân, việc trở thành một người con gái xinh đẹp, quyến rũ và giàu có là ước muốn cả đời. Chỉ có điều Xuân hơi tiếc nếu vị khách mà cô âm thầm ngưỡng mộ thật sự là một cô gái bán hoa.
- Xin hỏi… chị dùng gì ạ? - Xuân khép nép dùng hai tay đưa menu cho chị đẹp.
Không kìm được sự ngưỡng mộ, cô đưa mắt nhìn và vô tình chạm vào ánh mắt hút hồn của vị khách nữ. Xuân xấu hổ đến đỏ mặt, cô cúi đầu mỉm cười thay cho một lời xin lỗi về sự lỗ mãng của mình.
Thật may nữ khách không để ý, lại còn rất thân tình mở lời:
- Em là nhân viên mới à? Chị lần đầu tiên thấy em.
- Vâng ạ! Em mới làm được mấy hôm…
Nữ khách nhoẻn miệng cười, đưa cặp mắt sắc sảo với hàng mi cong vút nhìn lướt qua menu rồi nói:
- Cho chị một ly cocktail Manhattan.
Không chỉ có dáng người tuyệt đẹp, mà đến cả giọng nói cũng dịu dàng truyền cảm. Xuân trong lòng tràn ngập những ngưỡng mộ dành cho người con gái xinh đẹp này.
Như một thói quen, cứ có tiếng chuông là Xuân lại nhìn ra cửa quán. Lần này chị đẹp đến rất muộn, khi quán chỉ còn vài khách đang nán lại chưa muốn ra về.
Hôm nay chị đẹp đi một mình, hình như chị đã uống say trước khi đến đây. Chị cũng không ăn mặc nóng bỏng như mọi khi mà mặc quần jean với áo hai dây cá tính. Chị đẹp liêu xiêu bước tới quầy bar, lớn giọng gọi một ly rượu mạnh rồi gục mặt xuống bàn.
Xuân lúc này đang lau dọn một bàn khách vừa rời đi ở ngay phía sau lưng chị đẹp. Nhìn thấy chị ấy say rồi lại còn gọi rượu mạnh, trong thâm tâm cô cảm thấy không ổn. Chắc là chị đẹp cãi nhau với người yêu nên mới có dáng vẻ buồn bã thất tình như vậy. Nhưng Xuân chưa từng yêu ai nên cũng chưa từng nếm trải được mùi vị của sự thất tình. Xuân nghĩ thất tình chắc cũng đau đớn và buồn bã như lúc Xuân chứng kiến con Milu chết. Thứ mình thương yêu nhất đột ngột bỏ mình đi thì rất đau đớn.
Thấy mình cứ lo nghĩ vẩn vơ, Xuân thở dài lắc đầu tự cười chính mình. Làm sao cô lại cứ để ý đến chị đẹp vậy chứ.