Trong thế đạo này, nữ t.ử muốn leo lên cao, hoặc phải trông cậy vào phụ thân và huynh đệ có chức cao lộc hậu, hoặc phải gả cho một người đàn ông có thể thăng tiến.

Mà dù là cách sau, cũng phải đặt cược vào lương tâm của một người đàn ông.

Nhưng nếu nữ t.ử cũng có thể tự mình đi lên thì sao? 7

Những uất ức mà ta đã nhẫn nhịn khi bị Diệp Thời Sâm từ hôn, vào lúc này đều bùng phát.

Chính sách ban ra rồi, cần có thời gian để thực hiện.

Trong trấn có thêm một học viện dành cho nữ t.ử, người theo học không nhiều.

Phần lớn gia đình vẫn coi việc nữ t.ử lộ mặt ra ngoài là điều đáng xấu hổ, chỉ có người nghèo vì tiền trợ cấp mà đưa con gái đến.

Muốn dạy những nữ t.ử này biết đọc biết viết không hề dễ dàng, trước hết phải học vỡ lòng, học chữ từ đầu.

Mà đa số họ đến đây, cũng không phải vì muốn làm quan.

Họ vì phụ giúp gia đình, cũng vì biết chữ hiểu văn, sau này có thể gả cho người chồng tốt hơn.

Vạn sự khởi đầu nan, đại khái là như vậy.

Một năm này ta sống chuyên tâm không phân tâm, những lời châm chọc và chế giễu bên tai chưa từng ngừng lại. 

Ta giống như nam t.ử, tham gia kỳ thi viện và thi hương, trở thành một cử t.ử.

Sau đó, ta khởi hành đến kinh thành.

Một nơi mà trước đây ta từng nghĩ cả đời mình cũng sẽ không đặt chân tới.

Tất cả đều nhờ số tiền Trình Việt để lại. 

Trong một năm qua, ta dùng số tiền đó mở mấy cửa hàng, còn kiếm được không ít.

Kinh thành phồn hoa, ta ra tay hào phóng mua một tòa trạch viện.

Tiền đúng là thứ tốt.

Sau khi ổn định, ta cùng nha hoàn Ngân Hạnh ra phố mua sắm.

Nàng còn nhỏ tuổi, lại vô cùng hoạt bát.

“Hoa tỷ, ta bây giờ có phải cũng được xem là thư đồng theo cử nhân lên kinh ứng thí không?”

Ta cười: “Đương nhiên là tính, nếu ngươi chăm chỉ học hành, qua hai năm nữa, ta cũng cho ngươi đi thi khoa cử.”

“Hoa tỷ, chữ ta còn chưa nhận hết, làm sao đi thi được?”

Nhưng điều đó cũng không ngăn được việc nó vui mừng.

Ngân Hạnh là ta mua về, khi đó người phụ thân c.ờ b.ạ.c của nàng muốn bán nàng vào thanh lâu để kiếm thêm tiền, ta chặn lại mua về, nàng liền trở thành nha hoàn của ta.

Một năm nay, nàng cũng cao lớn khỏe mạnh hơn, chỉ là không thích đọc sách.

Sau này ta phát hiện nàng thích đọc thoại bản, liền mua cho nàng một ít, nhờ vậy mới nhận thêm được nhiều chữ.

Dạy học tùy người.

Đó là trí tuệ mà phụ thân ta thường nói.

Trước khi đến kinh thành, ta đã đến trước mộ phụ thân tế bái.

Nghĩ lại, phụ thân ta chắc cũng chưa từng tưởng tượng được, con gái ông có một ngày lại có vận mệnh như thế này.

Không biết nếu ông còn sống, rốt cuộc sẽ thấy hoang đường hay sẽ tự hào vì ta.

Nhưng những gì ta học được, phần lớn đều do phụ thân ta dạy…

Còn có một phần là do Trình Việt dạy.

Đến giờ ta vẫn không biết hắn rốt cuộc là người thế nào, vậy mà có thể biết trước nội dung của luật mới.

Dù ta từng cứu Trình Việt một mạng, nhưng nếu sau này còn gặp lại, ta nghĩ mình nên dập đầu với hắn một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta dẫn Ngân Hạnh vào một tiệm trang sức.

Bên trong có một đôi nam nữ đang chọn đồ.

“Thiên Thiên, cây trâm hồng ngọc màu lựu này rất hợp với khí chất của nàng, vô cùng quý phái.”

Một giọng nam quen thuộc đột nhiên vang lên.

Ta theo tiếng nhìn qua, khuôn mặt của Diệp Thời Sâm xuất hiện trước mắt.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hắn đang cầm một cây trâm, dáng vẻ thân mật nói chuyện với một nữ t.ử.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Mới đến kinh thành chưa được mấy ngày, ta đã gặp phải thứ xui xẻo này.

Ngân Hạnh thì hứng thú vô cùng, kéo ta đi xem trang sức.

Diệp Thời Sâm và nữ t.ử kia cũng tùy ý nhìn qua, ánh mắt của ta và hắn không lệch không sai chạm vào nhau.

Sắc mặt hắn khi chạm phải gương mặt ta, lập tức trở nên khó coi.

“Lâm Chiêu Hoa, sao ngươi lại ở kinh thành?”

8

Lần gặp lại đến sớm hơn ta tưởng.

Diệp Thời Sâm nhíu mày, ánh mắt nhìn ta như nhìn miếng kẹo dính không sao gỡ được.

Tính ra, ta và hắn đã ba năm không gặp.

So với năm đỗ thám hoa, Diệp Thời Sâm giờ trông càng thêm phong độ, quần áo cũng phú quý hơn nhiều, bên cạnh còn có nha hoàn và tiểu tư theo hầu.

Nghe nói năm đó hắn được bổ nhiệm làm biên tu ở Hàn Lâm viện, ba năm trôi qua, không biết đã thăng chức chưa.

Ngân Hạnh không quen Diệp Thời Sâm, khó hiểu nhìn ta và hắn.

Ta thầm trợn mắt trong lòng, không thèm để ý đến hắn.

Nhưng Diệp Thời Sâm lại không biết điều, hắn tiếp tục gọi:

“Lâm Chiêu Hoa!”

Nữ t.ử bên cạnh hắn lên tiếng:

“A Sâm, vị cô nương này là…”

Trên mặt Diệp Thời Sâm thoáng qua vẻ hoảng hốt, vội nói:

“Thiên Thiên, đây là đồng hương của ta.”

Nữ t.ử kia b.úi tóc kiểu phụ nhân, lại thân mật với Diệp Thời Sâm, quan hệ giữa hai người không cần nói cũng rõ.

Ta kéo nhẹ khóe môi:

“Đúng vậy, ta là đồng hương của Diệp đại nhân. Thì ra đại nhân đã thành thân rồi, phu nhân dung mạo xinh đẹp, không biết là thiên kim nhà nào?”

Nha hoàn bên cạnh nữ t.ử kia vô cùng đắc ý nói:

“Phu nhân nhà ta là thiên kim của Thượng thư bộ Lễ.”

“Thì ra là vậy.” 

Ta kéo dài giọng, rồi nhìn Diệp Thời Sâm với ánh mắt mang ý trêu chọc: 

“Xem ra Diệp đại nhân sống ở kinh thành rất tốt. Nếu đã vậy, khoản lộ phí năm xưa lên kinh đi thi mà ngài mượn nhà ta, có phải nên trả rồi không?”

Lời này vừa nói ra, xung quanh bỗng yên lặng trong chốc lát.

Sắc mặt Diệp Thời Sâm càng khó coi hơn.

Thê t.ử của hắn ngẩn người, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ta khi nào mượn ngươi…”