Bố Cháu Là Chiến Thần - Sở Phàm

chắc chắn không thể nào!

“Đúng rồi, không phải anh muốn mua lại công ty của chúng tôi sao, anh có giỏi thì đuổi việc tôi ngay bây giờ đi, ha ha, anh có khả năng đó không?”

Sở Phàm gật đầu, anh chỉ nói hờ hững: “Như cô mong muốn".

Nữ nhân viên bĩu môi khinh thường, cô ta vẫy tay, mười mấy bảo vệ trẻ trung khỏe mạnh mặc đồng phục ở tầng dưới chạy lên, bọn họ hăm häm nhìn Sở Phàm.

“Còn ngẩn người ra đó làm gì, mau đuổi cái tên thần kinh này đi cho tôi, cút ra xa một chi Hàn Mai tức giận vô cùng, cô ta chỉ vào nhân viên bảo vệ rồi lên giọng quát mắng, muốn trút cơn giận trong lòng mình ra.

Vào lúc này, đột nhiên có chiếc xe Maybach đậu trước cửa, khiến cho nhóm bảo vệ rối loạn, người ở xung quanh nhanh chóng rút hết, hối hả chạy xuống dưới tiếp đón.

“Ê, mấy người làm gì đó, không đuổi cái tên khốn kiếp này đi sai Hàn Mai bực bội.

Vào lúc này, chỉ nhìn thấy một ông lão nho nhã với mái tóc đã bạc, mặc áo vest đi giày da vội vã bước vào trong giữa vòng vây của các cô gái mặc đồ thư ký.

“Chủ, chủ tịch?”, nữ nhân viên bán hàng sững sờ, cô ta lúng ta lúng túng.

Hàn Mai cũng sững sờ, chủ tịch, sao ông ta lại đến đây? Lễ nào... bởi vì anh ta à?

Hàn Mai nhìn Sở Phàm, đôi mắt trừng to, đột nhiên nhớ đến gì đó, cô ta hít sâu một hơi khí lạnh nhưng rồi ráng xua tan suy nghĩ hỗn loạn đi.

Không, không thể nào, chắc chắn không thể nào!

“Chủ tịch, không biết ông đến đây, xin lỗi, tôi...

Trong nháy mắt, gần như tất cả quản lý cao cấp trong công viên kỳ ảo đều tập trung lại đây, bọn họ đều tỏ vẻ cung

kính với ông cụ, nữ nhân viên bán hàng lúng ta lúng túng, cô ta xin lỗi rối rít.

Nhưng vị chủ tịch ấy chẳng buồn nhìn bọn họ mà lướt ngang qua như thể bọn họ chỉ là không khí.

Rồi sau đó, ông ta chạy đến trước mặt Sở Phàm, đưa một phần văn kiện cho anh bằng đôi tay run rẩy, giọng nói trở nên kích động:

“Anh là anh Sở đúng không? Anh đã bỏ ra 630 triệu để mua lại tất cả quyền nằm cổ phần của Dream World Kennedy, để từ ngày hôm nay, công ty này đã thuộc về anh rồi”.

Ẩm...

Cái tên này, làm sao anh ta có thể bỏ ra sáu trăm triệu? Mắc gì anh ta làm được điều ấy!

Gương mặt nữ nhân viên bán hàng xám ngoét, cô ta sợ đến nỗi quỳ sụp xuống đất như đã mất hết hồn phách...

Lòng dạ cô ta rối bời, không diễn tả nổi cảm giác trong lòng mình, kinh ngạc, ảo giác, hối hận, không cam tâm, nhưng phần lớn là sợ hãi và kính nể... Không biết vận mệnh của mình sẽ như thế nào.

Đan Đan cũng ngạc nhiên đến nỗi há hốc miệng, nhưng rồi cô bé lập tức nở nụ cười tự hào và đắc ý, ngẩng cao quả đầu nhỏ nhắn của mình lên, lườm Liễu Du Du đã sợ đến đờ người ra.

chắc chắn không thể nào! - Chương 96 | Đọc truyện tranh