“Anh gạt em, anh lại gạt em!”, Chu Dĩnh lau nước mắt, cô †a mượn cơn ngà ngà say, rốt cuộc cũng có thể trút nỗi đau xót và sự tủi thân trong lòng mình ra: “Mười năm trước anh cũng nói thế, nhưng sau đó thì sao, anh không từ mà biệt, nhập ngũ tòng quân, đi liền mười năm, mười năm trời, anh luôn bặt vô âm tích”.
“Hu hu, tại sao anh có thể nhẫn tâm vứt bỏ em, tại sao. anh có thể tuyệt tình như thế, anh có biết lúc ấy em cần anh như thế nào không?”
Đây mới là vướng mắc thật sự trong lòng Chu Dĩnh, đây mới là nguyên nhân vì sao cô ta vẫn luôn canh cánh Sở Phàm trong lòng.
Người anh nói yêu thương cô ta nhất, sẽ luôn bảo vệ cô ta đột nhiên bỏ đi trong đêm, cô ta cảm thấy mình giống như đứa trẻ bị bỏ rơi, không nơi nương tựa, sinh lòng thù hận vì yêu.
“Con vào nhà vệ sinh một chuyến”. Sở Phàm chỉ im lặng vài giây rồi đi ra khỏi phòng. Bây giờ bầu không khí hơi nặng nề, Chu Long uống một
hớp rượu, ông ấy cất tiếng nói: “Dĩnh, năm ấy anh con không từ mà biệt, bỏ xứ mà đi cũng là vì con đấy...”
Chu Dĩnh trừng mắt, cô ta hết sức bất ngờ và ngạc nhiên. Vì mình sao?
Chu Long đanh giọng mà nói: “Con có còn nhớ chuyện của Lý Chiến Hào không?”
Chu Dĩnh lập tức rùng mình, ánh mắt cô ta toát ra vẻ sợ hãi và bất lực, dù đã mười năm trôi qua, mỗi khi nhớ về chuyện ấy thì cô ta cũng không thể xua tan bóng ma tâm lý trong lòng!
Lý Chiến Hào là phó chủ nhiệm phòng giáo dục đạo đức trong trường trung học của bọn họ, bởi vì nhà hẳn có mỏ than, vừa có tiền vừa có thế nên đã mua băng giáo viên, được xếp vào trường học.
Nhưng lòng dạ hắn lại bất chính, vô cùng háo sắc. Có một hôm hãn lấy lý do dạy dỗ học sinh nên nhốt Chu Dĩnh và một vài nữ sinh vào phòng làm việc của mình, định làm chuyện đồi trụy xấu xa để thỏa mãn bản tính cầm thú biến thái của tên khốn nạn này!
Các học sinh nữ phải ra sức phản kháng, tông hư cả cửa mới thoát được kiếp nạn ấy, thế nhưng vẫn để lại bóng ma tâm lý nặng nề trong lòng.
Khi đó, phụ huynh học sinh tức giận đến trường tố cáo, nhưng một là không có chứng cứ, hai là không ai có quyền thế, chuyện này cũng chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi bỏ qua, mặc cho hẳn tiêu dao ngoài vòng pháp luật.
Bởi thế, vài gia đình học sinh còn tặng cờ thưởng, hết lòng cảm kích.
“Có cái rắm, đó là công lao của anh trai con!”, Chu Long quát tháo, gương mặt ông ấy đỏ bừng: “Hôm đó, anh trai con biết suýt nữa con đã bị Lý Chiến Hào làm hại, nó nổi trận lôi đình xách theo con dao phay đi suốt đêm đến nhà Lý Chiến Hào, chém bừa chém loạn một cách điên cuồng, khiến cho Lý Chiến Hào sợ đến nỗi són ra quần...”
Ông ấy ngậm điếu xì gà, nhếc mép cười nói tiếp:
“Lúc ấy thăng nhóc đó đã hăm dọa, chỉ vào người Lý Chiến Hào mà mắng: Hoặc là mày viết hết tội trạng ra rồi đi đầu thú, trả lại công băng cho em gái tao. Hoặc là tao chém mày, dù gì bây giờ tao vẫn là trẻ vị thành niên, giết người không phạm pháp, thăng khốn, mày dám cược không?”