Nhưng Đan Đan lại chu môi không vui: “Dì út hông được nói bố như vậy. Bố thương Đan Đan nhất mà'.
Vân Mộc Văn nghe vậy lại tức điên: “Cái gì? Tên khốn này, anh còn có mặt mũi trở về..."
Vân Mộc Thanh cuống quít kéo em gái qua một bên: “Tiểu Văn, đừng xúc động, chuyện không như em nghĩ đâu, nghe chị giải thích đã..."
Nhìn hai cô gái thì thầm to nhỏ với nhau, Sở Phàm đành nở nụ cười bất lực, cảm thán đúng là số mệnh trêu ngươi.
"Bố ơi, Đan Đan đi ạt áo anh bỗng nhiên bị níu lấy, cô bé con nói đầy tội nghiệp: “Hôm nay Đan Đan phải ăn mì gói tận hai bữa lận, thảm quá bố ơi."
Sở Phàm bật cười, ôm con đầy cưng chiều: “Đi nào, bố chiên gà cho con."
"Dạ, con còn muốn ăn cánh gà nè, uống coca nè...
Bên kia, Vân Mộc Thanh đang tận tình khuyên nhủ em gái, nói rõ tiền căn hậu quả về mối quan hệ giữa cô và Sở Phàm.
"Sao... sao cơ? Chị và Sở Phàm chỉ đang giả làm vợ chồng? Chị thuê anh ấy?!", lúc nghe được những lời này, hai mắt Vân Mộc Văn trợn tròn, không khỏi bật thốt ra.
"Be bé cái mồm, đừng để Đan Đan nghe thấy", Vân Mộc Thanh vừa cuống quít che miệng em gái vừa quắc mắt lườm, đoạn cô thở dài: “Chị cũng hết cách, Sở Phàm xuất hiện quá đúng lúc, vừa khéo lấp đầy được khao khát có cha của Đan Đan. Con bé vốn thiếu tình thương của cha nên đã xem anh ta như ba nó. Mà để con bé có thể lớn lên trong hoàn cảnh bình thường, chị cũng chỉ còn cách làm vậy".
Đáy lòng Vân Mộc Văn chua xót, cô nói đầy cảm thông: “Chị vất vả nhiều rồi".
Kể từ khi người đàn ông này xuất hiện, cuộc sống vốn bình đạm mà khô khan của cô và con gái chợt trở nên sinh động hơn trước nhiều. Cho dù vẫn có những lúc cãi cọ, những giận hờn ghen tuông, thế nhưng cảm giác viên mãn, hạnh phúc và an toàn này là thứ không thể bị thay thế bởi bất kỳ ai hay điều gì được.
Theo lời các cụ thời xưa, đây chính là "hương vị cuộc sống". Đẳng cay ngọt bùi, trắm vị đời người.
Nghĩ vậy, một nụ cười nở rộ trên gương mặt xinh xắn của Vân Mộc Thanh.
Mà Vân Mộc Văn chỉ nhìn chị gái đang cười ngô nghê của mình đầy nghỉ hoặc: “Chị à, đừng nói là thích Sở Phàm đấy nhé?"