“Bố, miếng gan ngỗng này bổ lắm, cho bố này”.

“Con gái ngoan, ăn nhiều tôm hùm vào, bổ sung protein, càng lớn càng xinh đẹp...”

“Cảm ơn bố, hì hì, nhiều đồ ăn quá, chúng ta đều ăn không nổi nữa rồi”.

“Ăn không nổi thì bỏ, ngày mai bố nấu cái mới cho con”.

Vân Mộc Thanh trong phòng khách vểnh tai lên nghe những lời “không có liêm sỉ không có giới hạn” của hai bố con này, khiến cái bụng đã đói cả ngày của cô bắt đầu kêu ùng ục.

“Hừ, có gì ghê gớm đâu, ăn mì ăn liền vẫn có thể no, mình mới không thèm đồ của Hestia gì đó tặng”.

'Vân Mộc Thanh kiêu ngạo bĩu môi, bưng mì ăn liên vừa nấu xong lên, sợi mì trắng, chỉ có mấy miếng hành băm và cà rốt cắt nhỏ điểm xuyết, thịt bò vụn phải dùng kính lúp mới có thể nhìn thấy cùng với vật thể không biết tên tạm thời gọi là “trứng gà”...

“Thiệt tình, lừa đảo quá vậy, miếng thịt bò lớn, cả trái trứng kho đã nói đâu? Gian thương!”

Thật sự đối lập vô cùng rõ ràng với bữa tiệc lớn kiểu Pháp tiêu chuẩn bên cạnh.

Vân Mộc Thanh hơi bực bội, khi nãy mới thưởng thức được bàn ăn kiểu Pháp cao cấp, sao có thể nuốt trôi mì ăn liền rẻ tiền kiểu này được.

Mới ăn mấy ngụm, cái bụng nhỏ lại bắt đầu kêu lên.

Vân Mộc Thanh đột nhiên hơi hối hận vì quyết định của mình, mì ăn liền này không ngon chút nào.

Cô vô cùng uất ức, hâm mộ nhìn thoáng qua phòng bếp, sau đó lập tức nhìn thấy cảnh khiến người ta tức chết, khiến người ta hận ngứa răng của hai bố con này!

“Bọn họ ăn một lần cả xiên thịt bò hoa tuyết? Tôm hùm Mỹ thì chỉ ăn mỗi cái đuôi? Bánh ngọt cản một ngụm đã bỏ? Đan Đan đang làm gì thế kia, lấy cherry Chile mà mình thích nhất ra làm đạn mà chơi?”

Hai người này có suy nghĩ đến cảm nhận của mình không vậy?

Trái tim Vân Mộc Thanh lúc này như vụn vỡ.

Trái tim cô đang nhỏ máu, bộ ngực no đủ liên tục phập. phồng, nghiến răng nghiến lợi:

“Cố ý, rõ ràng là bọn họ đang cố ý chọc tức mình...”

Vân Mộc Thanh cầm rĩa tức giận đâm đâm vào trong mì ăn liền, giống như đó là Sở Phàm vậy.

Trong phòng bếp bên cạnh, Sở Phàm đã sớm đưa mắt nhìn qua, thấy rõ vẻ mặt của Vân Mộc Thanh, anh nở nụ cười đắc ý.

Cô ngốc, tưởng tôi không trị được Hoạn Thư là em sao?

Bỏ đói em mấy bữa, để xem em còn gây chuyện, giở trò trẻ con nữa không.

“Reng reng reng...

Đúng lúc này, một số lạ gọi điện thoại vào máy, Sở Phàm hơi chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn nghe điện thoại.

Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói tự tin của Tôn Minh Hưng, dường như đang cố ý muốn chọc giận Sở Phàm, khoe khoang thân phận “con rể nhà họ Chu” của mình vậy, còn cố ý thêm vào một câu cuối.

“Có chuyện gì à?”

Sở Phàm từ chối không chút do dự, sau đó muốn cúp máy.

Trước đó có nghe Chu Long nói bác cả gì đó của Tôn Minh Hưng này thăng chức, bây giờ anh ta diễu võ dương oai, vô cùng hiếu thẳng, cả ngày dẫn theo đám con nhà giàu ăn chơi trác táng rượu chè be bét, khiến Chu Dĩnh cũng phải đi cùng.

Hôm nay gọi mình qua chắc chắn là muốn khoe khoang. anh ta sống tốt đến thế nào, lợi hại ra sao, sau đó sẽ nghĩ mọi cách “đạp mình một cước” thật mạnh, lấy lại mặt mũi vì bị mất mặt trong lễ đính hôn hôm trước.

Sở Phàm đã nhìn thấu từ lâu rồi, cũng lười chơi đồ hàng với đám trẻ con này, mình ở nhà với vợ con thoải mái hơn nhiều.

“Có chuyện gì à?” - Chương 133 | Đọc truyện tranh