Giống với chế độ của rất nhiều câu lạc bộ cao cấp khác, thung lũng Vui Vẻ cũng có chế độ hội viên của mình.
Hội viên là khách hàng cao quý nhất của thung lũng Vui Vẻ, hưởng thụ các loại phúc lợi và đặc quyền.
Hàng năm chỉ tiêu hơn một trăm nghìn mới có tư cách trở thành hội viên, đấy cũng là mức của hội viên một sao, còn hội viên hai sao thì cần chỉ tiêu hai trăm nghìn, cứ thế mà tính lên.
Chỉ có hội viên kim cương có giá trị nhất là không cần chi tiêu, mà là do nữ Tổng giám đốc Hestia của nơi này tự mình tặng ra ngoài.
Những hội viên kim cương này không có ai không phải nhân vật lớn giàu nhất một phương, hoặc có quyền thế ngập trời. Mỗi một người đều có tài sản không ít hơn trăm tỷ, nhìn khắp cả thế giới cũng chỉ có chưa tới một trăm hội viên kim cương mà thôi.
Những điều này đều là tin đồn mấy nhân viên của thung lũng Vui Vẻ nghe người trước kể lại, không ngờ hôm nay bọn họ thật sự gặp được một hội viên cấp kim cương.
Sao có thể không căng thẳng, sao có thể không kích động chứt
Đây chính là nhân vật lớn tài sản trăm triệu, đứng đầu một phương đó, ai trong Giang Lăng này có thể sánh bằng được.
Những người đang có mặt đều trợn tròn mắt khó tin nhìn cảnh này.
Sở Phàm hơi bất đắc dĩ lảc đầu, người phụ nữ Hestia này. luôn thích vẽ vời thêm chuyện.
Mình chỉ muốn mấy tấm thiệp mời mà thôi, cần gì phải làm hội viên kim cương chứ?
“Bây giờ tôi có thể vào được chưa?”
“Đương nhiên, đương nhiên là được rồi ạ”.
Sở Phàm bế Đan Đan, kéo Vân Mộc Thanh còn đang ngạc nhiên ngông nghênh đi vào thung lũng Vui Vẻ.
Còn Hàn Mai và Liễu Huy Thái thì xanh mét cả mặt, khó chịu như nuốt sống một ký đá sỏi vậy.
Khi nãy hai người bọn họ còn đang châm chọc Sở Phàm không ra làm sao, thừa nước đục thả câu. Nhưng bây giờ người ta đã trở thành hội viên ở tít trên cao, được cúi chào nghênh đón, ngông nghênh đi vào rồi.
Còn lãnh đạo được mời đến “chỉ đạo công tác” là bọn họ lại bị đưa vào sổ đen, bị chặn ngoài cửa, chịu đủ sự sỉ nhục.
Gió lạnh thổi tới như những cái tát tàn nhãn đánh lên mặt Liễu Huy Thái, khiến hẳn ta cảm thấy nóng rát.
Mãi đến khi vào trong rồi, trong lòng Vân Mộc Thanh vẫn còn mơ hồ khó hiểu, cô cảm thấy tất cả chuyện này đều như một giấc mơ vậy, cực kỳ không thực tế.
Đi chừng ba bốn tiếng đồng hồ, hai đứa nhóc vẫn chưa biết mệt, cực kỳ thích thú, nhưng Vân Mộc Thanh lại không chịu nổi nữa, Sở Phàm bèn tản bộ trên bãi cỏ, ngồi xích đu với cô.
Tuy là cuối thu, nhưng mặt cỏ vẫn xanh mơn mởn, bãi cỏ. rộng bằng hai sân bóng, mặt cỏ rất mêm mại, gió nhẹ thổi qua, trong không khí phiêu đãng một hương hoa không biết tên.
Sở Phàm và Vân Mộc Thanh ngồi trên một cái xích đu từ từ đung đưa, gió nhẹ thổi khiến mái tóc dài của Vân Mộc. Thanh phất phới, làn váy tung bay lộ ra đôi chân trảng như: tuyết, đẹp không sao tả xiết.
“Sở Phàm, anh có thể cho tôi biết rốt cuộc đã có chuyện gì diễn ra không?”