"Ơ, vậy là chúng ta đi công cốc ạ?", Đan Đan dẩu môi, nhìn Sở Phàm đầy tội nghiệp.

Sở Phàm lập tức ôm lấy con gái dỗ dành: “Tất nhiên là không rồi, ba sẽ có cách để mọi người đi vào".

Anh nhìn tờ áp phích quảng cáo khổng lồ của thung lũng Vui Vẻ, nơi có bóng dáng Hestia - người sáng lập kiêm phát ngôn viên nhiệt tình mà duyên dáng của nơi này - trong mắt lộ ra vẻ hoài niệm.

"Từ khi từ biệt ở Thánh điện, cũng đã mấy năm không gặp, nên đi ôn chuyện với cô bé này rồi”

Khi anh vừa rút điện thoại ra, bấm một dãy số quen thuộc, một giọng nữ chói tai bỗng vang lên đầy châm chọc.

"Ôi chao, không phải là phú ông bỏ trăm triệu ra mua Dream World đây ư? Người như anh mà ngay cả mấy tấm thiệp mời cỏn con cũng không lấy được, phải đứng ngoài thung lũng sao?"

Cách đó không xa là Hàn Mai trong bộ váy diêm dúa và sắc mặt mỉa mai, tay dắt con gái Liễu Du Du đi đến. Bên cạnh cô ta là một người đàn ông mặc âu phục giày da, đeo mắt kính đen, nom như một viên chức.

"Không phải anh giàu lắm ư? Có giỏi thì mua thung lũng Vui Vẻ luôn đi nào?”

Trên gương mặt Hàn Mai là sự khoái chí khi trả được thù. Mấy hôm trước, hành động bỏ sáu trăm triệu ra mua Dream 'World Kennedy của Sở Phàm như giáng một cái bạt tai vào mặt khiến cô ta xấu hổ đến không chốn dung thân, mất ngủ mấy ngày liền, chỉ trằn trọc nghĩ cách đòi lại món nợ này.

Hôm nay, thấy gia đình Sở Phàm phải đứng ngoài thung lũng Vui Vẻ vì không có thiệp mời, trong lòng cô ta cảm thấy khoái trá vô cùng, chỉ muốn phá ra cười thật to.

Có tiền thì thế nào? Cũng chỉ là hạng nhà giàu mới nổi mà thôi, không căn cơ, không bối cảnh, cũng chẳng có địa vị!

Phải như chồng cô ta đây, là lãnh đạo cơ quan nhà nước, một nghệ thuật gia chân chính, đến những tập đoàn trị giá hàng triệu kia cũng phải cúi mình nghe sai bảo. So sánh như vậy, ai hơn ai biết ngay.

Thứ nhà giàu mới nổi thì nhằm nhò gì!

"Đi vào ư? Đúng là hài hước!"

Hàn Mai khoanh tay đầy nhạo báng: “Anh nghĩ nơi đây là nơi nào? Đây là thung lũng Vui Vẻ, là gã khổng lồ với tài sản hơn ba trăm triệu đô, đến người đứng đầu thành phố Giang Lăng cũng phải khách khí với họ. Người ta không gửi thư mời cho anh, chẳng lẽ anh còn dám xông vào?"

"Chúng tôi thì khác. Chồng tôi đây là giám đốc nhà văn hóa Giang Lăng, quản lý toàn bộ mảng văn hóa giải trí trong thành phố. Lần này, đích thân thung lũng Vui Vẻ chủ động mời gia đình chúng tôi đến tham quan chỉ đạo công tác. Anh biết chỉ đạo là sao không?", trên mặt cô ta là vẻ vênh váo hống hách, tự xem mình hơn người khác một bậc.

Chồng của Hàn Mai, người đàn ông với vẻ ngoài cán bộ - Liễu Huy Thái - chỉ hừ lạnh một tiếng. Hản nhíu mày, nói với vẻ ngông cuồng: “Mai Mai, em cần gì nhiều lời với hạng tôm tép này? Giám đốc Vương còn đang đợi anh đến chỉ đạo, chúng †a mau vào thôi".

Đúng là hài hước!" - Chương 106 | Đọc truyện tranh