“Bố ơi, con có nghĩa khí lắm rồi đó”, Đan Đan ngẩng đầu lên, cô bé nói một cách đắc nhất con còn chưa nói cho. mẹ biết bố có quỹ đen đâu nhé”.

Sở Phàm:

Cái con nhóc này, đến quỹ đen còn biết, ai dạy nó thế này?

“Hì hì, ông cụ nói cho con biết phải tốn nhiều tiền lắm mới mua được Dream World đó, không ngờ bố lại lén lút giấu quỹ đen sau lưng mẹ?”, cô bé tỏ vẻ kiêu ngạo.

“Nếu như con nói cho mẹ biết thì kết cục của bố sẽ thảm lắm đó. Bố của Tiểu Hổ cũng lén lút giấu quỹ đen, kết quả bị mẹ của cậu ấy đánh thành đầu heo...

Sở Phàm nhìn con bé xấu xa đang tỏ vẻ đắc ý kia, anh dở khóc dở cười: “Con gái ngoan, con thật là, thông minh gớm nhỉ...

“Được rồi, vậy con ra phòng khách coi Gấu Lớn Gấu Bé đi”.

“Cảm ơn bổ”.

Đan Đan sà vào lòng Sở Phàm, cô bé dụi vào lồng ngực anh như một con mèo con.

Sở Phàm thở dài, nhìn cô bé nhảy nhót rời khỏi đây, anh lặng lẽ lấy điện thoại ra, đăng bài cầu cứu trên mạng:

“Con gái nham hiểm quá phải làm sao, gấp quá chừng, online chờ..."

Một tuần tiếp theo, cuộc sống của Sở Phàm rất bình lặng, cũng rất hạnh phúc.

Sau khi Lý Tử Duy biết thân phận thấu trời của Sở Phàm, anh ta vội vàng từ chối mối hôn sự với nhà họ Vân, không dám lỗ mãng nữa, thậm chí đến hai trăm triệu sính lễ cũng chẳng dám đòi lại, ngoan ngoãn hết biết.

Mặc dù nhà họ Vân cảm thấy lạ lùng, nhưng vô duyên vô cớ có hai trăm triệu, còn không phải tốn công phí sức đi khuyên Vân Mộc Thanh, tất nhiên bọn họ vui như mở cờ trong bụng.

Nhà họ Chu đã lấy lại được giấy tờ đất từ hội thương mại Tứ Hải và mười triệu mà Mã Minh Nguyên biếu cho bọn họ, bây giờ sống rất sung sướng, xem như đã giải quyết được nỗi lo của Sở Phàm.

Chỉ có điều anh sang đó mấy lần mà vẫn không gặp Chu Dĩnh.

Nghe Chu Long nói, hình như bác cả của Tôn Minh Hưng, chồng chưa cưới của Chu Dĩnh đã thăng chức, bây giờ đã trở thành người đứng hàng thứ ba trong Giang Lăng, uy phong vô cùng.

Tất nhiên Tôn Minh Hưng cũng được hưởng sái, hôm nào cũng ăn chơi đàn đúm với một đám cậu ấm, Chu Dĩnh cũng đi theo anh ta tối ngày, ra ra vào vào mấy nơi sang trọng, làm bộ làm tịch, kiêu ngạo vô cùng.

“Cảm ơn bổ”. - Chương 100 | Đọc truyện tranh