Chương 315: Bảo vật
"Chú!" Nhìn thấy Cổ Dục lái xe đi tới, ba cô nhóc đều lập tức kêu lên một tiếng rồi chạy ra mở cửa chính.
"Chú về rồi đây!" Cổ Dục đậu xe xong, hắn cũng mỉm cười cùng ba cô nhóc. Sau đó, lúc xuống xe hắn cũng không quên mang quà đã mua cho ba cô nhóc ra.
Thật ra mấy món quà này cũng không phải đồ quý giá gì. Thành phố Tuy Hóa là gần biên giới, cho nên ở đó có rất nhiều đồ chơi theo phong cách nước Nga.
Cổ Dục mua cho các cô những món đồ đơn giản, như là một cái gương nhỏ được trang trí tinh xảo, hộp đựng đồ trang điểm, búp bê Nga. Mặc dù đó chỉ là những món quà nhỏ nhưng khiến cả ba cô nhóc đều rất vui vẻ.
Trong lúc các cô nhóc hào hứng xem những món quà kia thì Cổ Dục đi tới trại cá nhìn một chút. Mấy ngày nay có Lý Vân Vân với Lâm Lôi ở đây trông coi nên nhà Cổ Dục tất nhiên là không có vấn đề gì.
Thậm chí các cô ấy nhân cơ hội này còn mang ga giường, màn cửa, khăn trải sofa đi giặt rồi phơi khô sau đó đặt về chỗ cũ.
Không thể không nói nếu đơn thuần chỉ xem xét trên phương diện làm việc nhà mà nói, Lâm Lôi và Lý Vân Vân đúng là cao thủ.
Cổ Dục đi vào trong nhà. Mặc dù Cổ Dục mới ở đây mấy tháng nhưng nơi này lại mang tới cho hắn cảm giác rất an tâm. Điều đó chứng tỏ là hắn thực sự xem nơi này là nhà.
Hôm nay hắn không có gấp gáp đưa Kim Phật cho Triệu Văn xem. Bởi vì ngày mai hắn định đi câu, nếu như lúc đó câu được món đồ cổ nào nữa thì đưa cho Triệu Văn xem cùng một lúc luôn cũng được.
Một đêm yên tĩnh, Cổ Dục ngủ rất ngon.
Thoáng chốc đã đến ngày hôm sau. Buổi sáng Cổ Dục thức dậy rồi rửa mặt, tiếp đến là đi xuống lầu làm một nồi cháo hải sản. Hắn dạo gần đây thường xuyên ăn món này, không thể không nói món cháo này đúng là rất ngon. Hắn nấu cháo bằng nước giếng lại thêm mấy con tôm, cua được nuôi bằng nước giếng nữa, ăn kèm với dưa chua mà Lý Vân Vân làm. Thật sự là ăn hoài không cảm thấy ngán.
Giá tiền của san hô đỏ tương đối rõ ràng. Kém nhất là san hô MoMo 1,000 tệ/1 gram. Tốt hơn một chút là san hô Sardinia 1 gram khoảng 6,000 - 8,000 tệ.