"Người kia vừa nói cái gì cơ?" Có người ngơ ngác hỏi lại.

"Sủng thú sắp tuyệt chủng! Con sủng thú thứ ba của Kiều Tang là sủng thú sắp tuyệt chủng!" Một thí sinh vừa tra cứu xong hét lên, mặt đỏ tía tai, chân tay run lẩy bẩy vì quá khích động.

Tiếng hét này giống như mồi lửa châm vào kho t.h.u.ố.c nổ.

Toàn bộ khán đài trường Hối Thành nổ tung trong bầu không khí náo loạn chưa từng có.

Từ phụ huynh đến học sinh, từ lãnh đạo đến tuyển thủ, tất cả đều sôi sục.

"Trời... Trời ạ thật sự!"

"Đây là sủng thú sắp tuyệt chủng? Có phải cái loại mà cả thế giới còn vài con không?!"

"Mẹ ơi! Con được tận mắt thấy sủng thú sắp tuyệt chủng rồi!"

"Nó tên là gì?!"

"Băng Lộ Kỳ Á! Nó tên là Băng Lộ Kỳ Á!"

"Không hiểu nổi! Tại sao Kiều Tang có thể khế ước được nó cơ chứ? Thần thánh phương nào vậy!"

Tại hàng ghế sau, lão Lý gần như thốt lên theo phản xạ tự nhiên.

Người ngồi bên cạnh giật mình mắng: "Ông bạn làm tôi hú hồn! Mà thôi tôi hiểu, tôi cũng không tin nổi đây này, nhưng tôi vừa tra xong. Đúng là Băng Lộ Kỳ Á của khu vực Cổ Vụ."

Một học sinh trung học phổ thông khế ước được sủng thú sắp tuyệt chủng, lại còn là loài ở khu vực khác.

Chuyện này hợp lý không? Mơ cũng không dám mơ đến mức này! Lão Lý run rẩy bật điện thoại, nhấn vào hình ảnh Băng Lộ Kỳ Á để đối chiếu với con sủng thú màu xanh lam dưới sân.

Đúng lúc này, làn sương trắng dưới sân tản đi, nhưng bóng dáng Băng Lộ Kỳ Á cũng biến mất theo.

Hiện trường lại một phen hỗn loạn.

"Băng Lộ Kỳ Á đâu rồi?!"

"Cứu mạng! Sủng thú quý hiếm mất tích rồi!"

"Báo cảnh sát đi, mau báo cảnh sát!"

"Đừng hoảng, tư liệu nói loài này có đặc tính Dung Thủy, chắc chắn là nó tan vào nước rồi!"

"Nhưng trên sân làm gì có nước?!"

"Người ta hệ Thủy thì tự tạo ra nước được chứ sao!"

Đúng như dự đoán, Lộ Bảo sau khi dùng hơi nước che mắt đã phun ra một bãi nước rồi nhảy vào đó ẩn mình.

Kiều Tang bình tĩnh quan sát.

Nói một câu hơi "chọc ngoáy" vào lòng Lộ Bảo thì nó đúng là đứa yếu nhất trong ba đứa.

Ở vòng sơ loại, Kiều Tang phái Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo để đ.á.n.h trận chắc thắng.

Giờ vào vòng bảng, Lộ Bảo cần được tôi luyện.

Lộ Bảo có Ánh Sáng Chữa Lành. Thế nhưng chiêu đó chỉ hồi phục trạng thái vết thương, không hồi phục năng lượng.

Sủng thú hết năng lượng thì chẳng khác nào quân lính không có đạn, chỉ có nước chịu đòn.

Hơn nữa, kinh nghiệm thực chiến của Lộ Bảo quá ít.

Khi tập luyện ở trường, đám Từ Nghệ Toàn vì biết đây là sủng thú quý hiếm nên toàn nương tay, khiến nó tiến bộ chậm hơn hẳn hai anh lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu không cho nó ra sân ngay từ bây giờ, vào đến vòng trong gặp đối thủ cực mạnh thì e là không trụ nổi.

Từ Nghệ Toàn là một đối thủ tuyệt vời.

Tuy bình thường hay làm việc lờ đờ nhưng khi vào trận, cô ấy sẽ điều chỉnh trạng thái cực nhanh theo thực lực đối thủ.

"Chính là lúc này!" Kiều Tang đột nhiên ra lệnh.

"Lộ!"

Từ một vũng nước nhỏ phía sau Đốt Hỏa Cẩu, Lộ Bảo vọt ra.

Cái đuôi nó được bao phủ bởi dòng nước mạnh mẽ, quất thẳng tới. Là Thủy Chi Vĩ!

Từ Nghệ Toàn đang cực kỳ giằng xé.

Một mặt, cô ấy sợ làm bị thương sủng thú sắp tuyệt chủng thì sẽ bị cảnh sát bế đi.

Mặt khác, cô ấy biết đây là giải đấu cuối cùng của đời học sinh, phải đấu hết mình mới là tôn trọng đối thủ.

"Hỏa!" Đốt Hỏa Cẩu nghiêm túc sủa một tiếng nhắc nhở chủ nhân.

Từ Nghệ Toàn hít sâu một hơi.

Đúng vậy, huấn luyện bấy lâu chẳng phải vì lúc này sao!

Hy vọng lúc mình vào đồn, người nhà có thể bảo lãnh mình ra!

"Lửa Cháy Xung Phong!"

Đốt Hỏa Cẩu phân thân làm hai, cả hai cùng bốc cháy hừng hực lao vào Lộ Bảo. Lộ Bảo không hề nao núng, nhảy lên một cái rồi lại biến mất vào nước.

Một con Đốt Hỏa Cẩu đ.â.m sầm vào tảng đá khiến đá vụn bay tứ tung.

"Bắn quét mặt đất cho ta!" Từ Nghệ Toàn ra lệnh dựa vào vũng nước dưới đất.

Cùng lúc đó, Kiều Tang hô lớn: "Con bên trái!"

Phân thân thường rất yếu, chỉ cần chạm nhẹ là tan biến.

Tuy nhiên con bên trái vừa đ.â.m vỡ tảng đá mà vẫn không biến mất, chứng tỏ đó là bản thể. Kiều Tang đã nắm thóp được tình báo này.

"Lộ!"

Lộ Bảo vọt ra từ sau lưng con Đốt Hỏa Cẩu bên trái, Thủy Chi Vĩ quất mạnh xuống!

"Hỏa!"

Đốt Hỏa Cẩu đang tập trung phun lửa xuống đất không kịp né, ăn trọn một đòn đau đớn gào lên.

Vì bản thể bị trọng thương, phân thân phía xa lập tức biến mất.

Nhìn thấy mình đ.á.n.h trúng đối thủ có ngoại hình giống đại ca Nha Bảo, Lộ Bảo khẽ nhếch môi cười đắc thắng.

Và chính cái nụ cười kiêu sa đó lại khiến khán phòng một lần nữa mất kiểm soát.
Chương 326: Hy vọng người nhà có thể bảo lãnh mình ra - Chương 326 | Đọc truyện tranh