"Có chuyện gì mà cuống cuồng lên thế?" Đầu dây bên kia, giọng người đàn ông vui vẻ, có thể thấy tâm trạng đang rất tốt.

"Kiều Tang của trường Thánh Thủy! Con Tầm Bảo Yêu của con bé đó vừa dùng Hắc Ám Khống Ảnh trong trận đấu!" Người đàn ông trung niên, lão Lý, hét vào điện thoại, giọng run rẩy vì kích động.

Hoàng Nhậm Bưu, Hiệu trưởng trường Lê Đàn, khựng lại: "Cái gì ảnh cơ?"

"Hắc Ám Khống Ảnh!" Lão Lý nhấn mạnh: "Chính là chiêu dùng bóng để thao túng đối thủ của hệ U Linh ấy!"

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, sau đó giọng nói trở nên nghiêm trọng: "Ông chắc chứ? Có nhìn nhầm không?"

"Hiệu trưởng!" Lão Lý sốt ruột: "Lão Lý tôi dù gì cũng là Ngự thú sư cấp C, làm sao mà nhìn nhầm được!"

Hoàng Nhậm Bưu lại im lặng, im lặng đến mức Lão Lý tưởng điện thoại bị hỏng.

Cuối cùng, ông cất tiếng: "Độ thuần thục đạt đến cấp bậc nào?"

Hắc Ám Khống Ảnh đừng nói là giải tỉnh. Dù đặt vào giải quốc gia cũng là một kỹ năng cực kỳ gây chấn động.

Tuy nhiên, nếu độ thuần thục không cao thì vẫn có thể phòng bị trước.

Chỉ sợ nhất là nó đã đạt đến cấp Đại Thành, khi đó bóng đen có thể thực thể hóa để tấn công, chuyển từ 2D sang 3D.

Nếu đúng như vậy thì Đinh Diên Cảnh...

"Độ thuần thục thì không rõ, tôi đoán chắc không cao đâu." Lão Lý phản ứng đầu tiên là thấy câu hỏi hơi nực cười: "Kiều Tang mới bao nhiêu tuổi chứ. Tầm Bảo Yêu học được chiêu đó đã như nằm mơ rồi. Sao độ thuần thục có thể cao được..."

Nói đến đây, ông chợt khựng lại, giọng điệu thay đổi đầy chần chừ: "Nhưng cái con bé Kiều Tang này không thể dùng lẽ thường mà xét được. Chuyện gì cũng có thể xảy ra..."

Lão Lý nghiêm mặt nói tiếp: "Tôi sẽ tiếp tục theo dõi. Có tin gì mới sẽ báo cáo ngay!"

Tại một bãi cỏ xanh mướt, Đinh Diên Cảnh thì thầm với cậu bạn bên cạnh: "Hiệu trưởng bị làm sao thế nhỉ? Vừa nãy thấy Cốc Vĩ Hoa tiến hóa thành Cốc Vĩ Quỳ còn vui như mở hội, sao nghe xong điện thoại mặt lại đen như nhọ nồi thế kia?"

Cậu bạn chưa kịp đáp, Hoàng Nhậm Bưu ở cách đó không xa đã nhíu mày: "Muốn nói xấu thì nói to lên. Tôi nghe thấy hết rồi đấy."

Đinh Diên Cảnh: "..."

Hoàng Nhậm Bưu không buồn chấp nhặt. Ông cầm điện thoại bấm một dãy số: "Alo, tiểu Tống à, lúc cập nhật bài viết hôm nay hãy tập trung phân tích kỹ Kiều Tang của Thánh Thủy cho tôi. Lão Lý vừa báo con bé dùng Hắc Ám Khống Ảnh... Đúng, chính là chiêu đó. Tôi sẽ bảo Lão Lý gửi video qua, cậu viết chi tiết cách đối phó vào."

Lúc này tại khu thi đấu, Lão Lý vừa cúp máy định quay lại xem tiếp thì thấy mọi người đang lục tục ra về.

"Ơ? Sao mọi người về hết rồi?" Lão Lý ngơ ngác hỏi một người đi ngang qua.

Người kia nhìn ông như nhìn người ngoài hành tinh: "Thi đấu kết thúc rồi không về thì ở lại làm gì?"

Lão Lý đứng hình.

Kết thúc rồi?! Ông mới đi gọi có cái điện thoại mà cả 6 trận đã xong xuôi rồi ư?!

Lúc ông đi Kiều Tang mới đ.á.n.h xong trận đầu mà! Tại ký túc xá khu Tây Hoài.

"Tìm tìm..." Tiểu Tầm Bảo đang hăng say khua tay múa chân, diễn lại cảnh mình oai hùng trên sân đấu.

Nó lợi dụng lúc Nha Bảo không có mặt tại đó để "chém gió" kịch liệt.

Từ việc dùng bóng xoay đối thủ vòng vòng, nó diễn thành việc ném đối thủ như ném bột làm mì sợi.

"Nha nha!" Nha Bảo rất nể mặt, lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ.

Kiều Tang nằm nghiêng trên giường nhìn điện thoại, đột nhiên ngồi dậy nói: "Chị Dao, chị có biết ai là người đăng bài phân tích trên diễn đàn không? Chúng ta vừa đấu xong chưa bao lâu mà thông tin đã cập nhật hết sạch. Viết bài nhanh nhạy thật đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nghe nói có livestream trên trang web chính thức mà. Chắc họ xem ở đó." Vương Dao vừa chơi điện thoại vừa đáp.

Không đúng.

Kiều Tang nhìn kỹ ba bài viết được ghim đầu trang.

Cả ba đều cùng một ID, cập nhật gần như cùng lúc cho cả ba khối lớp.

Một người không thể vừa xem livestream ba khối cùng lúc mà viết chi tiết đến thế chỉ trong chưa đầy một giờ sau trận đấu.

Đây giống như một nỗ lực tập thể của một tổ chức nào đó.

Kiều Tang mở bài viết khối 12 ra. Lần này, tên cô được đẩy lên đầu tiên.

[Kiều Tang trường Thánh Thủy. Sủng thú: Viêm Linh Khuyển, Tầm Bảo Yêu.]

[Tin mới nhất: Tầm Bảo Yêu của cô nàng này biết dùng Hắc Ám Khống Ảnh! Một kỹ năng cấp cao cực kỳ hiếm thấy ở tỉnh chúng ta!]

[Nhưng mọi người đừng hoảng, kỹ năng này không phải vô địch. Nguyên lý là kết nối bóng. Chỉ cần sủng thú di chuyển đủ nhanh hoặc dùng phân thân để đ.á.n.h lạc hướng là được. Hoặc nếu may mắn đấu ở sân khấu có bóng tối che khuất thì chiêu này sẽ bị hạn chế...]

Kiều Tang nhìn thời gian cập nhật lúc 10 giờ 02 phút. Chỉ chưa đầy 3 phút sau khi trận đấu của cô kết thúc.

Cô lật sang trang về Đinh Diên Cảnh và các thành viên trường Lê Đàn.

Cô kinh ngạc phát hiện ra một điều.

Trong khi bài viết phân tích cực kỳ tỉ mỉ cách đối phó với sủng thú của các trường khác thì phần về Lê Đàn lại viết rất hời hợt, kiểu "thân hình to, tốc độ chậm" - chẳng khác nào viết cho có lệ.

Kiều Tang bật cười.

Nếu đúng như cô nghĩ, thì trường Lê Đàn này đúng là "cáo già".

Hèn gì bao năm qua luôn xứng đáng giữ ngôi vị hạng nhất trong tỉnh.

Họ không chỉ mạnh về thực lực, mà còn cực kỳ đầu tư vào khâu tình báo và định hướng dư luận.
Chương 315: Xứng đáng hạng nhất trong tỉnh - Chương 315 | Đọc truyện tranh