Thi đấu ngự thú thường mang lại không khí náo nhiệt và nhiệt huyết sôi trào.

Những màn đối đầu kịch liệt thường là mồi lửa châm ngòi cho cảm xúc của khán giả. Trong đó, những màn "lấy yếu thắng mạnh" hay "ngang tài ngang sức" là hấp dẫn nhất.

Thế nhưng, trận đấu vừa rồi tại khu B - dù không phải lấy yếu thắng mạnh cũng chẳng phải thế lực ngang nhau - lại khiến cả khán đài lặng đi vài giây trước khi bùng nổ như vỡ tổ.

"Thấy không? Các người thấy không! Con Viêm Linh Khuyển đó bị làm sao vậy? Sau lưng mọc mắt à?!"

"Làm sao nó làm được? Sao có thể dịch chuyển chuẩn xác lên lưng Hải Ngão Li đang lao nhanh như thế?!"

"Ý thức chiến đấu của con Viêm Linh Khuyển này quá kinh khủng!"

"Lúc đặc tính Dòng Nước Xiết kích hoạt, tôi còn tưởng có phim hay để xem. Ai ngờ Kiều Tang của Thánh Thủy chẳng thèm cho đối phương lấy một cơ hội lật kèo..."

Bốn trận thi đấu tiếp theo diễn ra không chút hồi hộp.

Dù trường Bình Hải phái ra toàn là hệ Thủy, nhưng Nha Bảo ngoài hệ Hỏa còn có hệ Siêu năng lực cường đại.

Hệ Thủy khắc hệ Hỏa thật đấy, nhưng đó là với điều kiện kỹ năng phải đ.á.n.h trúng.

Với bộ kỹ năng Niệm lực và Dịch Chuyển Tức Thời, không một chiêu thức hệ Thủy nào có thể chạm vào lông Nha Bảo.

Trọn vẹn 18 điểm vào túi.

Kiều Tang ngồi ở khu vực chờ của Thánh Thủy để đợi Từ Nghệ Toàn đấu xong.

Bên cạnh cô, Hạ Đại Đào đang cắm cúi nhìn điện thoại với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

"Anh đang xem gì thế?" Kiều Tang hỏi.

Hạ Đại Đào không ngẩng đầu: "Xem đối thủ ngày mai. Anh đang tra diễn đàn xem có thông tin thành viên đội tuyển trường đó không."

Trận thua hôm nay thực sự đã kích thích lòng tự ái của cậu ta.

"Ngày mai mình đấu với trường nào?" Kiều Tang tò mò.

"Trung học Ngự thú số 6 Hàng Cảng." Hạ Đại Đào trả lời, rồi quay sang hỏi: "Em chưa nghe tên bao giờ à? Cùng thành phố mình đấy. Có điều trường này hạng không cao, chẳng nổi tiếng mấy."

Kiều Tang: "..." Sao mà không biết được. Suýt chút nữa em đã là học sinh trường đó rồi đấy.

Trên khán đài, Phó hiệu trưởng trường Số 6 - Trần Thịnh Đường đang đau đớn đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân với người bên cạnh: "Các ông không biết đâu! Cái con bé Kiều Tang đó, suýt chút nữa đã là học sinh trường tôi rồi!"

"Lão Trần, ông đừng có đùa kiểu đó." Người bên cạnh cạn lời: "Kiều Tang là ai? Lớp 10 mà não vực đã khai phá đến cấp Pháp trận phát sáng Xanh Lá, sủng thú còn có cả Viêm Linh Khuyển. Thực lực đó vào Thánh Thủy tôi còn thấy là do bị hạn chế hộ khẩu thôi, chứ vào trường ông á? Mơ đi."

"Tôi nói thật mà!" Trần Thịnh Đường kích động: "Hồi đó con bé đến trường tôi kiểm tra não vực để xin diện đặc cách! Chính thầy Triệu phụ trách thí nghiệm. Tôi còn đi theo cả buổi!"

Kiều Tang là thí sinh diện "tự giác tỉnh ngộ" duy nhất đăng ký vào trường ông kể từ khi thành lập! Làm sao ông quên được!

Sau hôm đó, ông thao thức mấy đêm liền, mong ngóng con bé đến nhập học. Ai dè con bé chuyển hướng sang Thánh Thủy!

Cảm giác này giống như nữ thần đột nhiên hỏi bạn có muốn kết hôn không, bạn mừng rỡ chuẩn bị sính lễ xong xuôi thì nghe tin nữ thần đi đăng ký kết hôn với một gã công t.ử hào hoa nhà giàu!

Đau đớn không gì bằng!

Mà đau nhất là, chính ông cũng phải thừa nhận, chỉ cần là người bình thường có mắt thì ai cũng sẽ chọn cái gã "nhà giàu" kia thôi!

Người bên cạnh vỗ vai ông: "Lão Trần, tôi tin là có chuyện đó, nhưng có khi nào ông nhìn nhầm không? Kiều Tang này chỉ trùng tên trùng họ, nhìn hơi giống con bé ở trường ông thôi?"

Trần Thịnh Đường: "..."

Trở lại ký túc xá, Kiều Tang kết ấn triệu hồi Tiểu Tầm Bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu Tầm Bảo không biết nghe ngóng luật thi đấu ở đâu, sáng sớm nay đã tự giác chui vào Ngự Thú Điển để đợi được triệu hồi ra sân nhưng tiếc là Kiều Tang chẳng biết tâm tư đó.

"Tìm!"

Vừa ra ngoài, Tiểu Tầm Bảo đã hăng hái xoay một vòng giữa không trung, chống nạnh, mặt vênh lên đầy đắc ý. Nhưng giây tiếp theo, nụ cười nó cứng đờ.

"Tìm tìm?!"

Ủa?! Sao trước mặt lại là đại ca Nha Bảo?!

"Nha?" Nha Bảo ngơ ngác.

Em nhìn anh làm gì? Anh đứng đây lạ lắm à? Tiểu Tầm Bảo nhìn quanh một vòng mới nhận ra mình đang ở phòng ngủ chứ không phải sân thi đấu. Nó quay sang nhìn chủ nhân đầy uất ức.

"Không phải nhóc bảo ngày mai mới đấu sao?" Kiều Tang nằm tựa đầu giường, thản nhiên nói: "Ngày mai đã đến đâu."

Tiểu Tầm Bảo: "???"

"Tìm tìm!" Không thể nào! Qua một ngày rồi mà!

Kiều Tang nghiêm trang "giảng giải": "Một ngày có 24 tiếng. Lúc nhóc nói với ta là 3 giờ sáng ngày 28, tức là ngày mới vừa bắt đầu được một chút thôi. Vậy nên, phải qua hết đêm nay mới tính là ngày mai mà nhóc nói."

Tiểu Tầm Bảo: "!!!"

Thân hình nó lảo đảo, suýt rơi khỏi không trung. Gương mặt nó hiện rõ vẻ "hoài nghi nhân sinh".

Kiều Tang bỗng thấy lương tâm hơi c.ắ.n rứt nhưng chỉ một chút thôi.

Cô ngồi dậy xoa đầu Tiểu Tầm Bảo, dịu dàng khuyên bảo: "Sau này... ráng mà học hành cho đàng hoàng nhé nhóc."

Tiểu Tầm Bảo: "..."
Chương 312: Suýt chút nữa đã là học sinh trường chúng ta! - Chương 312 | Đọc truyện tranh