Còi? Mình đâu có mua cái còi nào đâu nhỉ? Kiều Tang ngẩn người, dời tầm mắt xuống móng vuốt của Tiểu Tầm Bảo.

Trông nó... dường như... đúng là rất giống cái còi trên người con sủng thú hệ Máy móc làm trọng tài hôm nay.

Chắc là không phải đâu.

Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

Kiều Tang trấn tĩnh lại, hỏi: "Tiểu Tầm Bảo, cái còi này ở đâu ra thế?"

Tiểu Tầm Bảo - đứa đang hăng m.á.u thúc giục Nha Bảo và Đại Viêm Tước mau mau thi đấu - nghe thấy tiếng Ngự thú sư thì cúi xuống nhìn cái còi, rồi huơ huơ trước mặt cô.

"Tầm tìm?" Chủ nhân hỏi cái này ạ?

"Đúng vậy, chính là nó." Kiều Tang gật đầu.

"Tầm tìm... Tầm tìm..." Tiểu Tầm Bảo híp mắt cười, vui vẻ giải thích.

Nó đã dùng chiếc kính râm của đại ca Nha Bảo để đổi lấy cái còi này đấy.

"Nha?!" Nha Bảo lập tức quên luôn việc đấu mắt với Đại Viêm Tước.

Nó nhìn Tiểu Tầm Bảo với vẻ mặt không thể tin nổi.

Kính râm?! Dùng kính râm của nó để đổi lấy cái món đồ chơi hỏng này á?!

"Tầm tìm..." Tiểu Tầm Bảo lắc lắc ngón chân ngắn ngủn, ý bảo Nha Bảo đừng hoảng.

Nó tháo vòng không gian ra, lục lọi rồi lôi ra một hàng dài kính râm đủ loại màu sắc xếp ngay ngắn trên sàn.

"Tầm..." Nó kêu một tiếng nịnh nọt.

Nhìn xem, mấy cái màu đẹp nhất vẫn còn đây nè. Em chỉ chọn cái đại ca ít dùng nhất để đi đổi thôi.

"Nha..." Thấy những kiểu dáng mình yêu thích vẫn còn, Nha Bảo thở phào nhẹ nhõm.

Nó ngồi bệt xuống đất, chìa một ngón chân trước ra ngoắc lấy sợi dây còi.

"Nha nha!" Đổi hay đấy!

"Tầm..." Tiểu Tầm Bảo ngượng ngùng gãi đầu.

Đâu có đâu có...

Đúng lúc này, cái còi trên tay Tiểu Tầm Bảo bỗng bay lơ lửng rồi từ từ rơi vào lòng Nha Bảo.

"Nha!" Nha Bảo vui vẻ nhận lấy.

Nếu dùng kính râm của nó để đổi, thì cái còi này bây giờ là của nó!

Tiểu Tầm Bảo: "!!!" Cái gì cơ?!

"Hai con sủng thú của em tình cảm tốt thật đấy." Vương Dao nhìn màn tương tác giữa hai đứa mà đầy hâm mộ.

Bình thường sủng thú của họ đa phần đều tách ra huấn luyện hoặc gửi nuôi, ít khi có sự gắn kết thân thiết như vậy.

Biết cái còi có được từ con đường "trao đổi chính đáng", Kiều Tang cười xòa: "Ha ha, tất nhiên rồi, Tiểu Tầm Bảo là do Nha Bảo nuôi lớn lên kia mà."

Đêm đó, Tiểu Tầm Bảo - đứa vừa được khen là có tình cảm tốt với đại ca - càng nghĩ càng thấy tức về vụ mất cái còi.

Nó nhìn Nha Bảo đang ngủ say như c.h.ế.t, đôi mắt láo liên bỗng nảy ra một ý định.

Nó bay đến trước mặt Ngự thú sư, dùng móng vuốt lay lay.

Lúc này đã là 3 giờ 22 phút sáng, Kiều Tang đang chìm trong giấc nồng.

Thấy chủ nhân không có phản ứng, Tiểu Tầm Bảo rất thuần thục đưa móng vuốt bóp mũi cô lại.

Kiều Tang bị ngạt thở, uể oải mở mắt ra, bắt gặp ngay khuôn mặt to đùng của Tiểu Tầm Bảo.

Cô không hét lên vì đã quá quen với chiêu này. Đôi khi nó còn l.i.ế.m đầy nước miếng lên mặt cô nữa kia.

"Tìm tìm!" Tiểu Tầm Bảo nắm c.h.ặ.t t.a.y, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Nó muốn tham gia trận đấu ngày mai!

Sở thích của đại ca Nha Bảo là đối chiến. Nếu nó đi giành chỗ của đại ca, chắc chắn đại ca sẽ tức nổ mắt.

Đây chính là màn trả thù của nó!

"Được rồi, đồng ý." Kiều Tang đáp dứt khoát: "Còn gì nữa không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu Tầm Bảo lắc đầu.

"Vậy thì đừng làm phiền ta ngủ nữa." Kiều Tang ngáp một cái dài, mí mắt nặng trĩu sụp xuống.

"Tìm..." Tiểu Tầm Bảo gật đầu.

Căn phòng yên tĩnh trở lại.

Tiểu Tầm Bảo bay ra cửa sổ nhìn ánh trăng, tự nhủ.

Để chuẩn bị cho trận ngày mai, mình nên tập luyện một chút nhỉ?

Nghĩ đoạn, nó bắt đầu cúi xuống sàn tìm kiếm.

Không biết ở đây có con kiến nào không ta?

Vòng sơ loại đang bước vào giai đoạn gay cấn.

Sau ngày thi đấu đầu tiên, trên diễn đàn học sinh tỉnh Chiết Hải đã có một thống kê là có 67 thí sinh giành trọn vẹn điểm số trong ngày mở màn.

Những người này được xếp vào "nhóm hạt giống số 1", có kèm ảnh chụp và thông tin sủng thú ra trận đầu tiên.

Kiều Tang hiển nhiên có mặt trong danh sách đó.

"Cô ấy là Kiều Tang phải không?"

"Trông giống lắm, chắc chắn rồi."

"Không ngờ Ngự thú sư của Viêm Linh Khuyển lại trẻ thế. Tôi cứ tưởng là tiền bối lão làng nào cơ."

Tại khu vực B ngày hôm nay, gần như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Kiều Tang.

Trong khi các thành viên khác của Thánh Thủy đều là người quen cũ, thì sự xuất hiện của một học sinh lớp 10 trong đội tuyển khối 12 như Kiều Tang khiến ai nấy đều tò mò.

"Đối thủ lần này là Trung học Bình Hải. Thực lực họ không quá nổi trội nhưng lại chuyên khắc chế hệ Hỏa." Huấn luyện viên Tôn Bác Diệc vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào Hạ Đại Đào.

Hạ Đại Đào lầm bầm: "Kiều Tang cũng có hệ Hỏa mà. Sao cứ nhìn mỗi em thế?"

"Em nói cái gì? Nói to lên!" Tôn Bác Diệc quát.

"Em bảo là em sẽ chú ý ạ!"

Thời gian trôi qua, cuối cùng cũng đến lượt Thánh Thủy đấu với Bình Hải.

Kiều Tang chợt nhớ đến lời hứa với Tiểu Tầm Bảo lúc nửa đêm.

Cô khẽ tính toán rồi mỉm cười thư thái.

Tiểu Tầm Bảo đ.á.n.h thức cô vào lúc 3 giờ sáng ngày 28 tháng 10.

Nó bảo muốn đấu trận "ngày mai", cô đồng ý cũng là "ngày mai".

Theo logic đó, "ngày mai" phải là ngày 29 tháng 10.

Hôm nay vẫn là ngày 28.

Vậy nên, cho Nha Bảo ra sân hôm nay, cô hoàn toàn không tính là nuốt lời.
Chương 308: Cô nàng không tính là nuốt lời - Chương 308 | Đọc truyện tranh