Tại sân huấn luyện số 1.
Giữa sân, Tiểu Tầm Bảo và Phiêu Phiêu Linh đang tiến hành đối chiến tự do.
Bước vào khối 12, mọi người đều đã trở thành Ngự thú sư được hơn hai năm.
Sủng thú đều có sự trưởng thành rõ rệt, tốc độ phản ứng so với lúc mới khế ước nhanh hơn không biết bao nhiêu lần.
Ở giai đoạn này, không thể giống như lúc mới bắt đầu là mỗi một chiêu thức đều phải chờ chỉ huy.
Nếu không, trong trận đấu đối phương phun ra một ngọn lửa đã bay tới nửa đường, sủng thú nhà mình vốn định phản xạ tự nhiên để chống trả, nhưng đúng lúc đó Ngự thú sư mới kịp phản ứng và hét lên chỉ huy.
Vấn đề nảy sinh ở đây.
Dù sủng thú định né hay định dùng kỹ năng đối chọi, chỉ cần lệnh của người và ý của thú không trùng khớp, sẽ tạo ra một nhịp khựng ngắn do phản ứng chồng chéo.
Và cái sai lầm nhỏ nhoi đó rất có thể quyết định thắng bại của cả trận đấu.
Vì vậy, việc tinh giản thuật ngữ chỉ huy là quá trình tất yếu để một Ngự thú sư tân binh trở thành Ngự thú sư chuyên nghiệp.
Khi chỉ huy ít đi, khả năng tự phản ứng và phán đoán của sủng thú trở nên đặc biệt quan trọng.
Đội tuyển khối 12 hiện tại chính là đang huấn luyện khả năng tự chiến đấu của sủng thú. Nói trắng ra, là để chúng tự đ.á.n.h nhau.
Trong khi Tiểu Tầm Bảo đang tập luyện, Kiều Tang đứng bên lề sân để... tính toán gia sản.
Cô nhận ra tiền kiếm được nhanh mà tiêu cũng cực kỳ ch.óng vánh.
Đừng nhìn thẻ ngân hàng vẫn còn bảy chữ số. Con số quan trọng nhất ở đầu hàng đã nhảy liên tục rồi.
Ngoài khoản chi lớn cho Vòng Năng Lượng, Nha Bảo dạo này dùng phân thân luyện Hỏa Tinh Vũ tiêu tốn dung dịch hồi phục năng lượng như nước lã, uống loáng cái là hết một lọ. Tiền mua dung dịch cứ thế bay vèo vèo.
Học kỹ năng tốn tiền, học xong muốn tăng độ thuần thục cũng tốn tiền!
Ôi, tiêu tiền như nước chảy. Mình khổ quá mà...
Kiều Tang cảm thán xong. Ánh mắt dời đến đôi găng tay vàng rực trên móng vuốt của Tiểu Tầm Bảo.
Đã đến lúc mang đôi găng tay vàng thật mà ba của Lưu Kỳ Già tặng đi bán rồi...
"Đàn chị..."
"Hả?" Từ Nghệ Toàn đang ngồi xổm massage cho sủng thú, ngẩng đầu lên đáp lời với vẻ mơ màng.
Cô nàng cũng có chút tự biết mình, biết bạn học xung quanh đều ngại mình nói nhiều nên chẳng ai thèm tiếp lời. Đội tuyển cũng thế.
Kiều Tang là người đầu tiên chủ động bắt chuyện với cô ấy sau một thời gian dài.
"Giải đấu toàn quốc sắp bắt đầu rồi. Mọi người có đi tìm hiểu tình báo về các thành viên trường khác không? Nếu có thì tìm ở đâu thế ạ?"
Từ Nghệ Toàn không ngờ Kiều Tang lại hỏi câu này.
Cô ấy cứ tưởng một thiên tài như Kiều Tang sẽ chẳng thèm để đối thủ vào mắt, nói gì đến việc chủ động điều tra trước trận đấu.
"Tham gia giải đa số đều là đối thủ cũ thôi." Từ Nghệ Toàn nói: "Em muốn biết ai, chị có tư liệu hết đây. Hay để chị gửi danh sách thành viên tất cả các trường trong tỉnh Chiết Hải cho em nhé?"
Em đâu có muốn biết cái đó!
Kiều Tang ho khan một tiếng: "Từ mùa giải trước đến giờ cũng gần một năm rồi. Thực lực của mọi người chắc chắn có thay đổi. Những thông tin nóng hổi kiểu đó thì tìm ở đâu ạ?"
Từ Nghệ Toàn sững sờ.
Cô ấy không ngờ Kiều Tang vừa mạnh vừa cẩn thận đến mức biến thái như vậy!
Đa số mọi người chỉ cần biết đối phương có sủng thú gì, phong cách chiến đấu ra sao là đủ.
Cẩn mật thế này. Thảo nào con bé luôn thắng! Trong lòng Từ Nghệ Toàn, sự khâm phục dành cho Kiều Tang lại tăng thêm một bậc.
Cô ấy nghiêm túc trả lời: "Nếu có người quen thì hỏi trực tiếp người trường khác. Nếu không thì đăng bài lên Diễn đàn lớn của học sinh trung học phổ thông tỉnh Chiết Hải, hoặc đến Trung tâm Ngự thú để đăng nhiệm vụ."
Kiều Tang đã hiểu.
Đêm đó, trên Diễn đàn lớn xuất hiện một bài viết mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
# Đội tuyển khối 12 Trung học Thánh Thủy thay người sát giờ thi đấu! Tiết lộ bộ mặt thật của thành viên mới!
Nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng.
[Thông tin trực tiếp. Nhắn tin riêng, kèm giá. Không lừa dối. Không tin có thể kiểm chứng.]
Bài viết lập tức bùng nổ.
Thánh Thủy là trường số 1 thành phố Hàng Cảng, số 2 tỉnh Chiết Hải!
Một ngôi trường như thế lại thay người ngay trước thềm giải đấu? Lại còn là đội tuyển khối 12?
Chuyện này quá vô lý!
Bất kể có đi thi hay không, học sinh trung học phổ thông khắp nơi đều tò mò vào xem, khiến lượt tương tác tăng vọt.
Trong phòng.
Thông báo tin nhắn trên máy tính và điện thoại kêu liên hồi.
Thế nhưng chủ nhân của chúng - Kiều Tang - lại đang ở phòng khách giải thích công dụng của d.ư.ợ.c phẩm cho Lộ Bảo.
Phải nói phó hiệu trưởng đúng là huấn luyện sư cấp A, chưa đầy một giờ đã luyện xong Lam Lộ Tinh thành d.ư.ợ.c phẩm.
"Cái này có thể giúp mắt nhóc nhìn rõ người cách một cây số có gỉ mắt hay không đấy." Kiều Tang nói.
"Lộ." Lộ Bảo lộ vẻ hứng thú, cầm lấy lọ t.h.u.ố.c định tu sạch.
Kiều Tang hoảng hốt ngăn lại: "Đợi đã! Cái này nhỏ vào mắt, không phải để uống!"
"Lộ." Lộ Bảo không hề tỏ ra bối rối, gật đầu rồi ngửa mặt lên nhỏ thẳng vào mắt.
Phong thái kiêu ngạo đó khiến Kiều Tang vô cùng nể phục.
Nhỏ xong, Kiều Tang hỏi: "Cảm thấy thế nào?"
"Lộ..." Lộ Bảo chớp mắt, nhìn quanh rồi lắc đầu, tỏ vẻ chẳng có gì khác biệt.
"Vô lý nhỉ..." Kiều Tang cầm lọ t.h.u.ố.c còn thừa lên soi, lẩm bẩm: "Nếu là hàng giả thì phó hiệu trưởng phải nhận ra lúc chế biến chứ..."
"Lộ." Lộ Bảo vẩy đuôi đi thẳng ra sân.
Thật lãng phí thời gian tập luyện của nó, Nha Bảo đã tập được nửa buổi rồi.
Kiều Tang thở dài. Xem ra sau này giao dịch phải đi giám định hàng trước đã.
Cô đặt lọ t.h.u.ố.c lên bàn trà rồi quay về phòng.
"Tầm tầm..."
Đợi Kiều Tang đóng cửa phòng, Tiểu Tầm Bảo hiện hình, tò mò cầm lọ t.h.u.ố.c lên ngửi rồi cũng học theo Lộ Bảo nhỏ hai giọt vào mắt.
"Tầm..." Nó chớp mắt, không thấy gì. Chớp thêm cái nữa, vẫn không.
"Tầm!" Sau lần chớp mắt thứ ba, Tiểu Tầm Bảo vứt lọ t.h.u.ố.c lên bàn với vẻ mặt khinh bỉ.
Hàng giả chắc luôn!
Kiều Tang ngồi trước máy tính, kinh ngạc thấy tin nhắn chờ đã đạt mức 99+.
Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cô là hay thật, hóa ra nhiều người chơi máy tính điện thoại mà không làm bài tập thế à!