Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Bắt Cóc Em Về Làm Vợ

Chương 87

Lần đầu tiên cậu dám đe dọa anh. Tim cậu đập thình thịch ngày càng mạnh . Vương Tuấn Khải híp mắt nhìn cậu. Bảo bối của anh hôm nay lại dám lớn tiếng hù dọa anh sao ? Thật thú vị "Em dám sao ?"

"Ư...ưm. Phải !"

"Vậy nếu như....anh vẫn không ra ngoài thì tối nay em nghĩ...em có thể không cho anh ngủ chung giừơng được không ?" Vừa nói anh vừa nhích lại gần Vương Nguyên từ từ lùi ra sau.

Cậu hít một hơi đôi mắt ngấn lệ nhăn mặt nói "Vương Tuấn Khải...anh...anh ăn hiếp em !"

"Có sao ?" Anh cười tà ngón tay thon dài nâng cằm cậu lên. Nhu tình nói.

"Chính là như vậy ."

"Haha...không cần phải khóc. Ngoan ngoãn thay đồ. Anh xuống dưới chờ em."

Dứt lời anh bước xuống giường đưa tay mở cửa bước ra ngoài Vương Nguyên ấm ức nhìn theo bóng lưng anh cậu cầm gối quăng mạnh vào cánh cửa và....

*Cạch

"Nguyên Nhi...em" *Bốp..." Vương Nguyên sững người. Cái gối...cái gối đập thẳng vào mặt anh. Cậu sợ hãi .. Run rẩy hỏi "Tuấn ... Tuấn Khải...có...anh có sao ?"

Vương Tuấn Khải trầm mặc nhìn cậu Vương Nguyên sợ đến nỗi ngay cả thở cũng không dám. Chính là lúc anh mở cửa quay lại thì từ xa nguyên cái gối màu trắng bay thẳng vào mặt anh. Vương Tuấn Khải hiện tại không biết nên nói gì. Nên chỉ đứng lặng người chờ xem hành động của cậu.

"Em không cố ý ! Anh à.." Vương Nguyên lên tiếng cậu không thể chịu sự im lặng này được nên đành phải lên tiếng trước.

Buổi tối sau khi ăn xong Vương Tuấn Khải đi vào thư phòng xem xét giấy tờ của công ty để mặc cho cậu ngồi ở dưới sảnh buồn thiu ăn bánh Mochi. Cậu đã đưa cho quản gia ba cái cho Tiểu Hổ hai cái còn lại 5 cái là của cậu và anh nhưng bây giờ chỉ có mình cậu. Vương Nguyên cắn chặt môi dưới cậu cúi đầu ngậm bánh.

Đến khi không thể chịu được cậu đi lên thư phòng đứng ở ngoài gõ cửa

Vương Nguyên ngồi khóc ở trong phòng cậu không bật đèn cả căn phòng chỉ có ánh sáng mập mờ từ cửa sổ sát đất. Đây là lần đầu tiên anh giận cậu thì ra lúc anh giận thì lạnh lùng đến như thế. Vương Tuấn Khải ngồi trên bàn đọc sách ở thư phòng thong thả kí tên vào xấp văn kiện. Trong lòng thích thú vô cùng nhưng anh không hề hay biết bên phòng ngủ cậu đang nức nở khóc. Anh còn dự định là tối nay sẽ ngủ ở phòng khách. Vương Nguyên chờ anh đến gần khuya cũng không thấy anh quay về phòng nghĩ là anh đã ngủ ở phòng khách. Lúc nãy cậu còn đòi là sẽ không cho anh ngủ chung bây giờ thì thành như vậy rồi. Vương Nguyên òa khóc cậu tự hỏi phải làm sao anh mới hết giận đây !??? Khóc được lúc lâu cậu mệt mỏi ngủ thiếp đi. Vì rất khó ngủ khi không được nằm trong vòng tay ấm của anh nhưng cậu vẫn đang cố gắng. Còn cái người đang ở trong phòng khách cũng không được yên giấc vì không được ôm cậu nên cảm thấy khó chịu. Nhưng Vương Tuấn Khải tự nhủ tằng vì việc chọc ghẹo cậu nên đành phải

- Chương 87 | Đọc truyện tranh