Bắt Cóc Em Về Làm Vợ
Chương 85
......
Rất nhanh chóng cậu đã ăn được hơn 10 món khác nhau Vương Tuấn Khải bị cậu lôi đi lung tung lại không cảm thấy mệt ngược lại thấy rất vui và thú vị anh không ngờ vợ của anh lại ăn khoẻ đến thế. Và hiện tại anh đang đứng nhìn cậu ăn bánh gạo....
"Nè nè cậu bé mặc đồng phục học sinh đó đáng yêu nhỉ ?" Một tiếng nói của thanh niên lạ phái xa đang nhìn chằm chằm vào Vương Nguyên.
"Phải phải ! Nhìn cũng hấp dẫn thật."
"Haha...nhìn cặp chân thon dài kia kia... huýt" Lại thêm một tiếng nói xen vào kèm theo tiếng huýt sáo. Từng chữ đều lọt vào tai của Vương Tuấn Khải gân xanh nổi lên cặp mắt anh như toé lửa hận không thể móc mắt của những tên đó vì đang ở trước mắt cậu nên anh không muốn cậu thấy anh hung dữ như thế.
Anh đưa tay xoay người Vương Nguyên lại cúi người xuống nhẹ nhàng đặt cặp môi mỏng khiêu gợi lên đôi môi đỏ mọng của cậu Vương Nguyên sững người cậu vốn đang ăn bánh gạo mà !?? Vương Tuấn Khải cuồng nhiệt hôn cậu trước con mắt của thiên hạ cái lưỡi của anh quấn lấy lưỡi cậu chiếm đoạt hơi thở ngọt ngào kia cả vị ngọt của bánh gạo cũng bị anh cướp đi đến khi thoả mãn mới buông môi cậu ra cặp mắt màu hổ phách chợt lạnh đi liếc nhìn hai tên vừa mới buông lời trêu ghẹo cậu khiến cho họ sợ đến xanh mặt nhanh chóng chạy đi Vương Nguyên đỏ mặt thở hổn hển dựa vào ngực anh chiếc bánh gạo trên tay cũng vì thế mà rơi xuống đất.
Vương Tuấn Khải nắm tay cậu kéo đi đặt cậu ngồi xuống chiếc ghế gỗ nơi ít người qua lại anh ngồi xuống kiểu cầu hôn nâng chân cậu lên hôn lên phần đùi Vương Nguyên chưa kịp hoàn hồn sau nụ hôn của anh bây giờ lại đến chuyện này , khiến cậu giật thót "Ưm...Tuấn Khải...anh làm gì vậy ?"
Vương Tuấn Khải ngước mắt nhìn cậu ấn kí màu hồng dâu hiện lên anh lạnh nhạt nói "Anh không thích người khác nhìn em như vậy?"
"...!?" Vương Nguyên ngơ ngác Vương Tuấn Khải không trả lời lại tiếp tục hôn lên đùi cậu.
Vương Nguyên mở to mắt thở hổn hển nói "Tuấn...Tuấn Khải...đừng...người khác sẽ nhìn thấy mất."
"Sẽ không ai nhìn thấy !"
"Ưm...ưm...á...dừng lại..." Vương Nguyên vội ngăn lại. Nhưng dù cậu có van xin anh vẫn không dừng hành động lại "Không !"
Khi phát hiện có tiếng bước chân cậu dùng hết sức lức đẩy anh ra cũng vì vậy mà cậu mất đà ngã vào người anh Vương Nguyên vội vã đứng dậy nhưng lại bị anh kéo lại tiếp tục bị nụ hôn của anh làm điên đảo.
"Chúng ta về nhà." Vương Tuấn Khải lạnh nhạt nói sau đó bế cậu bỏ lên xe Vương Nguyên sợ hãi nói "Anh...anh...muốn làm gì ?"
Vương Tuấn Khải không ngừng giày xéo thân dưới của cậu vật nam tính của anh không ngừng ra vào đôi lúc thật chậm nhưng lại có lúc thật nhanh khiến thân thể cậu không thể theo kịp
Để ngăn những tiếng kêu than van xin của cậu. Bây giờ anh không thể dừng anh đã lâu không được chạm vào cậu dục vọng vì thế mà dâng lên không thể kìm chế. Một phần cũng do lúc chiều anh đã thấy cảnh Âu Văn Tịnh kéo tay cậu giữa cổng trường và những lời trêu ghẹo của những tên vô lại kia khiến cho sự ghen tuông trong anh trỗi dậy. Anh điên cuồng chiếm đoạt cậu cậu là của anh mãi mãi chỉ thuộc về anh anh không bao giờ trao cậu hay nhường nhịn cho ai. Vì khi có cậu thế giới của anh mới thay đổi khiến cho anh biết được thế nào là yêu và quan tâm bảo vệ một người. Sự ra vào của anh ngày lại tăng nhanh dù vậy anh cũng cố gắng khống chế không khiến cậu bị tổn thương. Hơi thở cũng ngày một chậm.