Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta
Chương 8: Gần quá, dễ thương quá
Tô Trăn Trăn ngã vật xuống giường, trùm chăn kín đầu, vẻ mặt chán nản trốn trong chăn.
Uống uống uống! Uống nước ấm cái khỉ gì chứ! Người ta không tự biết uống nhiều nước ấm à? Hôm nay nàng thể hiện tệ thật đấy. Nhưng Mục Đán đã đồng ý ngày mai sẽ gặp lại nàng. Ái chà, lại sắp được hẹn hò rồi.
Tô Trăn Trăn vô thức sờ sờ má mình. Mịn màng, mềm mại nhưng hơi khô một chút. Hết cách rồi, mùa đông phương Nam hanh khô lắm. Làm chút kem dưỡng bôi vậy. Kem dưỡng trong cung phát dùng siêu nhờn lại có mùi lạ lạ. Tô Trăn Trăn dùng vài lần là bỏ xó. Nàng lấy mấy cánh hoa hồng hái hôm nay ra, rồi lôi hũ mỡ lợn mua lần trước, thêm mật ong và cánh hoa hồng, lại thêm chút rượu trắng và hoàng kỳ tươi mới đào mấy hôm trước.
Đầu tiên ngâm hoàng kỳ với rượu và mỡ lợn rồi hấp cách thủy, sau đó cho cánh hoa hồng vào. Lại lấy một phần mỡ lợn trộn mật ong để lắng, đợi phân tầng thì lấy lớp mỡ lợn bên trên trộn với mỡ lợn ngâm hoa hồng hoàng kỳ đã lọc sạch bã, thế là có ngay một hũ kem dưỡng thiên nhiên thơm mùi hoa hồng.
Tô Trăn Trăn soi cái gương mờ mờ bôi kem lên mặt, cảm giác vừa thơm vừa mướt. Gương mờ quá, Tô Trăn Trăn đưa tay lau lau, phát hiện lau xong còn mờ hơn. Haizz, nhớ cái gương siêu nét, siêu to khổng lồ ở hiện đại quá đi mất.
"Bệ hạ, người muốn dùng gì không ạ?"
Vẫn như mọi khi, không có câu trả lời. Ngụy Hằng xoay người định lui ra thì phía sau vang lên giọng nói: "Nước nóng?"
Ngụy Hằng: ???
"Cho ta một chén nước nóng."
Ngụy Hằng tuy khó hiểu nhưng vẫn vội vàng sai người dâng một chén nước nóng lên.
Lục Hòa Húc nhìn chằm chằm chén bạch ngọc trên tay, bên trong đựng nước nóng.
Ừm, chẳng lẽ loại độc dược mới này phải dùng nước nóng mới phát tác? Lục Hòa Húc nghiêng đầu gục xuống bàn, nhìn hơi nước bốc lên nghi ngút một lúc, rồi dùng những ngón tay gầy guộc trắng bệch bưng chén trà lên uống một hơi cạn sạch.
Khụ. Nóng quá.
"Bệ hạ!" Ngụy Hằng theo bản năng tiến lên, rồi dừng lại cách Lục Hòa Húc ba bước.
Lục Hòa Húc đặt chén trà xuống, trong miệng vẫn còn vương lại cảm giác bỏng rát, nhưng cơ thể lại thấy dễ chịu hơn một chút một cách kỳ lạ. Kỳ quái thật. Lục Hòa Húc cau mày, đưa tay day day cái trán đang đau âm ỉ.
Bên ngoài trời đã hửng sáng, Ngụy Hằng lập tức tiến lên kéo rèm. Trong điện chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh đèn leo lét. Lục Hòa Húc nhắm mắt lại, đôi mày vẫn nhíu chặt.
Đám mỹ nhân trong Trữ Tú Cung, bao gồm cả Tống Lê Trân đều đã được đưa về nhà hoặc ban thưởng. Tô Trăn Trăn là cung nữ nhất đẳng nên tạm thời vẫn ở lại Trữ Tú Cung chờ Nội Vụ Phủ phân công.
Vì thế mấy ngày nay nàng rất rảnh rỗi. Trời sắp tối, tiểu thái giám mới đủng đỉnh đến muộn.
"Hôm nay ăn lẩu nhỏ nhé."
Tô Trăn Trăn ngồi xổm bên cái lò nhỏ, bên cạnh bày một bát sứ đựng đầy rau dại đã rửa sạch, một cái đĩa khác đựng nấm dại tươi ngon.
Hôm nay Tô Trăn Trăn nấu nước lẩu nấm. Khu vực Tiểu Nam Cung này quả là đất lành, nàng tìm thấy rất nhiều loại nấm ăn được ở một chỗ đất ẩm ướt râm mát, tất nhiên cũng có cả nấm độc. Sau khi sàng lọc những loại ăn được, Tô Trăn Trăn nấu thành nồi canh nấm này.
"Canh sôi rồi." Tô Trăn Trăn mở hũ muối, lấy một cục muối nhỏ bỏ vào bát của Mục Đán, rồi đưa cho hắn.
Lục Hòa Húc lười biếng đưa tay nhận lấy, uống một ngụm.
Vị mặn, vị ngọt hòa quyện vào nhau. Đã lâu lắm rồi hắn không được nếm mùi vị này.
Nhưng hắn đâu phải đến để ăn.
"Thuốc đâu?"
Hắn đến để uống thuốc mà.
"Thuốc lần trước có vẻ không hiệu quả lắm." Vừa nói, Tô Trăn Trăn vừa nhập vai thầy thuốc, nàng giơ tay lên, tự nhiên nắm lấy cổ tay tiểu thái giám bắt mạch.
【Ưm... mạch tượng vẫn rất loạn.】
【Nhưng đỡ hơn trước rồi.】
Lục Hòa Húc cau mày.
Tô Trăn Trăn chuyên tâm hỏi han: "Trước đây ngươi từng uống thuốc gì chưa? Để ta còn biết đường bốc thuốc."
Thuốc hắn uống trước đây còn nhiều hơn cả cơm hắn ăn. Lục Hòa Húc nhận ra có gì đó không đúng. Hắn rụt tay về. Mấy ngày nay, thời gian ngủ của hắn tăng lên. Cơn đau đầu triền miên cũng bắt đầu thuyên giảm chậm rãi. Ngay cả tứ chi thường xuyên tê dại lạnh lẽo cũng trở nên linh hoạt hơn nhiều. Ám cọc này dường như thực sự đang chữa bệnh cho hắn. Chẳng lẽ ả ta thực sự không biết thân phận của hắn?
Tiểu thái giám đột nhiên sáp lại gần nàng, một bàn tay lạnh lẽo trắng bệch bóp lấy má nàng: "Ta là ai?"
Tô Trăn Trăn bị nhan sắc choáng ngợp, theo bản năng nuốt nước miếng: "Mục Đán."
【Ngươi là cục cưng bé nhỏ của ta~】
Lục Hòa Húc: ...
Lục Hòa Húc xác định, ám cọc này không phải đang diễn, ả ta thực sự không biết thân phận thật của hắn.
Một ám cọc mà lại có thể ngu ngốc đến mức này sao? Ánh mắt Lục Hòa Húc nhìn Tô Trăn Trăn trở nên phức tạp, sau đó, như nghĩ ra điều gì, trên mặt hắn đột nhiên nở nụ cười.
Thú vị, càng lúc càng thú vị rồi đây. Nếu ả ta biết thân phận thật của hắn thì sẽ thế nào nhỉ? Liệu có thực sự giết hắn không? Trong mắt Lục Hòa Húc ánh lên vẻ thích thú. Thật đáng mong chờ quá đi mất.
"Ăn củ cải muối không?" Tô Trăn Trăn gắp một miếng củ cải muối bỏ vào bát tiểu thái giám.
Lục Hòa Húc cúi đầu, ghét bỏ nhìn miếng củ cải nhăn nheo, miễn cưỡng cắn một miếng.
"Ăn nữa không?" Tô Trăn Trăn mang theo cả một hũ củ cải muối nhỏ. Muối hơi mặn, nhưng củ cải vẫn giòn tan.
Cái bát rỗng bên cạnh đưa sang.
Cho ngươi thêm hai miếng nữa đấy.
Nồi lẩu nhỏ bốc hơi nghi ngút. Lục Hòa Húc hiếm khi ăn được nhiều như vậy.
Tô Trăn Trăn xót xa nhìn hũ muối của mình.
Haizz, đừng tiêu tiền của người nghèo mà. Mỹ thiếu niên ngay trước mặt, vậy mà nàng lại đi tiếc rẻ mấy hạt muối bị hắn ăn mất.
"Ngươi làm việc ở đâu?" Ăn uống no say, Tô Trăn Trăn ngồi trên ghế gỗ nhỏ trò chuyện với Mục Đán.
Cục cưng, lẩu, lò sưởi ấm.
Lục Hòa Húc chỉ biết mỗi một thái giám.
"Dưới trướng Ngụy Hằng."
"Ngụy Hằng? Bỉnh bút thái giám Ngụy Hằng bên cạnh bạo quân á!" Tô Trăn Trăn không kìm được, hạ giọng thốt lên.
Lục Hòa Húc hơi nghiêng đầu nhìn nàng, một tay chống cằm, chiếc ghế nhỏ dưới thân hắn rung lắc phát ra tiếng "cót két".
Tô Trăn Trăn bị hắn nhìn chằm chằm, tự nhiên thấy hơi sợ.
"Bạo quân à, đúng là một tên khốn nạn." Mãi lúc sau tiểu thái giám mới đủng đỉnh buông một câu.
Tô Trăn Trăn theo bản năng thở phào nhẹ nhõm, gật đầu phụ họa: "Suỵt, không nói chuyện này, không nói chuyện này."
Nhưng Tô Trăn Trăn đúng là không nhìn ra. Mục Đán lại là một "yêm nhị đại" (con ông cháu cha thái giám) ngầm đấy chứ. Dù sao lần đầu gặp mặt, Mục Đán mặc bộ đồ thái giám thấp kém nhất, sau đó gặp lại thì trên người đầy thương tích. Trông cứ như kiểu ăn không đủ no, chết đói cũng không chết, cứ sống dở chết dở thế nào ấy.
"Ngụy Hằng là cha nuôi của ngươi à?"
Mấy thái giám không có con nối dõi này, để về già không dùng được nữa có người hầu hạ, thường nhận rất nhiều con nuôi, bao gồm nhưng không giới hạn ở tiểu thái giám, thị vệ, thậm chí mấy kẻ quyền cao chức trọng còn nhận cả quan lại triều đình làm con nuôi.
"Không phải."
Tô Trăn Trăn hiểu rồi, ý của Mục Đán là, hắn đại khái thuộc phe cánh của Ngụy Hằng.
Hiện nay thái giám chia làm hai phe, một phe là Tư Lễ Giám đứng đầu là Ngụy Hằng, phe còn lại là Đại nội đứng đầu là Vương công công bên cạnh Thái hậu.
Nhưng thực ra, vị Vương công công này là người của nam chính Thẩm Ngôn Từ. Để giúp Vương công công nắm trọn quyền lực hoạn quan, Thẩm Ngôn Từ đã thiết kế một tội danh mưu phản đổ lên đầu Ngụy Hằng.
Y mua chuộc tiểu thái giám bên cạnh Ngụy Hằng, tạo bằng chứng Ngụy Hằng "tàng trữ ngọc tỷ giả, mưu đồ bất chính". Trước nhân chứng vật chứng rành rành, Ngụy Hằng hết đường chối cãi, bị giáng xuống làm Tịnh quân lao dịch thấp kém nhất trong đám thái giám, đày đến vườn săn bắn hoàng gia hẻo lánh trồng rau. Vương Cát để diệt cỏ tận gốc, còn ngầm sai người cắt đứt lương thực của Ngụy Hằng, ép hắn chết đói. Sau đó, đám tiểu thái giám dưới trướng Ngụy Hằng đều bị thanh trừng, không sót một ai.
Cục cưng bé nhỏ của nàng sắp chết rồi. Tô Trăn Trăn mặt mày đưa đám.
Lục Hòa Húc nhìn cung nữ bỗng nhiên ỉu xìu, giọng điệu mất kiên nhẫn: "Lại làm sao nữa?"
"Cái đó, ngươi có thể... đổi chỗ làm không? Ví dụ như, từ chỗ Ngụy Hằng chuyển sang chỗ Vương Cát ấy? Ngươi biết Vương Cát chứ? Chính là người dưới trướng Thái hậu ấy..."
"Tại sao?"
Tô Trăn Trăn đối mặt với sự chất vấn của mỹ thiếu niên, vắt óc suy nghĩ: "Tại vì, ông ta sống dai."
Tiểu thái giám nhìn chằm chằm nàng, đột nhiên bật cười, như thể nghĩ ra chuyện gì thú vị lắm. Hắn vươn tay, véo má Tô Trăn Trăn, tâm trạng vui vẻ nắn n*n b*p bóp, rồi nghiêng người tới, trong giọng nói mang theo vẻ trêu chọc ác ý: "Biết đâu ngày mai ông ta chết thì sao."
Tô Trăn Trăn cũng đang ngồi trên ghế nhỏ. Nàng không ngờ Mục Đán lại đột ngột ghé sát đến thế.
Lông mi tiểu thái giám dài thật, gần thêm chút nữa là quẹt vào mặt nàng rồi. Còn cả đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch kia nữa chứ. Cả cái mũi vừa cao vừa thẳng. Cái miệng nhỏ nhắn, mỏng manh, ướt át, nhìn kỹ dường như còn có một hạt châu môi nhỏ xíu. Tóm lại là đẹp không chỗ chê.
Tô Trăn Trăn theo bản năng nín thở, trong đầu chỉ còn lại một câu.
【Oa oa oa oa, gần quá, dễ thương quá, oa oa oa oa oa oa oa oa...】
Tiểu thái giám đột ngột buông tay, chớp chớp hàng mi dài như cánh quạt, cau mày: "Ngươi ồn quá."
Hả? Nàng có nói gì đâu.
Tô Trăn Trăn trở về trốn trong hạ phòng bắt đầu đếm tiền. Nàng đến đây được nửa năm rồi, cung nữ cấp bậc như nàng lương tháng là hai lượng bạc, nghe nói làm đủ năm năm mới được tăng lương.
Cơ thể này năm nay hai mươi hai tuổi, đã ở trong cung bảy năm, nên lương hiện tại là năm lượng bạc. Tính ra thì còn ba năm nữa nàng được xuất cung rồi. Lúc nàng xuyên vào, nguyên chủ vừa mới bị điều đến Phụng Thiên Điện quét rác. Tô Trăn Trăn lục tung tay nải của nguyên chủ cũng chẳng tìm thấy đồng bạc tích cóp nào. Nàng đoán số bạc nguyên chủ dành dụm được có lẽ đã đem đi lo lót hết để đổi lấy vị trí ở Phụng Thiên Điện rồi.
Tuy không phải chỗ ngon nghẻ gì, nhưng ít nhất cũng nhàn hạ hơn mấy việc tay chân thấp hèn khác, lại còn được ở gần Thẩm Ngôn Từ hơn.
Nghĩ đến đây, Tô Trăn Trăn bỗng nhiên vỡ lẽ. Chẳng lẽ nguyên chủ tiêu hết tiền tích cóp để được đi quét rác ở Phụng Thiên Điện là để tình cờ gặp gỡ Thẩm Ngôn Từ? Đúng là đồ lụy tình, lụy tình mà.
Tô Trăn Trăn vừa lắc đầu vừa tính toán tiền tiết kiệm của mình, xem cần bao nhiêu bạc để đổi chỗ làm cho Mục Đán. Cũng chẳng cần đổi chỗ nào tốt quá, chỉ cần chuyển hắn từ tay Ngụy Hằng sang tay Vương Cát là được. Đi theo nam chính thì có thịt ăn mà. Giống như nàng đây, vừa xuyên qua đã đứng đúng đội, tuy thỉnh thoảng cũng nguy hiểm đến tính mạng, nhưng ít ra còn có hi vọng.
Kể từ khi vị Hoàng đế này lên ngôi, đã nhiều năm không thượng triều. Mọi việc lớn nhỏ đều dựa vào Nội các và Bỉnh bút thái giám Ngụy Hằng xử lý.
Vì thế, Ngụy Hằng tuy chỉ là một thái giám bên cạnh Hoàng đế, nhưng cũng có quyền lực khuynh đảo triều chính. Vương Cát tuy là Đại nội tổng quản, là tâm phúc bên cạnh Thái hậu, nhưng quyền thế của hắn vẫn không bằng Ngụy Hằng - kẻ nắm trong tay cây bút son phê duyệt tấu chương. Ai mà chẳng muốn leo lên cao chứ. Vương Cát biết, thứ Thái hậu không cho được, hắn chỉ có thể tự mình tranh giành.
Thế nên khi học trò của Tôn các lão tìm đến, hắn chẳng có lý do gì để từ chối. Chỉ trách Ngụy Hằng đắc tội với Tôn các lão. Tôn các lão một tay che trời trong triều, ngươi là Ngụy Hằng lại cứ thích đối đầu. Ngươi bảo quân đội thiếu lương, Hà Nam lũ lụt, lưu dân tứ xứ thì liên quan quái gì đến một tên thái giám như ngươi? Đạo quán của Thái hậu, hành cung của Hoàng đế chẳng phải cấp bách hơn mấy chuyện đó sao? Đem bạc trắng xóa phát cho đám dân đen kia chẳng phải phí phạm à?
Ngụy Hằng không phải xuất thân thấp kém, ngược lại, hắn là người đọc đủ thứ thi thư, vì bị gia tộc liên lụy mới phải vào cung làm nô, bao nhiêu khí phách văn nhân đều chôn vùi nơi thâm cung này, trở thành nô tài hèn mọn nhất. Hắn cứ tưởng mình sẽ sống lay lắt cả đời trong Dịch Đình, nào ngờ một tai nạn xảy ra, khiến thiếu niên nhỏ bé hắn từng chăm sóc trở thành Thiên tử đương triều. Một bước cá chép hóa rồng, Ngụy Hằng cũng trở thành Bỉnh bút thái giám. Hắn cởi bỏ bộ đồ thái giám xanh xám thô ráp, khoác lên mình bộ quan phục màu đỏ thắm phẩm cấp cao. Đôi bàn tay thô ráp vì làm việc nặng nhọc cuối cùng cũng được cầm bút trở lại.
Vì một số chuyện trong quá khứ, vị Hoàng đế này không được giáo dục chính thống, cơ thể suy nhược, lại mắc chứng đau đầu, hơi tí là thích giết người. Khi nhìn người khác, đôi mắt âm u kia dường như có thể nhìn thấu tâm can đối phương. Ngay cả Ngụy Hằng theo hầu Hoàng đế bao lâu nay cũng không dám quá thân cận. Hắn luôn cảm thấy trên người vị Hoàng đế này ẩn chứa một bí mật. Hoàng đế không màng thế sự, mọi việc đều do Ngụy Hằng quyết định. Ngụy Hằng chịu áp lực từ Nội các, dựa vào thế lực của Hoàng đế để âm thầm gầy dựng Cẩm Y Vệ và thân tín của mình, bắt đầu hoạt động trong triều. Tuy thế lực còn non yếu, nhưng Ngụy Hằng tin rằng, sẽ có một ngày thế đạo này sẽ dần thay đổi bởi những nỗ lực nhỏ bé được tích lũy từng ngày ấy.
"Bệ hạ hôm nay có nhã hứng ra ngoài sao?" Ngụy Hằng đi theo sau Lục Hòa Húc, nhìn hắn đi về phía Huyền Cực Bảo Điện của Thái hậu.
Mặt trời sắp mọc rồi. Nơi chân trời, một lớp mây mỏng che khuất ánh dương, ánh mắt Ngụy Hằng nhìn bóng lưng Lục Hòa Húc đầy lo lắng. Lục Hòa Húc mặc thường phục của Thánh nhân, Ngụy Hằng khom người hơi ngước mắt lên, phát hiện vị tiểu tổ tông này dạo gần đây dường như cao lên không ít.
Chắc cao thêm được... chừng này.
Ngụy Hằng lén so sánh khoảng một nửa ngón tay út của mình. Cũng có da có thịt hơn chút rồi.
Đột nhiên, Lục Hòa Húc phía trước dừng bước. Ngụy Hằng cũng dừng lại theo. Đây là Ngự Hoa Viên, Vương Cát đang dẫn thái giám đi hứng sương sớm để pha trà cho Thái hậu.
Vương Cát liếc mắt, bất ngờ nhìn thấy một bóng người dưới hành lang phía trước. Người đó tuy mặc thường phục, nhưng trên thường phục lại thêu hoa văn rồng.
Vương Cát tiến lên hành lễ: "Thỉnh an Bệ hạ."
Ánh mắt Lục Hòa Húc hạ xuống, rơi vào chiếc bình bạch ngọc kia: "Sương sớm?"
"Vâng, thưa Bệ hạ."
Lục Hòa Húc bước tới một bước, giật lấy bình bạch ngọc từ tay Vương Cát. Đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn lướt qua ngón tay Vương Cát, trên mặt mang vẻ lơ đễnh, nhưng đáy mắt lại lộ rõ sự chán ghét, rõ ràng là ghét bỏ những suy nghĩ trong đầu Vương Cát, và cũng ghét bỏ sự đụng chạm này.
Vương Cát quỳ rạp xuống đất: "Đây là dâng cho Thái hậu, nếu Bệ hạ muốn, nô tài sẽ sai người hứng lại cho người. Chỉ là hôm nay e đã quá giờ rồi, Bệ hạ muốn thì phải đợi đến ngày mai."
Ngụy Hằng đứng sau lưng Lục Hòa Húc, nghe thấy lời Vương Cát, sắc mặt khẽ biến. "Hừ."
Lục Hòa Húc cười lạnh một tiếng: "Ngươi là cái thá gì, trẫm còn phải đợi ngươi ban ơn sao?"
Vương Cát lập tức dập đầu sát đất: "Nô tài không dám, thực sự là Thái hậu nương nương đang cần gấp, nô tài mới lỡ lời, xin Bệ hạ thứ tội."
Lục Hòa Húc nghiêng đầu, nhìn chiếc mũ vàng nạm ngọc trên đầu Vương Cát.
"Ngụy Hằng."
"Nô tài có mặt." Ngụy Hằng tiến lên.
"Cái mũ vàng này, ngươi thấy có đẹp không?"
Ngụy Hằng bước lại gần, nhìn kỹ chiếc mũ vàng của Vương Cát, sau đó mở miệng: "Vương công công, ngài vi phạm quy chế rồi."
Vương Cát vội vàng đưa tay tháo mũ xuống: "Dạ, dạ là nô tài tuổi cao, trí nhớ kém, lỡ phạm thượng, xin Bệ hạ tha mạng..."
"Đã là Vương công công tuổi cao, trí nhớ kém, vậy thì để Cẩm Y Vệ đến phủ đệ của Vương công công kiểm tra xem còn giấu bảo bối gì nữa không nhé."
Nghe thấy câu này, mặt Vương Cát cắt không còn giọt máu. "Bệ, Bệ hạ..."
Lục Hòa Húc nhíu mày, nhìn mặt trời sắp phá tan tầng mây, xoay người đi về phía tẩm điện.
"Bệ hạ! Bệ hạ tha mạng, Bệ hạ!" Vương Cát bị đè xuống đất, gào khóc thảm thiết.
Ngụy Hằng rảo bước theo sau Lục Hòa Húc, mãi đến khi cửa tẩm điện đóng lại, chặn đứng tia nắng ban mai bên ngoài, sắc mặt Lục Hòa Húc mới dịu đi đôi chút. Hắn đưa tay day trán, ánh mắt âm u nhìn Ngụy Hằng: "Đồ ngu, về xem lại xem trong phòng ngươi giấu thứ đồ tốt gì đi."
Ngụy Hằng kinh hãi. Hắn khom người cáo lui, vội vã trở về phòng mình.
Ngụy Hằng không giống Vương Cát có nhà riêng bên ngoài, hắn ăn mặc tiết kiệm, nơi ở chính là trực phòng trong cung. Ngụy Hằng yêu sách, trong trực phòng chất đầy sách vở. Lúc này, hắn đẩy cửa bước vào, nhìn quanh căn phòng chật hẹp một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở kệ sách bên cạnh. Ngụy Hằng đi tới, nhìn thấy mấy cuốn sách bị xếp sai vị trí, hắn đưa tay, nhẹ nhàng lấy sách ra, để lộ một chiếc hộp vuông vức phía sau. Ngụy Hằng run rẩy lấy chiếc hộp ra, mở nắp. Bên trong là một con dấu ngọc tỷ giả. Mặt Ngụy Hằng trắng bệch không còn chút máu. Hắn đóng sập nắp hộp lại, rồi run giọng gọi tất cả tiểu thái giám đã vào trực phòng của hắn hôm nay đến.
"Hôm nay chỉ có Ngụy Nguyên vào phòng ngài thôi ạ." Tiểu thái giám quét dọn lên tiếng.
Ngụy Hằng gật đầu, sai người đi giải Ngụy Nguyên tới.
Ngụy Nguyên là đứa trẻ Ngụy Hằng nuôi nấng mấy năm nay, vì biết chữ lại thông minh lanh lợi nên hắn luôn đối xử rất tốt, thậm chí còn đặt tên là Ngụy Nguyên.
"Tại sao?" Ngụy Hằng cúi đầu nhìn Ngụy Nguyên, hốc mắt đỏ hoe.
Ngụy Nguyên biết sự việc đã bại lộ, hắn nhìn Ngụy Hằng với vẻ bi thương: "Cha nuôi, con đã khuyên người rồi, là người không nhìn rõ thời thế, Bệ hạ sớm muộn gì cũng vong quốc, người đi theo ngài ấy rốt cuộc là vì cái gì?"
Ngụy Hằng nhìn Ngụy Nguyên trước mặt, cảm thấy mình dường như không nhận ra hắn nữa. Hai người đều là đứa trẻ hắn nuôi nấng. Một người trở thành Đế vương, kéo hắn ra khỏi vực thẳm. Một người lại đẩy hắn lên đài tế thần. Ngụy Hằng cảm thấy mình dường như đã đặt sai tình cảm, may mà bây giờ nhận ra cũng chưa muộn.
"Ngươi còn di nguyện gì không?"
Ngụy Nguyên nhìn Ngụy Hằng trước mặt, như thể cuối cùng cũng xác định người cha nuôi nhân từ này sẽ không cần hắn nữa.
"Cha nuôi, cha nuôi... con sai rồi, con thực sự sai rồi, là có người sai con làm vậy, là Vương Cát, là Vương Cát muốn hãm hại người, cha nuôi..."
Ngụy Hằng vươn tay, dứt khoát gỡ tay Ngụy Nguyên đang túm lấy áo mình ra: "Trước đây ngươi nói với ta, người thân của ngươi đều chết cả rồi, ngươi thường khóc lóc kể với ta là nhớ nhung hình bóng bọn họ. Bây giờ, ngươi cũng nên xuống dưới đoàn tụ với họ đi thôi."
Cẩm Y Vệ điều tra ra Vương Cát để tránh bị tịch thu tài sản, đã dùng chùa Huệ Từ ở ngõ Nguyệt Nha phía Đông Bắc thành làm nhà riêng. Đồ dùng hàng ngày toàn là bát đĩa vàng, đồ nội thất nạm ngọc, ra ngoài ngồi kiệu tám người khiêng, đều là vi phạm quy chế. Ngoài ra, Vương Cát với tư cách là Đại nội tổng quản, còn thường xuyên lấy danh nghĩa mua sắm để sai tay chân vơ vét tài sản của quân dân, trong nhà tích trữ hàng vạn lượng vàng bạc, chứng cứ rành rành, bị phán xử lăng trì.
Vì bằng chứng quá thuyết phục nên dù Thái hậu có muốn thiên vị cũng không thể nào bênh vực nổi.
Hoàng đế đương triều xử lý một tên đại tham quan như vậy, ấn tượng của bách tính về ngài bắt đầu thay đổi, thậm chí có người còn nói, Hoàng đế thực ra đang giả điên, vì tuổi còn nhỏ vây cánh chưa vững nên mới để mặc những lời đồn đại lan truyền. Nay thấy dân chúng lầm than, mới là lúc thẳng tay trừng trị tham quan.
Thẩm Ngôn Từ ngồi trong xe ngựa, nghe tiếng bàn tán đứt quãng bên ngoài, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
Sắc mặt Tôn các lão cũng rất khó coi, hai người ngồi trong xe ngựa chật hẹp, im lặng hồi lâu. Mãi đến khi Thẩm Ngôn Từ mở miệng: "Thưa thầy, lần này là tai nạn."
Tôn các lão nhìn Thẩm Ngôn Từ với vẻ mặt u ám: "Một lần là tai nạn, thế hai lần thì sao? Trong chúng ta e là có nội gián."
Vương Cát bị lăng trì, Ngụy Hằng không chết. Cốt truyện lại bị thay đổi rồi. Tuy không biết chuyện quái quỷ gì đang xảy ra, nhưng chắc bên phía Thẩm Ngôn Từ đang tức điên lên nhỉ? Dạo này trong nhóm ám cọc không khí căng thẳng như dây đàn. Nghe nói có nội gián, ai nấy đều cảm thấy bất an, tự kiểm tra lẫn nhau, nghi ngờ lẫn nhau, thận trọng từng chút một.
Tô Trăn Trăn cố gắng nhớ lại nguyên tác. Không nhớ là có nội gián mà.
Nội gián á? Ai là nội gián?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận