Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Chương 47: Đệ đệ ngoan hiền hoá bạo quân

Tô Trăn Trăn chạy một mạch về tiểu viện.

Vì chạy quá gấp, lồng ngực nàng đau nhói lên từng hồi phản nghị.

Nàng chống hai tay lên đầu gối, đứng th* d*c giữa sân.

Đợi đến khi lấy lại được nhịp thở, nàng định vào nhà thu dọn đồ đạc ngay.

Nào ngờ, bụng dưới đột nhiên truyền đến một cơn đau quặn thắt.

Bà dì thế mà lại "đến thăm" đúng ngày hôm nay.

Chắc là do ban nãy chạy vội quá.

Tô Trăn Trăn cảm giác như có một bàn tay đang lôi tuột t* c*ng của mình xuống, cơn đau xé ruột xé gan như muốn chẻ đôi người nàng ra.

Tô Trăn Trăn đau đến mức không thể đứng thẳng lưng.

Nàng r*n r*, khom người, lê từng bước khó nhọc vào trong nhà.

Không lẽ là vỡ nang hoàng thể rồi chứ?

Tô Trăn Trăn đi một lát, lại nghỉ một lát, khi lết được vào đến trong phòng thì cả người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Nàng vịn hai tay vào mép ghế, quỳ rạp xuống sàn, nghiến răng chịu đựng cơn đau.

Khoảng chừng nửa nén hương sau, Tô Trăn Trăn mới cảm thấy khá hơn một chút.

Có vẻ như chỉ là đau bụng kinh do vận động mạnh mà thôi.

Nhưng đau chết đi được.

Tô Trăn Trăn rất hiếm khi bị đau bụng kinh, đến kỳ vẫn tập thể dục bình thường, cái này tùy thuộc vào cơ địa mỗi người. Nàng có một người bạn bị đau bụng kinh vô cùng nghiêm trọng, không những đau đến mức không lết nổi ra khỏi giường, mà có lần kinh nguyệt còn trào ngược lên tận mũi.

Tô Trăn Trăn chầm chậm đứng dậy, đầu gối đã tê cứng.

Nàng lết lên giường nằm nghỉ.

Thời tiết cứ thay đổi chóng mặt, hôm nay còn nắng ráo hai mươi mấy độ, ngày mai đã tụt không phanh xuống mười mấy độ.

Tô Trăn Trăn nom vô cùng mệt mỏi, nằm bẹp dí trên giường.

Có tiếng đẩy cửa viện, kéo theo một luồng gió thu ùa vào.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Tô Trăn Trăn cẩn thận vén một góc chăn lên nhìn.

Cửa sổ trong phòng chưa đóng, nàng nhìn thấy thiếu niên xách chiếc đèn lưu ly, mặc y phục thái giám bước vào. Sương sớm bao phủ quanh người hắn, ánh đèn lưu ly mờ ảo tỏa ra vầng hào quang bồng bềnh, khiến hắn tựa như tiên nhân hạ phàm.

Làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng, y hệt như Bạch Tuyết vậy.

Đẹp thật đấy.

Tô Trăn Trăn tự phỉ nhổ bản thân một cái, rồi vội vàng cuộn tròn người lại.

Cửa phòng bị đẩy ra.

Tô Trăn Trăn ôm chặt lấy mình, quấn kín chăn quay mặt vào tường. Bụng dưới lại quặn lên một cái, đau đến mức nàng suýt nữa thì ngất đi.

Tấm rèm giường buông thõng một nửa bị ai đó vén lên, móc bạc và ngọc bội rẻ tiền treo trên rèm va vào nhau phát ra những tiếng leng keng thanh thúy.

Thiếu niên đứng bên giường, đổ cái bóng dài xuống, nhìn thấy Tô Trăn Trăn đang cuộn mình trong chăn, quay lưng về phía hắn, chỉ để lộ nửa khuôn mặt trắng bệch.

Đầu ngón tay thiếu niên ấn qua lớp chăn.

Tô Trăn Trăn vẫn quay lưng lại, cắn chặt đốt ngón tay, chỉ sợ bản thân không kìm được mà bật ra tiếng hét thất thanh không đúng lúc nhưng lại cực kỳ phù hợp với tâm trạng hiện tại.

"Không lạnh sao? Không đốt chậu than à."

Lục Hòa Húc đưa tay ra, đầu ngón tay vừa định chạm vào gò má mềm mại của nữ nhân thì Tô Trăn Trăn lập tức trùm kín chăn, giấu kín mít từ đầu đến chân, ngay cả lọn tóc vương vãi bên ngoài cũng được nàng vuốt luôn vào trong.

Tô Trăn Trăn hóa thân thành một con nhộng tằm, khàn giọng, ồm ồm nói từ trong chăn: "Lạnh, quên mất."

Lục Hòa Húc liếc nhìn con nhộng tằm, quay người bước ra ngoài.

Một lát sau, thiếu niên bưng một chậu than vào.

Hồi còn nhỏ trong Dịch Đình, Lục Hòa Húc thường xuyên phải làm những việc này, nhóm lửa, pha trà, rót nước cho người ta.

Hắn không thích lửa.

Cũng chẳng thích chậu than.

Nhưng hắn thích làn da ấm áp của Tô Trăn Trăn, nhìn mềm mại như củ sen non, chạm vào lại mịn màng như lụa.

Thiếu niên ngồi trên chiếc rương gỗ trong phòng, rắc một chút vụn than khô lên để mồi lửa, sau đó dùng bùi nhùi nhóm lửa, củi nhỏ giữ cho ngọn lửa cháy đều.

Chậu than từ từ bén lửa, hơi ấm bắt đầu lan tỏa.

Lục Hòa Húc đứng dậy, đóng bớt cánh cửa sổ đang mở toang, chỉ chừa lại một khe hở bằng nửa bàn tay để thông gió.

Gió thu thổi vào phòng, hắn ngồi tựa bên cửa sổ, nhìn nữ nhân đang cựa quậy trong chăn, có vẻ như bị ngộp thở.

Nàng thò đầu ra thở hổn hển vài hơi, rồi lại chui tọt vào trong, cứ như thể bên ngoài có con mãnh thú nào đó đang chực chờ nuốt chửng nàng vậy.

Sợ lạnh đến thế cơ à.

Lục Hòa Húc một tay chống cằm, tiếp tục nhìn nàng chằm chằm.

Đi rồi sao? Sao không thấy động tĩnh gì nữa?

Tô Trăn Trăn trốn trong chăn lặng yên chờ đợi một lát.

Chỉ nhìn một cái thôi.

Nhìn một cái thôi.

Tô Trăn Trăn cẩn thận, lén lút vén chăn ra, liền chạm phải ánh mắt của thiếu niên đang ngồi tựa bên cửa sổ.

Tô Trăn Trăn: !!!

Nàng lập tức rụt cổ vào trong chăn.

Đôi mắt đen láy thật đáng sợ.

Trước kia Tô Trăn Trăn chỉ thấy đôi mắt của thiếu niên rất đẹp, giống như hai viên lưu ly đen tuyền đắt giá, khi nhìn ai đó, dường như có thể thu trọn người đó vào trong, vô cùng lãng mạn.

Nhưng giờ nhìn lại, đôi mắt ấy vẫn nhìn sâu vào tận đáy mắt nàng, nhưng bên trong rõ ràng chất chứa đầy sự u ám, lạnh lẽo.

Thiếu niên lặng lẽ ngồi đó, y phục rũ xuống, bầu trời xám xịt ảm đạm phía sau làm nền, lột bỏ lớp vỏ bọc mang tên Mục Đán, Tô Trăn Trăn chỉ cảm thấy sợ hãi.

Mục Đán... không, tên thật của hắn là Lục Hòa Húc.

Từ hồi đọc truyện, Tô Trăn Trăn đã thấy cái tên này mang đầy sự châm biếm.

Một tên bạo quân điên khùng, vậy mà lại có cái tên này.

"Hòa Húc" - hai chữ này chỉ khiến người ta liên tưởng đến sự ấm áp, hiền hòa.

Còn tên bạo quân này, sinh ra đã chẳng liên quan gì đến hai chữ đó.

Hắn đáng lẽ phải gọi là "Lãnh Khốc" mới đúng.

Lục Hòa Húc bước đến bên giường, nhìn nữ nhân cuộn tròn trong chăn run lẩy bẩy.

"Vẫn lạnh sao?"

Tô Trăn Trăn lập cập đáp: "Nằm, nằm, ác mộng..."

Đệ đệ ngoan hiền hóa ra lại là bạo quân, ai mà chịu nổi đả kích này!

Nàng không "hóa đá" chết tươi tại chỗ đã là may mắn lắm rồi.

Lục Hòa Húc suy nghĩ một lát: "Ôm nàng nhé?"

Tô Trăn Trăn cứng đờ người ngay lập tức.

Đầu ngón tay thiếu niên cách lớp chăn khẽ chạm vào cơ thể nữ nhân.

Dù cách một lớp chăn dày cộp, Tô Trăn Trăn vẫn cảm nhận được từng cử động của hắn.

Bàn tay hắn đặt lên eo nàng trước, rồi chậm rãi m*n tr*n dọc theo sống lưng, ngay lúc định lật chăn lên, Tô Trăn Trăn theo bản năng lăn cả người lẫn chăn vào trong, dán chặt vào tường.

"Ưm."

Dù có lớp chăn dày nhưng nàng vẫn đập đầu vào tường không nhẹ.

"Ta buồn ngủ rồi."

Tuyệt đối không được để có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào!

Lục Hòa Húc đứng đó, nhìn cục chăn tròn vo, ngẫm nghĩ một lúc rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Lát sau, hắn lại bưng vào một chậu than nữa.

Khi chậu than thứ hai được nhóm lên, ánh nắng thu dần ló dạng sau những đám mây.

Thiếu niên liếc nhìn bầu trời, cau mày.

Tô Trăn Trăn không dám chui ra khỏi chăn.

Nàng thực sự khâm phục bản thân mình, đến nước này rồi mà nằm đó vẫn có thể ngủ thiếp đi.

Tô Trăn Trăn bắt đầu nằm mơ.

Giấc mơ đứt quãng, nàng mơ thấy xung quanh tối om, chỉ có một ngọn đèn phía trước.

Đó là ngọn đèn lưu ly chân đứng quen thuộc.

Mục Đán thay một bộ long bào sáng màu, ngồi trên ngai vàng, một tay chống cằm nghiêng đầu nhìn nàng, rồi đột nhiên nhếch mép cười, để lộ nụ cười nhàn nhạt như ngày thường: "Giết đi."

Hóa ra không phải lời tỏ tình, mà là muốn giết nàng thật.

Chuyển cảnh, Tô Trăn Trăn phát hiện mình đã biến thành một hồn ma.

Nàng lơ lửng giữa không trung, thấy vô số cánh hoa trường xuân rơi xuống như mưa, xuyên qua người nàng.

Nàng giơ tay muốn đón lấy một cánh hoa, nhưng nó vẫn xuyên qua lòng bàn tay nàng.

Lúc nàng ngẩng lên, bầu trời đang trong xanh bỗng chốc tối sầm lại.

Bầu trời xám xịt trong nháy mắt, từ ban ngày biến thành ban đêm.

Trước mắt nàng là một màn đêm đen kịt, chỉ có những cánh hoa trường xuân không ngừng bay lượn rồi rơi xuống.

Trong cơn mơ màng, nàng nhìn thấy xác người la liệt khắp nơi, người thì mất đầu, máu chảy ròng ròng, kẻ thì quần áo rách rưới, mặt mũi hung tợn, hệt như chốn địa ngục trần gian.

Cảnh tượng quá đỗi rùng rợn, Tô Trăn Trăn há miệng muốn thở nhưng không sao thở nổi.

Nàng nghe thấy tiếng trẻ con khóc, như tiếng mèo kêu, nàng quay đầu lại, thấy một đứa bé đang ngồi dưới đất nắm lấy tay mẹ nó.

Người phụ nữ kia đã chết, trên người phủ đầy cánh hoa trường xuân.

Một khung cảnh hoang đường mà quỷ dị.

Tiếng khóc của đứa bé xé tai Tô Trăn Trăn, nàng theo bản năng muốn tiến lên, nhưng hai chân như bị đóng đinh, không thể di chuyển.

"Ưm..." Từ cổ họng nàng phát ra một tiếng r*n r* u uất, hòa lẫn với tiếng khóc tuyệt vọng của đứa trẻ.

Tô Trăn Trăn giật mình tỉnh giấc.

Nàng mở bừng mắt, nhìn thấy ánh nắng rọi vào phòng.

Sáng quá.

Sáng sớm nắng yếu ớt, nàng còn tưởng hôm nay trời âm u, không ngờ đến trưa lại nắng gắt thế này.

Trong phòng đã không còn ai.

Đúng rồi, Lục Hòa Húc không thích ánh nắng, chắc đã rời đi từ lâu.

Tô Trăn Trăn thở phào nhẹ nhõm, tự giải thoát bản thân khỏi đống chăn mền.

Hèn gì không thở nổi, mũi bị vùi kín trong chăn.

Hèn gì không cựa quậy được, chăn bị cuộn chặt quá.

Hơn nữa, ai lại đắp thêm hai lớp chăn nữa lên người nàng thế này?

Tô Trăn Trăn nằm trên giường định thần lại, cúi đầu nhìn chậu than trong phòng.

Lại có đến hai cái.

Chậu than vẫn chưa tắt, bên trên thậm chí còn có cả than mới thêm vào.

Tô Trăn Trăn nhìn chằm chằm chậu than một hồi, thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh thiếu niên ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh chậu than, đôi bàn tay trắng trẻo xinh đẹp cầm chiếc kẹp sắt, từ từ nhóm lửa.

Hắn rất ghét lửa.

Chắc chắn là hắn đã ngả người ra sau, nhíu mày, thấy tàn lửa bay ra còn lấy tay che mặt.

Không biết cánh tay hắn đã khỏi chưa.

Tô Trăn Trăn vừa nghĩ xong lại tự cười giễu chính mình.

Hắn là Hoàng đế, đương nhiên có cả một Thái y viện lo liệu.

Nàng vẫn nên lo cho thân mình trước đã.

Tô Trăn Trăn rời giường đánh răng rửa mặt, thay y phục, nhìn thấy ngọn đèn lồng hình cún con đặt ở góc phòng.

Nàng nghĩ, vị bạo quân này khác hẳn trong nguyên tác.

Hắn có kiên nhẫn đến kỳ lạ, sẵn sàng hùa theo một ám cọc chơi trò đóng vai gia đình.

Để làm gì chứ?

Chắc là rảnh rỗi sinh nông nổi thôi.

Cũng giống như nàng, giữa chốn thâm cung Kim Lăng hoang mang lo sợ, chỉ muốn tìm một người để nương tựa, để thoát khỏi sự cô đơn đến cùng cực.

Rốt cuộc là chân tâm giả ý, hay giả ý chân tâm, từ khi họ gặp nhau dưới lớp vỏ bọc thân phận của mỗi người, đây đã định sẵn là một ván cờ không có lời giải.

Ngủ một giấc, sức khỏe Tô Trăn Trăn hồi phục khá tốt.

Đau bụng kinh cũng không còn quá rõ rệt, chắc chỉ là do vận động quá sức lúc sáng.

Không thể ở lại đây thêm nữa.

Đồ đạc nàng đã thu dọn xong xuôi.

Chỉ là không đủ tiền.

Tô Trăn Trăn lôi những viên thuốc tự chế và số thảo dược không thể mang theo, đóng gói tất cả vào một chiếc tay nải.

Nhân lúc trời chưa tối, nàng vội vã mang đống đồ này vào thành Cô Tô.

Thời gian gấp rút, Tô Trăn Trăn tìm một tiệm thuốc, hỏi giá.

Lão chưởng quỹ thấy nàng là một tiểu nương tử, mặt mũi lại non choẹt, liền chê bai dược liệu của nàng, rồi bắt đầu ép giá.

Tô Trăn Trăn xách tay nải quay lưng bỏ đi.

"Ây ây ây, tiểu nương tử, ta trả thêm cho cô một chút."

Tô Trăn Trăn quay đầu lại: "Thêm bao nhiêu?"

Lão chưởng quỹ ngẫm nghĩ: "Ba phần."

"Năm phần."

Sắc mặt lão chưởng quỹ hơi đổi, nhìn Tô Trăn Trăn một cái, cuối cùng cắn răng: "Được được được."

Lão chưởng quỹ thu mua hết số thuốc và thảo dược của Tô Trăn Trăn, trả bạc: "Cô nương tuổi còn nhỏ mà cũng ghê gớm thật."

"Chẳng phải do ông quá tham lam sao?"

Lão chưởng quỹ: ...

Tô Trăn Trăn lấy bạc, rời khỏi tiệm thuốc sang cửa hàng bên cạnh.

Bên cạnh là một cửa hàng may mặc, Tô Trăn Trăn mua vài bộ y phục nam trang nhét vào tay nải.

Nàng bước ra khỏi cửa hàng may mặc, ngẩng đầu nhìn con phố, nhiều gánh hàng rong đã dọn hàng ra, mùi thơm nức mũi lan tỏa.

Bận rộn nãy giờ, nàng vẫn chưa ăn gì.

Tô Trăn Trăn gọi một bát hoành thánh ngồi ăn bên đường.

"Đây, tiểu nương tử, hoành thánh của cô xong rồi. Ủa, sao vị tiểu lang quân đi cùng cô lần trước không tới?"

Thật trùng hợp, Tô Trăn Trăn lại vào đúng quán lần trước ăn cùng Lục Hòa Húc.

"Đi làm Hoàng đế rồi."

Chủ quán: ...

"Tiểu nương tử đùa vui thật."

Tô Trăn Trăn cúi đầu ăn hoành thánh, chủ quán lại tiếp tục bán hàng.

Tô Trăn Trăn thong thả ăn hoành thánh, một người bán kẹo lê đi ngang qua, vừa gõ cái chiêng nhỏ vừa rao: "Kẹo lê đây, kẹo lê đây..."

Tô Trăn Trăn vẫy tay gọi người đó lại, mua mấy miếng kẹo lê.

Mua xong, Tô Trăn Trăn mới nhận ra.

Á, mình mua kẹo lê làm gì?

Mình có thích ăn đồ ngọt thế này đâu.

Thói quen đúng là đáng sợ.

Tô Trăn Trăn nhìn những miếng kẹo lê trước mặt, bề mặt có những hạt nhỏ li ti, trông như có pha thêm thứ gì đó, nàng cầm một miếng bỏ vào miệng.

Kẹo lê có pha thêm xuyên bối, hạnh nhân... các vị thuốc đông y, thảo nào bề mặt lại lấm tấm những hạt thuốc.

Dưới chân có tiếng mèo kêu, Tô Trăn Trăn cúi đầu nhìn, thấy một con mèo đen tuyền không biết từ đâu chạy tới, ngồi xổm dưới chân nàng kêu meo meo.

"Ăn hoành thánh không?"

Tô Trăn Trăn múc một miếng hoành thánh ném xuống đất, mèo con lập tức cúi xuống ăn.

Một bát hoành thánh, Tô Trăn Trăn ăn một nửa, mèo con ăn một nửa.

Tô Trăn Trăn cúi xuống xoa đầu mèo con, nó ngoan ngoãn kiễng chân, mặc cho nàng xoa.

"Tiểu Hắc."

Một đứa bé từ đằng xa chạy tới, bế con mèo lên.

Tô Trăn Trăn cúi đầu hỏi: "Mèo của đệ à?"

"Vâng, nó tên là Tiểu Hắc."

"Trông đen thật."

Tô Trăn Trăn nhìn đứa bé một lát, đưa tay xoa đầu nó.

Đứa bé trông bụ bẫm đáng yêu, rất ngoan ngoãn, ôm con mèo đen, lúc cười còn lộ ra hai lúm đồng tiền sâu hoắm.

"Đệ mấy tuổi rồi?"

"Năm tuổi rồi." Đứa bé giơ năm ngón tay lên.

"Đi học chưa?"

"Đệ chưa đến tuổi vào Xã học."

Xã học là trường công lập do triều đình lập ra ở các địa phương, trẻ em từ sáu đến tám tuổi sẽ được phụ huynh đưa vào học chữ.

Tô Trăn Trăn nhìn đứa bé trước mặt, nhớ lại giấc mơ đáng sợ kia.

Khuôn mặt đứa bé này bỗng chốc hòa quyện một cách kỳ dị với khuôn mặt đứa bé trong giấc mơ.

Tô Trăn Trăn ngồi đó, im lặng một lúc.

"Nào, cho đệ một miếng kẹo lê." Tô Trăn Trăn lấy một miếng kẹo lê đưa cho đứa bé, "Đệ học theo ta một câu nhé."

"Câu gì ạ?"

Đứa bé thèm thuồng, đưa tay lấy kẹo.

Tô Trăn Trăn chậm rãi nói: "Mùa đông diệt rồng, mùa xuân no ấm." Nói xong, nàng đè nén trái tim đang đập thình thịch, "Đệ còn bạn nào nữa không? Đệ gọi chúng lại đây, nếu học thuộc câu này, tỷ tỷ sẽ cho mỗi đứa ba miếng kẹo lê."

"Ngụy Hằng, dạo này trong thành Cô Tô và cả dịch quán đang rộ lên một câu nói." Hàn Thạc bưng chén trà trước mặt uống một hơi cạn sạch, ánh mắt nhìn Ngụy Hằng mang theo vài phần nghiêm nghị.

Ngụy Hằng đương nhiên đã nghe thấy câu nói này.

Ông xoay xoay chén trà trong tay, từ tốn nhớ lại.

Mùa đông diệt rồng, mùa xuân no ấm.

Không chỉ trong thành Cô Tô, mà ngay cả trong dịch quán Cô Tô cũng có người truyền tai nhau.

"Ngươi nói xem, câu nói đại nghịch bất đạo như vậy rốt cuộc từ đâu truyền ra?"

Ánh mắt Ngụy Hằng rơi trên mặt Hàn Thạc: "Chuyện này đã bẩm báo Bệ hạ chưa?"

Hàn Thạc gật đầu đáp: "Bệ hạ đã biết rồi, Cẩm Y Vệ đang truy bắt người."

Hiện tại Tô Trăn Trăn vẫn chưa thể đi được.

Thời cổ đại cũng có giấy tờ tùy thân, cung nhân bỏ trốn như nàng rất dễ bị bắt lại.

Tô Trăn Trăn ngồi trước bàn trang điểm, mím môi thở dài.

Mới hai ngày mà nàng trông đã tiều tụy đi nhiều.

Tô Trăn Trăn đứng dậy đi về phía gian bếp nhỏ.

Nấu cho mình một bát trứng gừng đường đỏ ăn đã, biết đâu ngày mai lại chết rồi.

Tô Trăn Trăn nhóm lửa đun nước, lấy hai quả trứng gà, rồi lấy thêm một cục đường đỏ.

Nàng thả đường đỏ vào nước, đợi nước sôi làm đường tan hết thì cho gừng thái lát vào, sau đó vặn nhỏ lửa, đập trứng gà vào.

Bếp nhỏ cháy rừng rực, món trứng đường đỏ dần thành hình.

Tô Trăn Trăn nhìn thấy Tô Sơn đang cào cấu một chiếc giỏ tre.

Nàng bước tới, phát hiện bên trong có một miếng thịt bò tươi.

Tô Trăn Trăn lấy miếng thịt bò ra, thái thành từng lát mỏng, sau đó tìm một miếng ngói sạch, áp chảo vài miếng thịt bò trên chiếc bếp nhỏ.

Tô Sơn không đợi nổi nữa, cứ cào vào ống quần nàng.

Tô Trăn Trăn gắp thịt bò đã được cắt nhỏ và để nguội ra đĩa, đặt trước mặt Tô Sơn.

Mèo con lập tức cắm cúi ăn ngấu nghiến.

Tô Trăn Trăn rắc một chút muối lên miếng thịt bò, sau đó cắn một miếng.

Thịt bò mềm ngọt, còn thoang thoảng mùi sữa.

Vì chỉ nêm một chút muối nên hương vị nguyên bản của thịt bò rất nổi bật.

Ăn uống no say, Tô Trăn Trăn ngồi ngoài sân sưởi nắng.

Tô Sơn cũng ăn xong, nó ngồi xổm dưới chân Tô Trăn Trăn, dùng móng vuốt rửa mặt.

Trời lạnh, bộ lông lưa thưa của mèo con bắt đầu xù lên, nhìn từ xa cứ như một cục bông gòn màu trắng đang di chuyển.

Ánh nắng mùa thu chiếu lên người, Tô Trăn Trăn nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng Cẩm Y Vệ vang lên bên ngoài, xen lẫn tiếng la hét của vài cung nữ, thái giám, tất cả đều bị Tú Xuân đao chém đứt.

Tô Trăn Trăn không dám mở cửa, nàng ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc truyền vào từ bên ngoài, nghĩ thầm may mà mình đã ăn cơm trước, tiêu hóa xong xuôi rồi.

Chỉ trong một đêm, hơn một ngàn tín đồ đã bị chém giết ở Cô Tô.

Trên đường phố Cô Tô đâu đâu cũng vang lên tiếng vó ngựa của Cẩm Y Vệ và tiếng rút Tú Xuân đao khỏi vỏ.

Họ đi đến đâu, ở đó có người chết.

Nhà nhà đóng cửa cài then, người bạo gan thì hé cửa sổ nhìn trộm, người nhát gan thì đến cửa sổ cũng không dám mở.

Thẩm Ngôn Từ nhận được tin báo, thay thường phục, đến phủ đệ của Tri phủ Cô Tô.

Trên đường đi, y lại đụng phải đội tuần tra của Cẩm Y Vệ.

Thẩm Ngôn Từ ngồi trong xe ngựa, đưa tay vén rèm lên.

Tên Cẩm Y Vệ dẫn đầu nhìn thấy Thẩm Ngôn Từ mặc quan phục, chắp tay hành lễ rồi lui ra nhường đường.

"Rốt cuộc là có chuyện gì mà ầm ĩ thế này?" Thẩm Ngôn Từ cất giọng ôn hòa.

Tên Cẩm Y Vệ cúi đầu: "Thuộc hạ cũng không biết rõ."

Ý là không tiện nói.

Thẩm Ngôn Từ cũng không gặng hỏi nữa, y buông rèm xe xuống.

Ánh nắng bị cản bên ngoài, không gian trong xe ngựa chìm vào bóng tối, nụ cười ôn hòa trên mặt Thẩm Ngôn Từ cũng lập tức biến mất.

Hiện tại tình hình quá căng thẳng, Vi Kinh Uyên không dám mạo hiểm vào dịch quán Cô Tô nữa, cũng bảo Thẩm Ngôn Từ rút khỏi đó.

Vị bạo quân này không hề điên rồ và yếu đuối như họ tưởng tượng.

Lẽ nào từ trước đến nay hắn vẫn luôn giả điên?

Thẩm Ngôn Từ đi theo vị Tri phủ Cô Tô vào mật thất.

Mật thất nằm trong hoa viên phía sau phủ Tri phủ Cô Tô.

Nơi đó có một hòn non bộ rất lớn, xếp chồng lên nhau hùng vĩ, từ xa đã có thể nhìn thấy những khối đá vàng nhấp nhô, được bao quanh bởi dòng nước.

Mật thất được giấu bên trong đó, còn có một đường hầm thông ra ngoài thành.

Mật thất không có ánh sáng, bên trong thắp một ngọn đèn dầu rất mờ, gần như không nhìn rõ mặt người.

Vi Kinh Uyên với khuôn mặt nghiêm nghị đứng trong căn mật thất kín bít, ánh mắt lão ta nhìn Thẩm Ngôn Từ đầy nham hiểm: "Rốt cuộc là ai đã tiết lộ bí mật, để lũ trẻ con ngoài đường cũng hát nghêu ngao, làm cho ám hiệu của chúng ta ai ai cũng biết."

"Ta sẽ đi điều tra." Thẩm Ngôn Từ ngồi đó, cúi đầu, vẻ mặt cũng không mấy vui vẻ.

Vi Kinh Uyên gõ cây gậy trong tay, âm thanh vang vọng trong mật thất: "Không kịp nữa rồi, không thể đợi đến ngày Lập đông nữa, truyền lệnh xuống, lập tức phát động khởi nghĩa, ngươi phải đi theo ta ngay."

"Đi đâu?" Thẩm Ngôn Từ bất giác ngẩng đầu lên, "Ta còn một người muốn..."

Bàn tay gầy guộc của Vi Kinh Uyên nắm chặt lấy cổ tay Thẩm Ngôn Từ: "Không kịp nữa rồi."

Tô Trăn Trăn nhìn giỏ hoàng liên.

Đây là số hoàng liên còn sót lại từ lần trước, nàng vẫn chưa xử lý.

Nhân lúc trời còn sáng, Tô Trăn Trăn bắt tay vào việc.

Hoàng liên tươi rửa sạch, thái lát mỏng, giã nhuyễn rồi vắt lấy nước cốt.

Đổ nước hoàng liên vào lọ sứ trắng, Tô Trăn Trăn viết hướng dẫn sử dụng: Lấy một đến hai muỗng nước hoàng liên ngậm vào chỗ răng đau, đếm thầm từ ba mươi đến sáu mươi số, một ngày ba lần.

Viết xong, Tô Trăn Trăn lấy lọ sứ đè lên tờ giấy.

Nàng nhìn quanh phòng một lượt, bế Tô Sơn bỏ vào trong chiếc tay nải rồi lặng lẽ chờ đợi.

Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng đao kiếm hỗn loạn, cùng với những tiếng hô hào đứt quãng.

"Mùa đông diệt rồng, mùa xuân no ấm!"

Tô Trăn Trăn nhìn thấy trên một lầu các cách đó không xa dựng lên một lá cờ thêu đầy hoa trường xuân.

Tường viện tuy cao, nhưng lá cờ đó còn cao hơn.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo, lá cờ đó đã bị Cẩm Y Vệ chém đứt, tên tín đồ đi cắm cờ cũng bị chém chết tại chỗ.

Thi thể của tên tín đồ rơi từ trên lầu các cao vút xuống, Tô Trăn Trăn bất giác cúi đầu, ôm chặt Tô Sơn.

Nàng nhìn lại tiểu viện này lần cuối, ánh mắt lướt qua mười mấy chiếc túi thơm treo dưới mái hiên, rồi lại nhìn ngọn đèn lồng hình cún con kia.

Tô Trăn Trăn đẩy cổng viện ra, vừa bước chân ra đã giẫm phải một vũng máu.

Nàng định thần lại, ngước mắt nhìn lên.

Tiểu viện nàng ở đã khá hẻo lánh, nhưng vẫn thấy rất nhiều thi thể nằm la liệt.

Một số thi thể có quấn một chiếc khăn thêu đầy hoa trường xuân trên cổ.

Đám tín đồ đa phần không biết mặt nhau, quấn chiếc khăn hoa trường xuân là để tránh ngộ sát người cùng phe.

Tô Trăn Trăn tiện tay rút hai chiếc khăn hoa trường xuân từ trên xác chết giấu vào người.

Tô Trăn Trăn không đi vào trong thành, nàng đi về phía ngọn núi phía sau dịch quán Cô Tô.

Nàng ôm Tô Sơn đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, thấy cả thành Cô Tô loạn thành một mớ bòng bong.

Trong thành rất hỗn loạn, ngược lại, núi rừng vắng vẻ lại an toàn hơn.

Tô Trăn Trăn đã thay bộ nam trang mua ở chợ Cô Tô trước đó, bôi đen mặt để dễ bề tẩu thoát.

Nàng đi men theo đường núi, nhưng cũng không đi vào quá sâu, thời cổ đại không giống thời hiện đại, rất dễ đụng phải thú dữ.

Lúc này đang là mùa thu, cây cối trĩu quả, trong núi có thể hái được rất nhiều quả dại.

Hằng ngày Tô Trăn Trăn ăn quả dại và uống nước suối để cầm cự, thỉnh thoảng cũng làm vài cái bẫy nhỏ để bắt gà rừng, chim chóc, mình ăn một nửa, nửa còn lại cho Tô Sơn.

Đến khi ra khỏi địa giới Cô Tô, Tô Trăn Trăn mới phát hiện ra, không chỉ ở Cô Tô, mà tất cả tín đồ ở mười ba tỉnh hai kinh thành của Đại Chu đều đã đồng loạt khởi nghĩa.

Tô Trăn Trăn càng thêm tin chắc rằng quyết định rời đi của mình là đúng đắn.

Đây là một cuộc đối đầu triệt để, một cuộc thanh trừng đẫm máu của Lục Hòa Húc đối với thế lực của vị Thái tử tiền triều Thẩm Ngôn Từ.

Không chỉ riêng những tín đồ này.

Ngay cả những ám cọc cấp thấp như nàng cũng sẽ không có cơ hội sống sót.

Trò chơi đóng vai gia đình của nàng và Lục Hòa Húc thực sự phải kết thúc rồi.

Đây là một cuộc khởi nghĩa với quy mô và thanh thế vô cùng lớn, không giống như nàng tưởng tượng chỉ là một cuộc bạo loạn nhỏ nhoi.

Cũng không phải như nàng nghĩ, chỉ cần tung tin đồn ra ngoài trước là có thể tránh được chiến tranh, tránh được thương vong.

Tuy nhiên, vì nàng đã tung tin đồn ra ngoài từ trước, nên các tỉnh lân cận Cô Tô sau khi nhận được tin đã triển khai phòng thủ từ sớm, giảm thiểu thương vong xuống mức thấp nhất.

Ngược lại, những nơi vùng sâu vùng xa, do thông tin bị tắc nghẽn nên nhiều khu vực đã bị quân khởi nghĩa chiếm đóng.

Vì không có tổ chức kỷ luật thống nhất nên sau khi chiếm được thành trì, đám tín đồ này cướp bóc, đốt phá, khiến rất nhiều bách tính vô tội phải chịu oan uổng.

Một cơn mưa thu trút xuống xối xả.

Những vết máu trong dịch quán Cô Tô đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Những đóa cúc mùa thu nhuốm máu cũng được nước mưa gột rửa, chỉ còn lại sự tinh khiết.

Lục Hòa Húc che ô bước vào viện, trên chiếc bàn trong phòng chính có đặt một gói kẹo lê.

Bên cạnh là một lọ sứ trắng, dưới đáy đè một mảnh giấy.

Lục Hòa Húc đọc xong mảnh giấy, lại xé gói kẹo lê ăn một miếng, rồi mới đẩy cửa phòng bước vào.

Nữ nhân vẫn cuộn mình trong chăn ngủ say sưa.

Hương vị ngọt lịm của kẹo lê lan tỏa trong khoang miệng, tâm trạng Lục Hòa Húc khá tốt.

Hắn ngồi bên mép giường: "Dạo này ta có chút việc cần xử lý, không thể đến thăm nàng thường xuyên được. Đợi ta lo liệu xong xuôi, chúng ta có thể ngày ngày ở bên nhau. Bên ngoài loạn lắm, nàng đừng chạy lung tung." Ngập ngừng một lát, nhớ đến tính nhát gan của nàng, Lục Hòa Húc nói tiếp, "Dịch quán Cô Tô đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi, rất an toàn."

Kẻ chủ mưu ẩn nấp sâu nhất cuối cùng cũng phải lật bài tẩy cuối cùng.

Chỉ cần hắn giết sạch bọn chúng là xong.

Lục Hòa Húc đảo lưỡi m*t viên kẹo lê, giơ tay khẽ vỗ lên đống chăn lù lù.

Giây tiếp theo, sắc mặt thiếu niên khẽ biến.

Lục Hòa Húc vươn tay, lật tung đống chăn.

Bên trong không có ai, chỉ có ba chiếc gối được nhét vào đó.

"Rắc" một tiếng.

Viên kẹo lê trong miệng Lục Hòa Húc bị hắn cắn nát.

Gió thu càn quét khắp viện, vắng lặng đến rợn người, ngay cả một tiếng mèo kêu cũng không có.

Lục Hòa Húc quay người mở tủ quần áo, bên trong chỉ còn vài bộ đồ cung nữ.

Hắn lại bước đến bàn trang điểm, kéo ngăn kéo nhỏ phía dưới ra.

Tất cả trang sức bên trong, kể cả tấm lệnh bài kia đều không cánh mà bay.

Bỏ trốn rồi.

Ha, bỏ trốn rồi.

Thiếu niên đứng đó, vung tay đấm xuyên qua chiếc bàn trang điểm trước mặt.

Gỗ vụn bay tứ tung, xẹt qua mặt thiếu niên, những mảnh gỗ nhọn hoắt bất ngờ cứa một đường dài và sâu trên má phải hắn. Những giọt máu đỏ tươi lập tức ứa ra từ vết thương, chầm chậm lăn dọc theo đường xương hàm góc cạnh, nhỏ xuống chiếc bàn trang điểm tàn tạ trước mặt, loang lổ thành một chấm đỏ sẫm.

Lục Hòa Húc một tay chống lên bàn trang điểm, mặc cho vết thương dài rỉ máu, những giọt máu ngày càng lớn, men theo đường nét khuôn mặt ngoằn ngoèo chảy xuống, hòa quyện với những giọt mồ hôi mỏng trên trán, để lại một vệt đỏ chói mắt trên khuôn mặt tái nhợt.

Lục Hòa Húc chậm rãi ngước mắt nhìn vào chiếc gương lăng kính trước mặt.

Hình ảnh của hắn phản chiếu trong gương, đôi mắt thiếu niên đỏ ngầu, sự u ám trong mắt như muốn tràn ra ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta - Chương 47 | Đọc truyện chữ