Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta
Chương 29: Chắc chắn là siêu ngọt
Tết Trung thu, Tô Trăn Trăn cùng Mục Đán xuống núi.
Vì là ngày lễ lớn nên thành Kim Lăng vô cùng náo nhiệt.
Tô Trăn Trăn đã được toại nguyện chiêm ngưỡng đèn Ngao Sơn khổng lồ.
Đây là một tổ hợp đèn lớn hình con ngao khổng lồ cõng ngọn núi tiên trên lưng, phía dưới có vài cây cột chống đỡ, thân ngao được dựng bằng khung tre gỗ, buộc nhiều dải lụa màu, trên khung treo vô số đèn lồng nhỏ, điểm xuyết bằng cành lá đông thanh, tùng bách.
Trên đỉnh cao nhất dựng một đình nhỏ, tượng trưng cho kim đài ngọc vũ chốn tiên sơn, bên trong đặt tượng thần phật để thờ cúng.
Xung quanh còn có người bán đèn lồng, Tô Trăn Trăn chọn một chiếc đèn lồng hình thỏ tiêu biểu nhất xách trên tay, rồi quay sang hỏi Mục Đán bên cạnh có muốn không.
Thiếu niên vẫn như lần trước, đứng ở nơi vắng người nhất, khoanh tay dựa tường, ánh mắt xuyên qua đám đông nhìn Tô Trăn Trăn, dường như đang thắc mắc tại sao nàng lại thích chen chúc vào đám đông đến vậy.
Tô Trăn Trăn cầm một chiếc đèn lồng thỏ quay lại: "Chúng ta đi mua kẹo quả đi."
Tiệm kẹo quả ngay gần đó, Tô Trăn Trăn dẫn Mục Đán tới.
Thiếu niên vừa vào đã bắt đầu nếm thử.
Cũng giống như lần trước, trên mỗi ngăn kẹo đều đặt một hộp tre đựng tăm, khá giống với kiểu ăn thử trong siêu thị hiện đại.
Một số loại mứt quả được cắt nhỏ, những loại kẹo cứng không cắt được thì đập vụn, có thể dùng thìa tre nhỏ dùng một lần múc ăn.
Tô Trăn Trăn nhìn kỹ, phát hiện cửa hàng lại có thêm không ít loại kẹo mới.
"Tiểu nương tử lại đến đấy à, lần này dẫn cả tiểu tướng công đi cùng sao?" Ông chủ vẫn nhiệt tình tiếp đón, còn giới thiệu cho Tô Trăn Trăn sản phẩm mới hôm nay, kẹo Đường Triền hình thỏ nương tử ông mới nặn.
"Đây là thỏ ngọc giã thuốc."
"Đây là thiên cẩu thực nhật."
Ông chủ đang giới thiệu thì Lục Hòa Húc đang cúi đầu nếm thử mứt quả bỗng liếc mắt về phía Tô Trăn Trăn, rồi như bị thứ gì thu hút bước tới, chỉ tay vào cái kẹo Đường Triền hình thiên cẩu thực nhật.
"Con chó này xấu quá."
Tô Trăn Trăn: ...
Ông chủ: ...
Tô Trăn Trăn vội bịt miệng thiếu niên lại: "Chúng ta mua cái này."
Ông chủ cười cười: "Phía sau chúng tôi còn có kẹo Đường Triền mới ra lò, tiểu nương tử và tiểu tướng công có muốn tự tay nặn chơi không? Chỉ cần một trăm văn thôi."
Biết làm ăn ghê.
Nhưng đã đi chơi thì so với phố xá chen chúc, Tô Trăn Trăn nghĩ Mục Đán có lẽ thích ở chỗ vắng người hơn.
"Vậy chúng ta thử xem."
Ông chủ mời hai người vào sân sau, trong sân, nương tử của ông chủ đang treo lụa đỏ lên hành lang.
"Ông chủ, nhà mình có hỷ sự gì sao?" Tô Trăn Trăn thuận miệng hỏi một câu.
Ông chủ nhìn trước ngó sau, đặc biệt là nhìn ra cửa tiệm phía sau, thấy không có ai vào mới hạ thấp giọng nói với Tô Trăn Trăn: "Tiểu nương tử chưa nghe nói sao? Nhị công tử Ninh Viễn hầu phủ chết rồi, chuyện vui tày trời như vậy, chúng tôi sao có thể không ăn mừng? Nếu không sợ tên Chỉ huy sứ Tuần phòng doanh kia trả thù, tôi đã treo ngay cửa tiệm rồi."
"Nghe nói người trừ hại cho dân chúng ta lần này là một tiểu thái giám trong cung, mới mười chín tuổi, chẳng lớn hơn con trai tôi là bao, đúng là thiếu niên anh tài." Ông chủ vừa khen vừa giơ ngón tay cái lên, "Vợ chồng tôi còn đi thắp hương cho vị ân nhân của thành Kim Lăng này nữa đấy."
"Nghe giọng thì tiểu nương tử không phải người bản địa nhỉ?"
Tô Trăn Trăn là người Tô Châu, nguyên chủ cũng là người Tô Châu.
"Vâng, ta là người Cô Tô."
Biết Tô Trăn Trăn không phải người địa phương, ông chủ liền bắt đầu phổ cập cho nàng về những chuyện xấu xa của vị Nhị công tử Triệu gia, tai họa của Kim Lăng này.
"Tiểu nương tử không biết đâu, vị Nhị công tử Triệu gia kia ỷ thế nhà mình làm chỗ dựa, chuyện ác làm không ít, chúng tôi lén gọi hắn là tai họa Kim Lăng, có hắn ở đây, con gái nhà lành thành Kim Lăng chẳng ai dám ra đường, nhất là những cô nương xinh đẹp..." Ông chủ vừa nói vừa xuýt xoa, "May mà trừ được rồi."
Vừa nói, ông chủ lại hào hứng treo thêm một lớp lụa đỏ lên mái hiên.
Tô Trăn Trăn nhớ ra rồi.
Trong nguyên tác, dải lụa đỏ này được treo để ăn mừng vị minh quân Thẩm Ngôn Từ vừa đăng cơ đã trừ hại cho Kim Lăng.
Bây giờ, là treo vì Mục Đán.
Tô Trăn Trăn theo bản năng nhìn sang thiếu niên bên cạnh.
Tuy đã vào thu nhưng cái đuôi mùa hạ năm nay kéo dài lê thê, cộng thêm Mục Đán cực kỳ sợ nóng nên giờ thiếu niên vẫn mặc áo mỏng mùa hè.
Đây là một bộ thường phục cực kỳ đơn giản, chất liệu vải sa màu bạc hà nhạt, cổ áo hơi rộng để lộ cổ áo trong màu trắng, đai lưng cũng cùng tông màu khói bạc hà nhưng đậm hơn chút, trên móc đồng bên phải treo một chiếc túi thơm xấu xí, ngoài ra toàn thân không có vật trang trí nào khác, đơn giản đến cực điểm nhưng lại tôn lên vẻ thiếu niên của hắn một cách trọn vẹn.
Lục Hòa Húc ngậm một viên kẹo hạt, mùi bạc hà thoang thoảng bay ra, hắn dường như không nghe thấy lời ông chủ nói, ánh mắt bị thu hút bởi kẹo Đường Triền trong sân.
"Nương tử, họ muốn thử tự làm kẹo Đường Triền." Ông chủ treo xong lụa đỏ liền gọi vợ.
Bà chủ đang bận rộn, nghe vậy cầm kẹo Đường Triền trên tay quay lại, ánh mắt lướt qua Mục Đán, rồi nhìn sang Tô Trăn Trăn, khen ngợi: "Đúng là trai tài gái sắc, hai người muốn tự nặn à? Lấy mâm này đi, ta vừa làm xong đấy."
Tô Trăn Trăn gật đầu, đưa bạc cho ông chủ, sau đó kéo Mục Đán ngồi xuống bên chiếc bàn đá trong sân bắt đầu nặn kẹo.
Kẹo Đường Triền vừa ra lò vẫn còn hơi nóng.
Tô Trăn Trăn và Mục Đán rửa tay, mỗi người ngồi một chiếc ghế đá nhỏ.
Ông chủ ra phía trước tiếp khách, bà chủ qua xem một chút, hướng dẫn vài câu rồi để họ tự do phát huy, sau đó lại tiếp tục công việc.
Tô Trăn Trăn cố gắng nặn ra một hình thù kỳ quái, quay sang nhìn Mục Đán thì thấy hắn đã ăn không ít.
Tô Trăn Trăn: ... Coi như cũng gỡ lại vốn.
"Nàng nặn cái gì đấy?" Lục Hòa Húc bỏ một miếng kẹo nóng hổi vào miệng.
"Chàng đoán xem." Tô Trăn Trăn ngại ngùng không dám nói.
"Hòn đá."
Tô Trăn Trăn: "... Chàng đoán đúng rồi, cho chàng ăn này."
Lục Hòa Húc đưa tay nhận "hòn đá" trong tay Tô Trăn Trăn, đầu ngón tay hai người chạm nhau.
[Thực ra là con thỏ đấy.]
Thiếu niên liếc nhìn nàng một cái, rồi cúi đầu nhìn "hòn đá" trong tay.
Chẳng có điểm nào giống cả.
Lục Hòa Húc ăn "hòn đá" này, sau đó lấy một miếng kẹo, chậm rãi nặn.
Tô Trăn Trăn bị đả kích mất hết tự tin, đứng dậy đi xem bà chủ làm kẹo.
Trong sân còn rất nhiều mứt quả sấy khô, bà chủ rất hào phóng lấy một đĩa mời nàng nếm thử.
Tô Trăn Trăn ăn lấy lệ một chút, ánh mắt dừng lại trên cây hoa quế trong sân.
"Tiểu nương tử thích hoa quế à? Vậy có thể đến Trích Nguyệt Lâu dạo một vòng, ngay bên bờ sông Tần Hoài. Trong Trích Nguyệt Lâu có một cây quế trăm năm tuổi, cầu nguyện linh nghiệm lắm. Ngắm cây quế xong còn có thể lên lầu ngắm trăng, nghe nói đứng trên đó có thể chạm vào mặt trăng đấy."
Tô Trăn Trăn nghe mà thấy động lòng, đang định hỏi Mục Đán có đi không, quay đầu lại liền thấy trên bàn đá có thêm một con thỏ kẹo Đường Triền sống động như thật.
"Còn muốn nữa không?"
Lục Hòa Húc đặt con thỏ tai cụp béo tròn xuống, nghiêng đầu nhìn nàng.
"Thế thêm một con cún con nữa nhé?"
Lục Hòa Húc cụp mắt, nặn cho Tô Trăn Trăn một con cún con đang nằm.
"Thêm một con mèo con nữa."
Lục Hòa Húc tiếp tục nặn.
Cuối cùng, họ mang theo một thỏ, một chó, một mèo rời đi.
"Thực ra lần trước ta cũng mua cho chàng một con mèo kẹo, nhưng lúc bị đuổi bắt làm hỏng mất rồi."
Nghĩ đến chuyện này Tô Trăn Trăn lại thấy tiếc.
Kẹo có tạo hình là đắt nhất, một con tốn những tám mươi văn tiền.
Nhưng hôm nay coi như cũng gỡ vốn rồi.
Tô Trăn Trăn nói xong, quay đầu lại đã thấy thiếu niên cắn đứt đầu con thỏ kẹo.
Tô Trăn Trăn: ... A a a a chàng dừng miệng lại cho ta!
Nhờ sự bảo vệ của Tô Trăn Trăn, cuối cùng nàng cũng cứu được một mèo một chó từ miệng Mục Đán, cẩn thận cất vào hộp bảo quản.
Lục Hòa Húc l**m môi: "Không ăn sẽ hỏng đấy."
Tô Trăn Trăn không thèm để ý đến hắn, nói thẳng: "Chúng ta đến Trích Nguyệt Lâu bên sông Tần Hoài đi."
Tô Trăn Trăn nhận ra Mục Đán không thích chỗ đông người nên dẫn hắn đi đường tắt.
Thành Kim Lăng ngõ ngách chằng chịt, Tô Trăn Trăn hỏi người dân gần đó, dẫn Mục Đán loanh quanh trong ngõ nhỏ gần nửa canh giờ.
"Nàng lạc đường rồi."
Phía sau vang lên giọng nói u ám.
Tô Trăn Trăn chối bay: "Không có."
Hai người lại tiếp tục loanh quanh trong ngõ.
Trong ngõ tuy có nhà dân nhưng đường hẹp, họ chỉ có thể đi một trước một sau.
Tô Trăn Trăn dắt tay Mục Đán, hai người nối đuôi nhau đi.
Càng đi vào sâu, ngõ càng hun hút, Tô Trăn Trăn dần phát hiện ra, những nhà ở đầu ngõ còn không dám treo lụa đỏ công khai, nhưng những nhà ở sâu trong ngõ thì nhà nào cũng treo lụa đỏ một bên, bên kia treo đủ loại đèn lồng trung thu.
Ánh mắt Tô Trăn Trăn bị những chiếc đèn lồng này thu hút.
Nơi này giống như một triển lãm đèn lồng không người.
"Mục Đán, những dải lụa đỏ này đều là họ treo vì chàng đấy." Tô Trăn Trăn nói rất khẽ.
Lục Hòa Húc ngước mắt lên, lướt qua những dải lụa đỏ, rồi lại nhìn về phía nữ nhân đi trước.
Hắn không quan tâm đến những dải lụa đỏ này.
Thứ hắn quan tâm không phải là những dải lụa đỏ này.
"Oa, chàng xem kìa, cái đèn lồng kia còn tự cử động được nữa."
Tô Trăn Trăn phát hiện ra một chiếc đèn cua, nơi này không có gió nhưng càng cua lại cử động lên xuống y như thật.
Tô Trăn Trăn tò mò ghé sát vào xem.
Nàng thấy trên đèn cua có viết chữ.
Người dân ở đây tỉ lệ biết chữ không cao, những gia đình nhỏ thế này muốn viết chữ lên đèn cua chắc cũng phải tốn tiền thuê người viết.
"Chúc quân tuế tuế vô ưu, niên niên giai an (Chúc người quanh năm không lo âu, năm nào cũng bình an)." Tô Trăn Trăn ngẩng đầu đọc lên, ánh mắt dừng lại ở dải lụa đỏ quấn bên cạnh.
Nàng đoán, lời chúc này chắc cũng dành cho Mục Đán.
Lần theo hương hoa quế, cuối cùng họ cũng ra khỏi ngõ tìm thấy Trích Nguyệt Lâu.
Nơi này là bờ sông Tần Hoài.
Trên những ngôi nhà ven sông treo đầy đèn lồng rực rỡ, vô số thuyền hoa qua lại trên sông, tiếng nói cười râm ran, tiếng đàn sáo xen lẫn hơi thở cuộc sống đời thường nhộn nhịp.
Ven sông có rất nhiều sạp hàng nhỏ bán đồ.
"Cua sông tươi ngon đây, mười văn một con, hấp hay kho đều ngon..."
"Rượu hoa quế nhà làm, ngọt thanh không say..."
"Củ ấu vừa vớt lên, tiểu nương tử nếm thử một củ không?"
Tô Trăn Trăn nhận lấy một củ ấu, dùng sức bẻ một cái để lộ phần thịt trắng hồng bên trong.
Củ ấu thường không có vị gì mấy, thịt giòn sần sật, nhấm nháp kỹ sẽ thấy vị ngọt thanh, còn vương chút mùi tanh nhạt.
Bên cạnh có một cái đầu ghé sát vào, cắn một miếng ngay chỗ Tô Trăn Trăn vừa cắn.
Tô Trăn Trăn sững sờ.
Tuy họ đã từng hôn nhau nhưng đây là lần đầu tiên ăn chung một món đồ thân mật như vậy.
À, Tô Sơn không tính.
"Tiểu nương tử, mùi vị thế nào? Không thích ăn sống thì về nhà luộc lên cũng được. Luộc chín rồi thịt củ ấu sẽ bở bùi, ngon lắm đấy."
"Chẳng ngon... ưm." Lục Hòa Húc chưa nói hết câu đã bị Tô Trăn Trăn bịt miệng lại.
"Lát nữa chúng ta quay lại mua sau." Tô Trăn Trăn kéo tay Lục Hòa Húc đi.
Hai người tiếp tục đi tìm Trích Nguyệt Lâu, ánh mắt Tô Trăn Trăn bị thu hút bởi chiếc thuyền hoa trên sông.
Trên sông có rất nhiều thuyền, ví dụ như thuyền ô bồng nhỏ, thuyền họa phảng lớn hơn chút, còn có những chiếc thuyền đèn kết lại với nhau bằng dây thừng dài dằng dặc, treo đầy đèn lồng nhỏ hình rồng để ngắm cảnh. Còn chiếc thuyền hoa trước mặt nàng là chiếc đẹp nhất, lộng lẫy nhất trong số đó.
Tuy chỉ có hai tầng nhưng kích thước rất lớn.
Tầng hai phía sau có gác xép, ở giữa bày tiệc, trông giống như phòng bao, phía trước là hành lang có mái che, xung quanh treo đầy đèn lồng lưu ly đủ màu sắc. Dưới hành lang đặt vài chiếc ghế hoa hồng, mấy mỹ nhân đang ngồi đó tấu lên những khúc nhạc du dương.
Ăn một bữa ở đây tốn bao nhiêu tiền nhỉ, lại còn có mỹ nhân tấu nhạc, chắc chắn người thường không vào được.
Tô Trăn Trăn nhìn qua một cái rồi dẫn Mục Đán đi tiếp tìm Trích Nguyệt Lâu.
Trong phòng bao tầng hai thuyền hoa, Hàn Thạc ngồi bên cửa sổ nhìn đám đông, cảm thấy hình như mình vừa nhìn thấy một khuôn mặt thiếu niên quen thuộc.
Rồi chớp mắt cái, lại không thấy đâu nữa.
Chắc chắn là do hắn uống nhiều rượu quá hoa mắt rồi.
Vị kia sao có thể bình thường đi dạo phố cùng nữ nhân được chứ.
Trích Nguyệt Lâu là tòa lầu cao nhất bên bờ sông Tần Hoài, tuy người đông nghìn nghịt nhưng Tô Trăn Trăn vẫn nhìn thấy nó ngay lập tức.
Cách bức tường bao không thấp lắm, cây kim quế trăm năm tuổi đang nở rộ.
Có người đang nhặt những bông hoa nhỏ rụng dưới đất.
Tô Trăn Trăn đang nghĩ xem mình có nên nhặt một ít không thì bỗng bị một bé gái kéo áo: "Tỷ tỷ, mua hoa quế không? Chúc tỷ phú quý như ý."
Bé gái tết tóc sừng dê, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, ngước nhìn nàng bằng đôi mắt trong veo, mở miệng là nói lời may mắn.
Tô Trăn Trăn cúi đầu nhìn bó hoa quế trên tay cô bé, trông cũng khá tươi.
"Tỷ tỷ ngửi thử xem, thơm lắm."
Bó hoa quế được đưa đến trước mặt nàng.
Tô Trăn Trăn bất ngờ hít một hơi đầy hương thơm.
Đúng là rất thơm.
"Ca ca, mua cho tỷ tỷ một bó hoa quế đi ạ." Bé gái thấy Tô Trăn Trăn keo kiệt bèn chuyển mục tiêu sang Mục Đán.
Lục Hòa Húc đưa tay ra, nhận bó hoa quế từ tay bé gái, đưa cho Tô Trăn Trăn.
Ngoài chiếc thuyền hoa lần trước, đây là lần đầu tiên nàng nhận được hoa thiếu niên tặng.
"Cảm ơn."
Nhận quà thì cứ hào phóng nói cảm ơn thôi.
Tô Trăn Trăn cầm hoa quế e thẹn, bé gái chớp chớp đôi mắt to nhìn thiếu niên.
Tô Trăn Trăn: ???
Tô Trăn Trăn: ...
Tô Trăn Trăn cam chịu móc tiền trong túi ra đưa cho bé gái.
Bé gái vui vẻ rời đi.
Tô Trăn Trăn ôm hoa nói: "Cảm ơn chàng mượn hoa dâng Phật."
Lục Hòa Húc thản nhiên gật đầu: "Không có chi."
Hai người chuẩn bị vào Trích Nguyệt Lâu, bị chặn lại ở cửa mới biết Trích Nguyệt Lâu là tửu lầu đắt đỏ nhất bên sông Tần Hoài.
Nàng ăn không nổi.
"Chàng có mang bạc không?" Tô Trăn Trăn hỏi Mục Đán với chút hy vọng mong manh.
Thiếu niên lắc đầu: "Không." Rồi bỏ một viên kẹo sơn tra vào miệng, chỉ vào tấm lệnh bài đeo bên hông Tô Trăn Trăn.
"Lệnh bài này ở đây dùng được sao?" Tô Trăn Trăn không tin lắm.
Lục Hòa Húc nói: "Nó là vàng."
Hóa ra lệnh bài này không phải nhìn giống vàng mà là làm bằng vàng thật sao? Người trong hoàng cung các người xa xỉ thế à?
"Tùy tiện cắt... không sao chứ?"
"Ừ, không sao."
Lục Hòa Húc đưa tay lấy tấm lệnh bài bên hông Tô Trăn Trăn, rồi trực tiếp dùng tay bẻ một miếng nhỏ, ném cho tiểu nhị đón khách ở cửa.
Tiểu nhị cắn thử một cái, xác định là vàng thật liền vội vàng đổi ngay bộ mặt tươi cười, dẫn Tô Trăn Trăn và Lục Hòa Húc qua cổng chào đi vào trong.
"Hai vị khách quý!"
Lục Hòa Húc trả lệnh bài lại cho Tô Trăn Trăn.
Tô Trăn Trăn nhìn tấm lệnh bài khuyết một góc mà thấy xót.
Xót cho miếng nàng đánh rơi lần trước.
Chỗ đó quy ra được bao nhiêu bạc nhỉ?
"Ta sẽ không bao giờ nói chàng tiêu tiền hoang phí nữa." Tô Trăn Trăn nhét tấm lệnh bài vốn đeo bên hông vào túi áo trong ngực.
Tô Trăn Trăn gọi việc mình tiêu tiền cho Mục Đán là bỏ con săn sắt bắt con cá rô.
Thiếu niên bên cạnh nói: "Ồ, nàng lén nói ta tiêu tiền hoang phí trong lòng."
Tô Trăn Trăn: ... Nàng sai rồi, nàng sẽ không bao giờ như thế nữa.
Hóa ra Trích Nguyệt Lâu không chỉ có một tòa lầu mà là tổ hợp ba tòa lầu, cầu treo lan can, sáng tối thông nhau, nhìn đâu cũng thấy đèn nến lung linh, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.
"Hai vị muốn ngồi sảnh hay phòng riêng?"
Tiểu nhị chỉ vào đại sảnh, rồi lại chỉ lên tầng hai.
Đại sảnh là chỗ ngồi chung, phòng riêng là các gian phòng nhỏ.
"Phòng riêng." Ngừng một chút, Tô Trăn Trăn nói thêm: "Lấy phòng cao nhất."
Mỗi tầng của Trích Nguyệt Lâu đều có một cửa sổ lớn, Tô Trăn Trăn và Mục Đán ngồi ngay cạnh cửa sổ, ngẩng đầu lên là thấy vầng trăng sáng to tướng bên cạnh.
Bà chủ nói không sai, thực sự cảm giác như có thể chạm vào nó vậy.
Mặt trăng nhìn rất xa, nhưng lại như rất gần.
Ánh trăng mờ ảo, Lục Hòa Húc ngồi đó, vô cảm nhìn vầng trăng tròn trên không trung.
Xung quanh vang lên tiếng cười nói vui vẻ đoàn viên.
Hừ.
Khóe môi Lục Hòa Húc nhếch lên nụ cười châm biếm, hắn cầm viên kẹo trong tay bỏ vào miệng, viên kẹo cứng bị hắn cắn vỡ vụn, lạo xạo trôi xuống bụng.
"Ăn ít thôi, sắp ăn cơm rồi." Ngón tay Tô Trăn Trăn gõ nhẹ lên mu bàn tay thiếu niên.
[Bé cưng ăn nhiều kẹo thế, chắc chắn là siêu ngọt.]
Lục Hòa Húc quay đầu nhìn nàng.
Tô Trăn Trăn mở to đôi mắt cún con ngây thơ vô tội nhìn lại hắn, rồi cúi đầu chống cằm bắt đầu nghiên cứu thực đơn.
"Khách quan muốn dùng gì ạ?"
Tô Trăn Trăn hỏi người đối diện: "Chàng muốn ăn gì?"
Lục Hòa Húc cầm viên kẹo hạt trên tay, chạm mắt với Tô Trăn Trăn, động tác bỏ vào miệng khựng lại: "Tùy."
Tô Trăn Trăn gọi món cá hấp hoa sen đặc trưng ở đây, một phần mỳ lạnh lá hòe, một phần ngó sen xào, một bát canh tôm sông. Tráng miệng gọi chè trôi nước lạnh, là những viên bột đậu xanh nhỏ ngâm trong nước đường ướp lạnh, hơi giống thạch.
Quả nhiên, món tráng miệng này rất được Mục Đán yêu thích.
Ăn xong đi dạo tiêu cơm, Tô Trăn Trăn và Mục Đán đến bên cây quế của Trích Nguyệt Lâu.
Đây là cây kim quế trăm năm tuổi, đang độ hoa nở rộ, thân cây to lớn, những nh** h** vàng li ti gặp gió thổi bay lả tả rơi đầy đầu người ta. Trên cành cây treo rất nhiều dải lụa đỏ, có một dải lụa dài bay đến trước mặt Tô Trăn Trăn.
Tô Trăn Trăn theo bản năng nhìn lướt qua.
"Cầu phát tài lớn."
Ước nguyện thật giản dị.
Bên cạnh cây quế có tiểu nhị của quán phát dải lụa đỏ, còn có một cái bàn đặt bút mực giấy nghiên.
Tô Trăn Trăn xin một dải lụa đỏ bắt đầu viết chữ.
Viết xong, nàng kiễng chân buộc dải lụa lên cây quế.
Lục Hòa Húc đứng sau lưng nàng, đưa tay chạm vào dải lụa.
Trên đó viết xiêu vẹo ba chữ: Sống tiếp đi.
Tô Trăn Trăn quay đầu nhìn Mục Đán: "Chúng ta cùng nhau sống tiếp."
Lục Hòa Húc nhìn sâu vào mắt nữ nhân: "Tại sao lại muốn sống tiếp đến thế?"
Tô Trăn Trăn ngẩn người: "Sống tiếp cũng cần lý do sao?"
Không cần sao?
Hắn cần.
Lúc Tô Trăn Trăn và Mục Đán ra khỏi Trích Nguyệt Lâu thì vừa vặn đi ngang qua chiếc thuyền hoa ban nãy.
Không biết xảy ra chuyện gì, xung quanh thuyền hoa vây kín người, còn có nha dịch mặc đồ quan lại đang duy trì trật tự.
"Có chuyện gì thế?" Tô Trăn Trăn tò mò hỏi.
Người qua đường nhiệt tình chia sẻ: "Nghe nói có vũ nữ bán nghệ không bán thân vì không nghe lời nên bị gã đàn ông kia giết rồi."
Chậc chậc chậc, đồ cặn bã.
Ánh mắt Tô Trăn Trăn di chuyển lên người đàn ông bị nha dịch giải đi cách đó không xa.
Người đàn ông dáng người cao lớn vạm vỡ, vì quay lưng về phía nàng nên không nhìn thấy mặt.
Hắn ta bị nha dịch áp giải đi xa, trên người đeo gông cùm nặng nề, có lẽ vì uống rượu nên đi đứng xiêu vẹo, rất nhanh dưới sự chú ý của mọi người bị tống lên xe tù.
Hóng hớt xong, khi Tô Trăn Trăn và Mục Đán về đến tiểu viện Thanh Lương Cung thì trời vẫn chưa sáng.
Trong chính phòng tiểu viện đặt một phần cơm chưa dùng đến, còn có một bình rượu hoa quế và một hộp bánh trung thu được ban thưởng.
Kể từ khi Ngụy Hằng thay thế Vương Cát quản lý thái giám cung nữ, Tô Trăn Trăn cảm thấy chất lượng bữa ăn của mình được nâng cao rõ rệt.
Tất nhiên, chuyện này có thể cũng liên quan đến việc nàng quen biết Mục Đán, vị "thiến nhị đại" này.
Một hộp bánh trung thu, tổng cộng tám cái, bên cạnh còn có tờ giấy ghi các loại nhân bánh.
Sữa chiên táo tàu, mứt quả dầu thơm, mè đen muối tiêu, đậu đỏ...
"Chàng muốn ăn vị nào?" Tô Trăn Trăn hỏi Mục Đán đang đứng bên cạnh.
Thiếu niên dường như đã mệt, hắn rũ mắt, cằm đặt lên vai nàng, khi cử động đỉnh đầu cọ vào cằm nàng, như đang làm nũng.
Tim Tô Trăn Trăn mềm nhũn.
[A, muốn ăn chàng.]
Lục Hòa Húc đang nghiêng đầu dựa vào vai Tô Trăn Trăn chớp mắt, tùy tiện chọn một cái.
Tô Trăn Trăn lập tức nói: "Được, ăn cái này."
Tô Trăn Trăn cầm chiếc bánh trung thu to bằng bàn tay, dùng dao trong bếp cắt thành tám miếng.
Nàng bưng bánh đến bên cạnh thiếu niên, cùng nằm lên ghế bập bênh với hắn.
Trên khay gỗ nhỏ, một miếng bánh trung thu, một cốc mật ong, hai cái dĩa.
Tô Trăn Trăn cầm một cái dĩa xiên một miếng bánh nhỏ đưa cho Mục Đán: "Nếm thử đi."
Mục Đán chọn loại bánh đậu đỏ bình thường nhất.
Lục Hòa Húc đưa tay nhận lấy miếng bánh bỏ vào miệng.
Vị đậu đỏ ngọt ngấy tràn ngập khoang miệng.
Hắn khựng lại, dùng dĩa chấm một ít mật ong trong cốc nhỏ bên cạnh ăn.
Ngọt ngấy.
Lục Hòa Húc đã quên mất cảm giác khi vị giác bình thường là thế nào rồi, nhưng bây giờ, vị giác của hắn dường như đã tốt hơn.
"Mùi vị thế nào?"
Tô Trăn Trăn cũng ăn một miếng.
Hơi ngọt quá, nhưng đậu đỏ rất tươi, cắn một miếng thấy mịn màng mềm mại, còn có chút lợn cợn chưa nhuyễn hẳn.
Hương vị tự nhiên không hóa chất.
"Ừm."
Thiếu niên nhạt nhẽo đáp một tiếng, nhưng bất ngờ là không ăn thêm nữa mà đi tìm nước uống.
Tô Trăn Trăn nằm một mình trên ghế bập bênh, đợi một lúc không thấy người quay lại bèn đứng dậy đi tìm.
Ngắm trăng một mình chán chết đi được.
Mau đến chơi với ta đi cục cưng.
Tô Trăn Trăn rón rén đi đến sau lưng thiếu niên, ngó đầu vào, liền thấy trong hộp bánh trên bàn ở chính phòng, cái bánh nào cũng bị cắn một miếng.
Tô Trăn Trăn: ...
Cảm nhận được hơi thở phía sau, Lục Hòa Húc đang cắn dở miếng bánh khựng lại, hắn không quay đầu, chỉ bình tĩnh đưa miếng bánh cắn dở trong tay cho Tô Trăn Trăn: "Ăn không?"
Tô Trăn Trăn: ...
Ăn xong bánh trung thu, thiếu niên nằm lên ghế bập bênh.
"Uống chút rượu không?"
Tô Trăn Trăn lắc lắc bình rượu hoa quế trước mặt Mục Đán.
Lục Hòa Húc lười biếng nằm trên ghế bập bênh lắc đầu.
"Chàng hay đau đầu, đúng là tốt nhất không nên uống rượu." Tô Trăn Trăn gật đầu tán thành, sau đó một mình ngồi trong sân uống rượu hoa quế.
Nàng chỉ nếm một ngụm thôi.
Tô Trăn Trăn đã quên béng chuyện nàng làm lần trước sau khi say rượu rồi.
Tô Trăn Trăn không cảm thấy rượu hoa quế này nặng độ gì, đợi gió thổi qua, nàng mới nhận ra mình hình như lại say rồi.
Nhưng nàng lại nghĩ chắc không sao đâu, nàng và Mục Đán chẳng phải đã rất thân mật rồi sao.
Thân mật đến đâu được nữa chứ.
Dù sao cục cưng của nàng cũng là thái giám mà.
Tầm mắt Lục Hòa Húc bị khuôn mặt đang ghé sát của nữ nhân che khuất.
Hắn hơi nghiêng đầu nhìn nàng, Tô Trăn Trăn cũng nghiêng đầu theo hắn, che kín mít vầng trăng tròn to tướng kia.
Say rồi.
Lục Hòa Húc nhìn thấy những vệt đỏ ửng trên mặt nữ nhân.
Nàng nghiêng người tới, khẽ nhắm mắt, má hơi ửng hồng, trên người thoang thoảng mùi rượu hoa quế.
Hai tay Tô Trăn Trăn chống lên tay vịn ghế bập bênh, men rượu bốc lên khiến thần trí nàng mơ hồ, cứ thế nhẹ nhàng hôn lên mặt thiếu niên từng cái một.
Giống như trò đùa của trẻ con.
"Có thể hôn." Lục Hòa Húc vươn tay, bóp cằm nữ nhân, xoay mặt nàng lại, hôn lên môi nàng.
Hắn nếm được vị rượu hoa quế nồng đậm trong miệng nàng, xen lẫn vài phần ngọt ngào.
Hơi thở hai người quấn quýt, đôi môi vì ma sát nên đỏ mọng như tô son.
Tô Trăn Trăn ướt át đôi mắt, môi trượt từ má thiếu niên xuống, rồi hôn lên cằm hắn.
Thiếu niên hơi ngửa đầu để lộ đường quai hàm, yết hầu trên cổ khẽ chuyển động.
Cánh tay chống trên tay vịn của Tô Trăn Trăn đột nhiên mất sức, cơ thể nàng đè lên ghế bập bênh, như lọt thỏm vào lòng hắn.
Nàng rất nhẹ, mềm mại như một đám mây, mang theo hương thơm thoang thoảng, nặng nề đè xuống, đè lên một chỗ nào đó.
Trong cổ họng Lục Hòa Húc phát ra âm thanh khe khẽ, hắn hơi ngước mắt nhìn nàng, đuôi mắt ửng đỏ đầy vẻ mê loạn.
Tô Trăn Trăn say bí tỉ, chẳng hay biết gì, hôn một lúc, cơn say ập đến, buồn ngủ rồi.
Tô Trăn Trăn chống tay định ngồi dậy, vừa ngồi dậy được một chút, eo truyền đến một lực đạo, nàng lại bị người ta ấn trở xuống.
Lời tác giả:
Bé cưng ơi chàng ngọt ngào quá đi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận