Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Chương 25: Bị ta làm bẩn rồi

Trên phố người qua lại tấp nập, có kẻ chú ý đến bên này nhưng chỉ đứng nhìn.

Cách đó không xa, mười mấy tên gia đinh hung hãn gạt đám đông ra, miệng hô lớn "Nhị thiếu gia" rồi rầm rập tiến về phía họ.

"Mỹ nhân, đêm nay theo bản thiếu gia, thiếu gia sẽ không để nàng chịu thiệt đâu." Triệu Tổ Xương ngồi trên lưng ngựa, ngạo nghễ nhìn xuống mỹ nhân đang đứng bên cạnh ngựa của mình.

Mỹ nhân mặc một chiếc áo lụa mỏng màu hồng phấn giao lĩnh, màu sắc này vốn dĩ đã kiều diễm, càng tôn lên làn da trắng hồng của nàng. Tóc đen búi gọn thành búi nhỏ, vì cúi đầu nên để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần như ngọc, tựa vầng trăng khuyết trên dải lụa trắng, mịn màng thanh tú.

Chiếc đèn lồng hình hạc tiên bên cạnh vươn cao cổ, tỏa ra ánh sáng dịu dàng, chiếu lên làn da như ngọc ấy khiến người ta không khỏi mơ màng.

Triệu Tổ Xương nuốt nước miếng ừng ực, đưa tay ra định chạm vào nàng.

Tô Trăn Trăn đứng đó, ánh mắt chạm phải ánh mắt con ngựa.

Trước khi tay Triệu Tổ Xương chạm vào người, nàng nhanh tay vươn ra chạm nhẹ vào con ngựa rồi lùi nhanh về sau mấy bước.

Con ngựa hí lên đau đớn, hất văng Triệu Tổ Xương xuống đất.

Trong lúc hỗn loạn, Tô Trăn Trăn nhanh chóng lẩn vào đám đông.

Đúng lúc này đám gia đinh hầu hạ Triệu Tổ Xương chạy tới, bọn họ hốt hoảng đỡ nhị thiếu gia nhà mình dậy.

"Nhị thiếu gia, ngài không sao chứ?"

"Mỹ nhân đâu? Tìm cho ta!"

"Mau, mau, tìm mỹ nhân!"

Tô Trăn Trăn cắm đầu chạy một mạch, thở không ra hơi. Thấy cổng thành ngay trước mắt, chẳng ngờ tên công tử áo gấm vừa bị ngã ngựa kia đã cưỡi một con ngựa khác, đằng đằng sát khí chặn ngay lối ra.

Muốn ra khỏi thành bắt buộc phải qua cổng thành này.

Ánh mắt Tô Trăn Trăn liếc về phía lính canh của Tuần phòng doanh, nàng đang định thử vận may thì thấy tên công tử áo gấm nói gì đó với lính canh. Tên lính canh cầm lấy bức tranh từ tay hắn ta, bắt đầu lôi từng người qua cổng lại so sánh.

Một giuộc với nhau cả.

Tô Trăn Trăn hít sâu một hơi, che mặt quay người bỏ đi.

Vừa nãy nàng dùng kim bạc đâm vào ngựa khiến tên công tử kia ngã ngựa.

Tuy tên này nhìn có vẻ không dễ chọc, nhưng chỉ cần nàng về được Thanh Lương Cung thì hắn ta cũng chẳng làm gì được nàng.

Cứ tưởng chuyện này thế là xong, ai ngờ hắn ta lại dai như đỉa, còn dẫn người chặn cổng thành.

"Này, lại đây."

Ngoài cổng thành, đám gia đinh ban nãy cũng cầm tranh lùng sục khắp nơi.

Chẳng biết bọn họ làm thế nào mà vẽ được chân dung nàng nhanh đến thế, lại còn hành động thần tốc như vậy.

Đám gia đinh hễ thấy phụ nữ, nhất là phụ nữ mặc áo hồng là không khách khí chút nào, lôi xềnh xệch lại so sánh với tranh.

Tô Trăn Trăn không quen đường xá ở Kim Lăng, nàng phát hiện các ngả đường trong khu chợ này đều bị đám gia đinh kia trấn giữ.

Thao tác thành thục thế này, chắc chắn không phải lần đầu làm chuyện thất đức.

"Này, gọi ngươi đấy, đứng lại."

Sống lưng Tô Trăn Trăn cứng đờ, bước chân nhanh hơn.

"Này, bảo ngươi đấy!"

Tô Trăn Trăn co giò chạy thục mạng vào con hẻm tối bên cạnh.

Hẻm tối om, dài hun hút và ngoằn ngoèo, tiếng bước chân đuổi theo phía sau vẫn không dứt.

Nàng thở hồng hộc, đột ngột dừng bước.

Một bức tường.

Đường cùng rồi.

Một bàn tay bất ngờ vươn ra từ bên cạnh, túm lấy cánh tay Tô Trăn Trăn, bịt miệng nàng lại rồi kéo mạnh vào trong.

Gia đinh Triệu phủ đuổi tới nơi, không thấy bóng người đâu, chửi thề một câu rồi bỏ đi.

Tiếng bước chân bên ngoài xa dần, Tô Trăn Trăn nương ánh trăng nhìn rõ người trước mặt.

Nàng nhận ra, là lão tiên sinh ở tiệm thuốc nhỏ ban nãy.

"Cô nương, đi theo ta."

Tô Trăn Trăn theo lão tiên sinh, nàng phát hiện đây là một viện hoang phế bên cạnh ngõ cụt. Vừa rồi lão tiên sinh đã kéo nàng chui qua lỗ chó, sau đó lại dùng đá lấp lỗ chó lại, nhờ vậy mới không bị đám gia đinh phát hiện.

Tất nhiên cũng là do con hẻm này quá tối nên bọn chúng không để ý đến cái lỗ chó này.

Hơn nữa lỗ chó rất nhỏ, ngoài những người gầy gò như lão tiên sinh và Tô Trăn Trăn ra thì người khác cũng chẳng chui lọt.

Tô Trăn Trăn theo lão tiên sinh ra khỏi nhà hoang, đi thêm một đoạn nữa thì về đến tiệm thuốc của ông.

Tiệm thuốc đã đóng cửa, lão tiên sinh cài then cửa hai lớp, lại kê thêm một cái ghế chặn lại rồi mới dẫn Tô Trăn Trăn lên tầng hai.

Đây là một cửa tiệm ven đường, có một cái sân nhỏ xíu, tầng hai có hai gian phòng.

Nhà cửa đã cũ kỹ, bước lên cầu thang gỗ còn nghe rõ tiếng cọt kẹt. Lên lầu, bên cạnh là một gian phòng chứa đồ tạp nham, lão tiên sinh dẫn Tô Trăn Trăn vào gian phòng còn lại.

Phòng tuy nhỏ nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ gọn gàng.

Bộ váy hồng trên người Tô Trăn Trăn quá chói mắt, lão tiên sinh lấy từ trong tủ ra một bộ quần áo đưa cho nàng: "Đây là quần áo của con gái ta, vẫn còn mới, mong cô nương đừng chê."

Ánh mắt Tô Trăn Trăn dừng lại trên bài vị trong phòng.

Cố nữ húy Lâm Uyển chi linh vị.

Hiển khảo Lâm công húy Vĩnh An lập.

Tô Trăn Trăn gật đầu, lão tiên sinh quay người ra ngoài, đợi nàng thay xong quần áo mới bước vào.

Tô Trăn Trăn không cho rằng chỉ vài phương thuốc của mình lại khiến lão tiên sinh ra tay cứu giúp nhiệt tình đến thế.

Nhìn hành động của tên công tử áo gấm kia thì thân phận hắn ta chắc chắn không tầm thường. Dân thường làm gì có gan và thực lực đắc tội với quyền quý, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.

Ai lại đi liều mạng vì một người xa lạ chứ? Chỉ vì vài phương thuốc ư?

Ngọn đèn dầu giản dị đặt trên bàn, ánh lửa leo lét như hạt đậu chỉ đủ soi sáng khuôn mặt hai người.

"Đa tạ lão tiên sinh đã cứu mạng."

Trong căn phòng yên tĩnh, Tô Trăn Trăn mở lời trước.

Lão tiên sinh rót cho nàng một bát trà thô, im lặng một lát rồi đứng dậy đi thắp hương trước bài vị.

Khói hương lượn lờ bay lên, lão tiên sinh nhìn bài vị, chậm rãi nói: "Con gái ta cũng từng gặp phải chuyện giống như cô nương, khi đó ta đã không cứu được nó."

"Ta già rồi mới có mụn con, yêu như trân bảo, chẳng ngờ lại xảy ra chuyện đau lòng như vậy. Vợ ta không chịu nổi cú sốc đã qua đời, giờ chỉ còn lại một mình thân già này lay lắt sống qua ngày."

Tô Trăn Trăn cúi đầu nhìn bát trà ấm trong tay, nâng lên nhấp một ngụm. Nàng không giỏi an ủi người khác nên chỉ khẽ rung hàng mi, nói: "Mong ngài nén bi thương."

Lão tiên sinh lắc đầu: "Qua cả rồi, cô nương xem, tiệm thuốc này cũng là nhờ tiền bọn họ đền bù mới mở được đấy."

Tay cầm bát trà của Tô Trăn Trăn khựng lại, không tiếp lời.

Lão tiên sinh tiếp tục nói: "Người như ta, có phải không xứng làm cha không?"

Tô Trăn Trăn đặt bát trà xuống: "Ta đâu phải con gái ngài, sao ta biết được."

Lần này, lão tiên sinh im lặng rất lâu.

Tô Trăn Trăn lại nói: "Đôi khi sống còn đau khổ hơn chết."

Gió hè lùa vào làm ngọn lửa đèn dầu lay động, khiến khuôn mặt hai người in trong ánh lửa cũng trở nên chập chờn u tối.

Ánh mắt lão tiên sinh rơi trên mặt Tô Trăn Trăn, trong đôi mắt đục ngầu dâng lên một làn hơi nóng, rồi lại bị ông nén xuống.

Thực ra ông đã nghĩ rất nhiều cách, nhưng đều vô vọng.

Đúng vậy, sống còn đau khổ hơn chết.

Nỗi đau của ông là không thể g**t ch*t kẻ đó.

"Kẻ ban nãy là ai vậy ạ?" Tô Trăn Trăn hỏi.

Lão tiên sinh đáp: "Là con trai thứ hai của Triệu gia, Triệu Tổ Xương. Hắn có một người anh trai tên là Triệu Lăng Vân, là Chỉ huy sứ Tuần phòng doanh Kim Lăng, có thể nói cả cái thành Kim Lăng này đều do hắn quản."

Hóa ra là vậy, thảo nào lại ngông cuồng như thế, giữa ban ngày ban mặt dám cưỡng đoạt dân nữ.

Tô Trăn Trăn cố lục lọi trí nhớ, rồi cũng nhớ ra.

Trong nguyên tác quả thực có nhân vật này, Triệu Tổ Xương - em trai ruột của Ninh Viễn hầu Triệu Lăng Vân, một tên ác bá khét tiếng Kim Lăng.

Hai anh em nhưng một người tuổi trẻ tài cao thừa kế tước hầu, cai quản Tuần phòng doanh Kim Lăng.

Một người tuổi trẻ tài cao trong việc ăn chơi trác táng, trở thành bao rơm cơm gạo, suốt ngày chìm đắm trong tửu sắc, không làm việc đàng hoàng, chỉ biết hưởng lạc.

Vì cha mẹ mất sớm, trong nhà chỉ còn một vị lão tổ tông nên bà ta cưng chiều tên cháu phá gia chi tử này vô cùng tận.

Giết người? Không sao, lão tổ tông lo.

Phải ngồi tù? Không sao, lão tổ tông vớt ra, bỏ tiền tìm người thế thân là được.

Cướp con gái nhà lành? Không sao, lão tổ tông bỏ tiền ra giải quyết. Tiền không giải quyết được thì tung tin đồn, nói ả đàn bà kia lẳng lơ quyến rũ người ta giữa đường nên mới bị bắt về phủ. Không không, sao lại gọi là bắt, là ả ta tự nguyện theo về phủ, tự nguyện lên giường, bản thân ả vốn dĩ đã là loại đàn bà không đứng đắn.

Cái gì? Còn muốn đi kiện quan?

Ồ, treo cổ tự vẫn rồi à? Không phải tự vẫn? Là bị giết? Không, quan phủ đã phán là tự vẫn rồi, người chết là hết chuyện, là do ả ta tự nghĩ quẩn thôi.

Sự nuông chiều đến mức đó đấy.

Thế nên trong mắt Triệu Tổ Xương, đốt nhà giết người cướp của chẳng là cái thá gì, cướp một người phụ nữ giữa đường lại càng là chuyện nhỏ. Cũng chỉ là cướp một ả đàn bà thôi mà, trước đây có phải chưa từng làm đâu.

Có nhà nhận tiền là xong chuyện.

Có nhà không chịu nhận tiền, đòi đi kiện quan, nhưng vào nha môn thì cũng như vào nhà mình, muốn n*n b*p thế nào tùy ý, đánh cho đến khi phục thì thôi, có đánh chết cũng che giấu được.

Những việc này chỉ dựa vào một bà già gần đất xa trời ở Hầu phủ đương nhiên không lo nổi, tất nhiên phải dựa vào vị Triệu Hầu gia ở Tuần phòng doanh kia rồi.

Tuy biết em trai mình là đồ khốn nạn, nhưng dù sao cũng là em ruột, không thể trơ mắt nhìn nó chết được.

Mẹ kiếp, đúng là một lũ khốn nạn cả nhà!

Và chính cái lũ khốn nạn ấy lại sống sung sướng mấy chục năm trời, mãi đến khi Thẩm Ngôn Từ lên ngôi, để xây dựng hình tượng minh quân thanh liêm chính trực, vĩ đại sáng ngời mới lôi Triệu Tổ Xương ra trảm.

Tại sao trước khi lên ngôi không xử lý Triệu gia?

Đương nhiên là vì vị Triệu Hầu gia này còn có giá trị lợi dụng rồi.

Và thực tế chứng minh, trong cuộc chiến giành ngôi của Thẩm Ngôn Từ, vị Triệu Hầu gia này quả thực đã đóng vai trò then chốt.

Nếu không nhờ hắn ta vây chặt thành Kim Lăng như thùng sắt, phong tỏa tin tức, thì đám phiên vương rình rập bên ngoài đã xông vào xâu xé chia phần rồi.

Còn vị Chỉ huy sứ Tuần phòng doanh, Triệu Hầu gia thế tập này, sau khi bị Thẩm Ngôn Từ vắt chanh bỏ vỏ, tiện thể nghiền nát xương cốt nuốt chửng luôn.

Thỏ chết chó săn bị nấu, chim hết cung nỏ cất kho.

Cho dù Triệu Tổ Xương không phải là rác rưởi, Thẩm Ngôn Từ cũng sẽ không giữ lại Triệu Lăng Vân.

Thẩm Ngôn Từ dùng cái danh tiếng nát bét và xác chết của Triệu gia để khoác lên mình tấm áo minh quân hiền đức. Khi Triệu gia bị tru di cửu tộc, bách tính thành Kim Lăng nhà nhà treo lụa đỏ ăn mừng, ai nấy đều ca tụng tân đế là bậc minh quân.

"Cô nương định thế nào? Chỗ ta chỉ trốn được nhất thời chứ không trốn được cả đời đâu."

Tô Trăn Trăn biết, người ta cứu nàng một lần đã là tốt lắm rồi.

Lúc chạy trốn ban nãy, đồ nàng mua vứt hết dọc đường, chỉ còn lại con mèo kẹo đường.

Tô Trăn Trăn lấy nó ra, thấy nó cũng bị đè bẹp dí.

Nàng nắn nắn, không thể nào trở lại hình dáng ban đầu được nữa.

Tô Trăn Trăn ngơ ngác: "Ta cũng không biết..."

"Cô nương không phải người của Thanh Lương Cung sao? Có quen biết vị quyền quý nào không?"

Quyền quý à.

Tô Trăn Trăn nghĩ đến Mục Đán, rồi lại nghĩ đến Ngụy Hằng.

Nhưng nàng đâu phải nhân vật quan trọng gì, Mục Đán liệu có vì nàng mà đi tìm Ngụy Hằng không?

Hay là còn Thẩm Ngôn Từ?

Thôi bỏ đi, nàng chỉ là một ám cọc nhỏ bé, chết thì chết, Thẩm Ngôn Từ chắc gì đã nhớ đến nàng.

Tô Trăn Trăn cúi đầu im lặng.

Lão tiên sinh lẳng lặng ngồi đó cùng nàng, cho đến khi ánh bình minh ló dạng, khuôn mặt già nua của ông được ánh nắng chiếu qua cửa sổ soi sáng, ông khàn giọng nói: "Cô nương, thử xem sao?"

Tô Trăn Trăn im lặng một lúc rồi gật đầu.

Thì thử xem vậy.

Thấy Tô Trăn Trăn gật đầu, lão tiên sinh thở phào nhẹ nhõm, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ ra nụ cười cực nhạt: "Cô nương có thể viết một bức thư, đưa thêm một tín vật cho ta, ta sẽ gửi đi giúp cô nương."

Tô Trăn Trăn gật đầu, đưa tay sờ xuống hông định lấy đồ.

Không thấy đâu, lệnh bài mất rồi.

Chẳng lẽ lúc chạy trốn bị rơi mất?

Đáng chết thật.

Tô Trăn Trăn lục lọi một hồi, chỉ tìm thấy chiếc túi thơm xấu xí.

Lục Hòa Húc xách đèn lưu ly xuất hiện trước cổng tiểu viện.

Cổng viện đóng chặt, hắn đứng đợi một lúc, chỉ nghe thấy tiếng mèo kêu bên trong.

Hắn giơ tay đẩy cửa.

Cửa không mở.

Lục Hòa Húc nghiêng đầu nhìn chậu hoa đặt trước cổng viện, hắn một tay nhấc chậu hoa sang chỗ khác, lấy chiếc chìa khóa giấu bên dưới ra.

Từ sau lần hắn phá khóa cửa, dưới chậu hoa liền có thêm chìa khóa.

Lục Hòa Húc mở cổng viện, một con mèo nhỏ lao ra như tia chớp, đứng ở cổng nhìn dáo dác, thấy là Lục Hòa Húc liền quay đầu chui tọt qua khe cửa chạy vào trong.

Lục Hòa Húc xách đèn lưu ly đi vào.

Trong sân tĩnh mịch, không thấy bóng người.

Trong phòng tối om, không thắp đèn.

Lục Hòa Húc đi đến dưới mái hiên, nằm lên ghế bập bênh, nhắm mắt lại.

Chiếc ghế bập bênh êm ái ngày thường bỗng trở nên cộm người khó chịu.

Hắn nhíu mày đứng dậy, con mèo nhỏ sán đến ngửi chân hắn, rồi cong lưng cọ vào bắp chân, cái đuôi nhỏ lắc lư qua lại.

Lục Hòa Húc vẫn nhớ lần đầu gặp con mèo này, nó bẩn như cái giẻ lau.

"Cút."

Mèo con không hiểu tiếng người, nhưng lại ngoan ngoãn lăn đi chỗ khác.

Bởi vì nó phát hiện đây không phải chủ nhân của nó.

Lục Hòa Húc lại nằm xuống ghế bập bênh.

Ghế khẽ đung đưa, cơ thể hắn cũng đung đưa theo.

Ánh trăng mờ ảo, gió hè hiu hiu.

Lục Hòa Húc nhắm mắt nhưng không ngủ được.

Hắn đợi một lúc, bắt đầu mất kiên nhẫn, ngón tay gõ gõ lên tay vịn ghế. Mèo con tưởng gọi nó, chạy ra nhìn thấy vẫn là tên thiếu niên khó ở kia bèn chạy biến đi tìm quần áo chủ nhân để ngủ.

Trong sân tối đen như mực.

Lục Hòa Húc vốn tưởng cái viện này mang lại cho hắn cảm giác thoải mái hiếm có, giờ mới phát hiện ra không phải.

Cái viện không có Tô Trăn Trăn cũng chẳng khác gì những cái viện khác.

Hắn xách đèn lưu ly ra khỏi viện.

Đêm hè chưa tàn, tiếng côn trùng kêu râm ran, hoa cỏ tươi tốt. Lục Hòa Húc ngước mắt lên, chẳng biết từ lúc nào hắn đã tự tìm đến đây, đập vào mắt là chiếc thuyền hoa treo đèn lồng.

Hoa trên thuyền đã héo úa, khô quắt dính trên mui thuyền.

Đèn lồng khẽ đung đưa, soi bóng Lục Hòa Húc gầy gò dài ngoằng.

Hắn vô cảm nhìn những bông hoa héo rũ, nhớ đến khuôn mặt nữ nhân kia, ướt át, còn đẹp hơn hoa.

Tại sao hắn lại nhớ đến nàng chứ.

Trời sáng rồi, Cẩm Y Vệ sắp đổi ca.

Trước cổng Thanh Lương Cung, một ông lão run rẩy chống gậy, cúi người hành lễ với Cẩm Y Vệ gác cổng.

"Ta, ta có việc muốn bẩm báo với đại gia."

"Nơi này không phải chỗ ngươi có thể đến."

Cẩm Y Vệ cao lớn uy mãnh, chỉ liếc mắt một cái đã khiến lão tiên sinh sợ hãi cúi đầu, nhưng ông vẫn cố lấy hết can đảm mở lời: "Bức, bức thư này phiền đại nhân chuyển cho vị tiểu gia tên là Mục Đán dưới trướng Ngụy Hằng đại nhân."

Hai tên lính gác cổng nhìn nhau.

Lão tiên sinh móc túi tiền ra dúi vào tay tên lính.

Tên lính nhíu mày: "Đưa thư đây, đi mau."

Lão tiên sinh gật đầu: "Xin hai vị đại gia nhất định, nhất định phải giao tận tay vị tiểu gia đó..." Dặn dò xong, ông mới run rẩy xuống núi.

Bóng ông lão khuất dần, tên lính cầm bức thư bàn bạc với đồng bọn: "Bức thư này..."

"Hình như có liên quan đến Ngụy Hằng đại nhân."

"Nói là tiểu thái giám dưới trướng Ngụy Hằng đại nhân tên là Mục Đán? Ngươi nghe tên bao giờ chưa?"

"Chưa."

Hai người không biết nên giữ bức thư này lại hay không.

"Ngươi thấy sao?"

"Ta làm sao biết được."

"Hay là đưa cho Chỉ huy sứ đại nhân trước?"

"Đại nhân trăm công nghìn việc, quan tâm gì đến chuyện vặt vãnh này."

"Chúng ta mở ra xem đi."

Tên lính mở thư, bên trong rơi ra một chiếc túi thơm xấu xí.

Được làm Cẩm Y Vệ đều là những nam tử tuấn tú, thân hình cường tráng, đương nhiên được tặng không ít túi thơm, nhưng chưa bao giờ thấy cái túi thơm nào xấu ma chê quỷ hờn thế này.

"Xấu quá." Cả hai đồng thanh.

Ngoài túi thơm còn có hai tờ giấy, một tờ viết: Chuyện là, ta xinh đẹp quá nên bị nhị công tử Triệu phủ để mắt tới, giờ hắn đang lùng bắt ta khắp thành, nếu chàng rảnh thì có thể đến cứu ta không?

Tờ còn lại là bản đồ vẽ nguệch ngoạc như bùa chú.

Cẩm Y Vệ: ... Trò đùa ác ý của ai đây!

"Hai người các ngươi đang làm gì đấy?" Một giọng nói vang lên sau lưng.

Hai tên Cẩm Y Vệ lập tức đứng nghiêm.

"Không lo trực ban mà ở đây tán gẫu, tự đi nhận năm mươi trượng!"

Hai tên lính mặt cắt không còn giọt máu.

Một tên vội lên tiếng: "Bẩm Chỉ huy sứ đại nhân, chúng thuộc hạ không phải tán gẫu, mà là đang thảo luận chuyện trọng đại!"

"Chuyện trọng đại gì?" Hàn Thạc nhíu mày, rõ ràng là không tin bọn họ có chuyện gì quan trọng để bàn.

"Là chuyện về... người tình của Ngụy Hằng đại nhân!" Giọng tên lính nhỏ dần.

"Ngụy Hằng?" Hàn Thạc nhướng mày.

Tên lính nuốt nước bọt: "Người tình... của Ngụy đại nhân!"

Mắt Hàn Thạc sáng lên.

Hắn nhìn trái nhìn phải, đi vào giữa hai tên lính: "Vừa nãy ta nghe chưa rõ, hai ngươi nói lại kỹ càng cho ta nghe xem nào, nói hay thì miễn năm mươi trượng."

Khi Ngụy Hằng về đến viện của mình thì thấy cửa chính phòng mở toang.

Ông nhíu mày nhìn tiểu thái giám đang đứng đằng xa dưới hành lang.

Tiểu thái giám vội chạy tới, vẻ mặt khép nép: "Cha nuôi, Chỉ huy sứ đại nhân đến ạ."

Ngụy Hằng gật đầu, vén vạt áo bước vào chính phòng.

Vừa vào đã thấy Hàn Thạc ngồi chễm chệ sau bàn làm việc của mình, trên tay cầm một cuốn sách đọc say sưa.

Thấy Ngụy Hằng vào, Hàn Thạc nở nụ cười đầy ẩn ý.

Ngụy Hằng thấy da đầu tê dại, ông đi tới, liếc mắt thấy thứ Hàn Thạc đang cầm, linh cảm chẳng lành thành sự thật.

"Không phải của ta, là đám người dưới trướng ta không an phận, lén xem thứ này bị ta bắt được."

Ngụy Hằng không giỏi nói dối.

Hàn Thạc kéo dài giọng: "Ồ~"

Ngụy Hằng: ...

Ngụy Hằng hít sâu một hơi: "Không có việc gì thì ngươi về đi."

Hàn Thạc đặt cuốn sách xuống: "Có việc, sao lại không có việc được, nào, ngồi xuống đây."

Hàn Thạc vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình.

Ngụy Hằng không thèm để ý, ngồi xuống đối diện hắn.

Tiểu thái giám dâng trà lên.

Hàn Thạc bưng trà nhấp một ngụm, bình phẩm: "Trà này hơi chát nhỉ."

"Ngươi biết thưởng trà từ bao giờ thế?" Ngụy Hằng nhạt giọng.

"Ta không biết thưởng trà." Hàn Thạc nói xong, gõ gõ lên bàn, "Kể đi, chuyện người tình của ngươi là thế nào? Chuyện lớn thế mà giấu cả anh em?"

"Người tình?" Ngụy Hằng nhíu mày, "Ngươi nghe đâu ra tin vịt đấy?"

"Này, ta có bằng chứng đấy nhé." Hàn Thạc đặt bức thư lên bàn.

Ngụy Hằng đưa tay định lấy, bị Hàn Thạc chộp lấy: "Đừng hòng tiêu hủy chứng cứ, mau khai thật đi."

"Ta không có người tình."

"Còn chối, cha người ta tìm đến tận cửa rồi, ta nói này Ngụy Hằng à Ngụy Hằng, không ngờ ngươi lại là loại người này, ăn nằm với người ta rồi lại mặc kệ người ta sống chết..."

Gân xanh trên trán Ngụy Hằng giật giật: "Đưa thư cho ta xem."

Hàn Thạc đưa thư cho ông ta, thay đổi thái độ cợt nhả: "Ta có thể dẫn Cẩm Y Vệ đi tìm người giúp ngươi, Tuần phòng doanh của Triệu Lăng Vân tuy khó chơi nhưng nếu ta xông vào chắc cũng không thành vấn đề."

Ngụy Hằng nghe Hàn Thạc nói vậy thì khựng lại, mở thư ra xem, mày nhíu chặt: "Chắc chắn không phải trò đùa ác ý chứ?"

Hàn Thạc ngạc nhiên: "Không quen thật à?"

Ngụy Hằng lắc đầu.

Hàn Thạc ngẫm nghĩ, vỗ trán một cái, móc ra cái túi thơm xấu xí: "Này, còn cái này nữa."

Nhìn thấy cái túi thơm, sắc mặt Ngụy Hằng đại biến.

Ngụy Hằng ôm tấu chương hôm nay vào Thanh Lương Điện.

Vị Bệ hạ kia đang nằm trên đất, tay áo rộng che kín mặt, không nhìn rõ biểu cảm.

Ngụy Hằng rón rén đặt tấu chương lên ngự án, thấy bát trà đá trên án vẫn còn nguyên, tấu chương hôm qua cũng chỉ xem vài cuốn, còn lại chất đống một chỗ.

Ngụy Hằng do dự đứng đó, rồi tiến lên vài bước, đè thấp giọng gọi: "Bệ hạ."

Lục Hòa Húc giơ tay lên, tay áo trượt xuống để lộ khuôn mặt trắng bệch.

Sắc mặt hắn rất tệ, cau mày, vẻ mặt u ám.

Ngụy Hằng cúi đầu quỳ xuống, dâng túi thơm và bức thư lên.

Lục Hòa Húc nằm đó, liếc mắt nhìn thấy túi thơm, thần sắc khẽ động.

Hắn ngồi dậy, một tay chống trán đang đau âm ỉ, một tay vươn ra chộp lấy túi thơm.

Hắn đưa túi thơm lên mũi, mùi hương quen thuộc xộc vào phổi.

"Lấy ở đâu ra?" Ánh mắt Lục Hòa Húc lạnh lẽo nhìn Ngụy Hằng.

Ngụy Hằng quỳ tiến thêm một bước, mở tờ giấy ra hướng về phía Lục Hòa Húc.

Lục Hòa Húc cụp mắt, đọc những dòng chữ trên giấy.

Lão tiên sinh chưa về, Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng gõ cửa dưới lầu.

Nàng trốn trong phòng trên tầng hai, he hé cửa sổ nhìn xuống, thấy người của Tuần phòng doanh đang cầm tranh lùng sục.

Triệu Tổ Xương vì một nữ nhân mà điều động cả Tuần phòng doanh của anh trai hắn ta.

Xem ra cái Tuần phòng doanh này không phải để phục vụ bách tính Kim Lăng mà là phục vụ riêng cho Triệu gia hắn ta rồi.

Tô Trăn Trăn quay đầu nhìn quanh phòng, ngoài chiếc tủ quần áo cũ kỹ ra thì chẳng còn chỗ nào để trốn.

Nàng vội vàng xuống lầu, nghe tiếng cửa gỗ mỏng manh bị đập ầm ầm, tiếng động như nện thẳng vào tim nàng.

Tô Trăn Trăn lao ra sân, nhìn thấy cửa sau, vừa định mở thì thấy một toán lính đi vào từ trong ngõ.

Nàng vội đóng cửa lại, nhìn quanh quất.

Sân rất nhỏ, dùng làm bếp.

Ánh mắt Tô Trăn Trăn dừng lại ở cái bếp lò đất.

Người của Tuần phòng doanh đạp cửa xông vào.

Dưới trọng thưởng ắt có kẻ dũng cảm (vì tiền).

Có kẻ nói ban ngày nhìn thấy nữ tử áo hồng ở tiệm thuốc này nên dẫn người của Tuần phòng doanh tới.

Đám lính lục soát từ trong ra ngoài, trên xuống dưới cái tiệm bé tẹo, chẳng tìm thấy gì.

"Dám lừa ông à?"

"Không không không, ban ngày tiểu nhân thực sự nhìn thấy người mà, có lẽ, có lẽ là đi rồi..."

Kẻ chỉ điểm bị lính lôi ra ngoài, chẳng những không được thưởng mà nghe tiếng kêu la thì hình như còn bị đánh cho một trận.

Tô Trăn Trăn co rúm trong bếp lò không dám động đậy.

Bếp lò rất hẹp, nàng phải dùng hết sức bình sinh mới chui vào được.

Nàng bôi tro bếp lên đầy người, gần như hòa làm một với cái bếp lò đen sì.

Và may mắn thay, cái bếp lò cũ kỹ đêm qua dùng để đốt quần áo của nàng quả nhiên không gây chú ý cho đám lính.

Tô Trăn Trăn căng thẳng nghe tiếng bước chân xa dần.

Nàng chậm chạp cử động tay chân, suy nghĩ xem có nên ra ngoài không? Liệu bọn chúng có quay lại không?

Đang lúc do dự, bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Tô Trăn Trăn cứng đờ người, lại rúc sâu vào trong bếp lò, cố gắng thu mình nhỏ nhất có thể.

Đừng là bọn chúng quay lại.

Nàng nắm chặt vạt váy, vải vóc nhăn nhúm trong tay.

Tiếng bước chân đi lên đi xuống, như giẫm lên tim nàng.

So với đám lính ồn ào ban nãy, nhóm người lần này im lặng hơn nhiều, chỉ có tiếng đế giày nện xuống nền gạch xanh.

"Cộp, cộp, cộp..." Tiếng bước chân tiến lại gần nàng.

Tim Tô Trăn Trăn nhảy lên tận họng.

"Tô Trăn Trăn."

Một giọng nói quen thuộc nổ tung bên tai nàng.

Tô Trăn Trăn trợn tròn mắt, thò nửa người ra khỏi bếp lò.

Dưới mái hiên âm u trong sân, một thiếu niên khoác áo choàng đen đứng đó, mũ trùm đầu che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm thon gọn trắng bệch, tay hắn cầm một chiếc ô trúc cán nam mộc che vải dầu đen.

Nắng hè chói chang, thiếu niên nhíu mày, mồ hôi ướt đẫm người, rõ ràng là vô cùng khó chịu.

Nhưng hắn vẫn kiên nhẫn gọi tên nàng.

"Tô Trăn Trăn."

"Đây... ta ở... đây..."

Một giọng nói yếu ớt vang lên từ dưới bếp lò.

Tô Trăn Trăn bò ra khỏi bếp lò, toàn thân phủ đầy tro bụi, bẩn thỉu lem luốc, chỉ còn lại tròng trắng mắt là sạch sẽ.

Nàng đứng đó, nước mắt tuôn rơi, tạo thành những dòng suối nhỏ cuốn trôi lớp tro bụi trên mặt, để lộ làn da trắng nõn.

Lục Hòa Húc đi đến trước mặt nàng, cảm giác nôn nóng kỳ lạ trong lòng bỗng chốc được xoa dịu.

Như chiếc hộp vừa mất đi trân bảo lại được lấp đầy.

Hắn nhìn nàng từ đầu đến chân, bước lại gần, chiếc ô trúc vải dầu đen trong tay hơi nghiêng về phía nàng.

"Bị thương à?"

"Không phải... tê chân."

Trước cửa tiệm thuốc có một chiếc xe ngựa.

Tô Trăn Trăn theo sau Mục Đán lên xe.

Vừa vào trong xe, thiếu niên lập tức cởi áo choàng đen ra, để lộ khuôn mặt tái nhợt ướt đẫm mồ hôi.

Tô Trăn Trăn như con chó nhỏ bẩn thỉu ngồi bên cạnh, đưa tay lau mặt, càng lau càng bẩn, đành thôi.

Rèm xe lay động, Tô Trăn Trăn nhìn thấy đám Cẩm Y Vệ vây quanh xe ngựa.

Thiếu niên dường như rất mệt, vừa lên xe đã nhắm mắt lại.

Tô Trăn Trăn có cả bụng lời muốn nói, nhưng nhìn bộ dạng của hắn lại thôi.

Ánh mắt nàng nhẹ nhàng dừng lại trên mặt Mục Đán, không kìm được vươn ngón tay móc lấy tay hắn đang buông thõng bên người.

Thiếu niên dựa vào vách xe, khẽ mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt đen nhẻm của nữ nhân, chỉ có đôi mắt ướt át nhìn hắn.

"Chàng đọc được thư rồi?" Tô Trăn Trăn không nhịn được hỏi.

Nàng móc ngón tay hắn, thấy tro bụi trên tay mình dính sang tay hắn, đầu ngón tay trắng trẻo của thiếu niên lập tức bị bẩn.

[Bị ta làm bẩn rồi.]

Tô Trăn Trăn rụt tay về, lại dùng vạt váy lau lau.

"Ừm." Lục Hòa Húc nhạt giọng đáp.

Xe ngựa lộc cộc lăn bánh, Tô Trăn Trăn nhìn Mục Đán, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp lạ kỳ, nhưng lại không khỏi lo lắng: "Chàng có biết Triệu gia mà ta nói là ai không?"

"Biết."

"Vậy chàng... không sợ sao?"

Kẻ phải sợ là Triệu gia mới đúng.

Lục Hòa Húc nhắm mắt lại, nắng gắt khiến hắn không thể tập trung tinh thần.

Giọng nói của nữ nhân đứt quãng truyền vào tai hắn, nghe không rõ lắm.

Xe ngựa đi qua phố lớn, đến tận cổng thành thì bị lính Tuần phòng doanh chặn lại.

Tên Cẩm Y Vệ dẫn đầu đưa lệnh bài ra, lính canh lập tức cho đi.

Tô Trăn Trăn thở phào nhẹ nhõm, cả người mềm nhũn dựa vào xe, úp mặt vào vạt áo dài của thiếu niên.

Lục Hòa Húc mở mắt, thấy nữ nhân cuộn tròn bên cạnh mình, đen thui một cục, khẽ run rẩy.

[Lạnh quá.]

Lục Hòa Húc nhíu mày, giơ tay lấy chiếc áo choàng đen phủ lên người nàng, rồi bế thốc nàng lên đặt vào lòng mình.

Thiếu niên tuy gầy nhưng sức lực rất lớn.

Nước mắt của Tô Trăn Trăn đã rửa trôi một nửa lớp tro bụi trên mặt, để lộ đôi mắt đỏ hoe.

"Ngủ đi." Thiếu niên nói.

Tô Trăn Trăn nhắm mắt, rúc vào lòng thiếu niên ngủ thiếp đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta - Chương 25 | Đọc truyện chữ