Ba ngày sau, Thu Trâm nói với Ân là chị đã sắp xếp được nhà cửa rồi, anh hét lên sung sướng. Gọi điện về cho đại ca xin nghỉ bốn ngày để giải quyết việc riêng, anh lấy cớ là đi xuống trường để lấy tấm bằng tốt nghiệp chính thức vì khi ra trường người ta chỉ đưa cho tấm bằng tạm thời. Đại ca tin cái rụp. Hô hô, giờ là lúc anh mua vé rồi chuẩn bị phượt cùng người đẹp thôi. Trong đầu anh hình dung ra đủ thứ đủ ý tưởng tà ma ngoại đạo với chị Trâm, anh cười nham hiểm nhủ thầm: "Ui mẹ ơi, nghĩ nữa chắc phọt tinh mất. Thôi từ từ tính tiếp. À mà còn gấu nữa, đi cuối tuần không về giờ phải kiếm lý do chính đáng cái đã."

Rồi anh chọn ID trong Zalo có tên "gấu Trinh" rồi nhấn call, khi đầu dây bên kia đã nhấn nút nghe, anh liền hỏi: "A lô, gấu của anh đang làm gì đó?"

Kiều Trinh đáp: "Em đang xem phim nè."

Ân hỏi tiếp: "Nhớ anh không?"

Nàng: "Nhớ chớ sao không, nhớ muốn chết luôn."

Ân: "Uh, nhưng mà cuối tuần này anh có việc không về, kìm nỗi nhớ lại nhé."

Nàng ngạc nhiên: "Ủa sao không về được?"

Ân: "Anh bận đi chơi với gái rồi nên không về."

Nàng: "Cái gì, anh nói lại xem coi?"

Ân: "Hề hề, giỡn tí ấy mà, cuối tuần này đổ bê tông sàn, anh phải ở lại trực liên tục giai đoạn này, đại ca không cho về."

Nàng: "Ừa, nói vậy nghe được, léng phéng con nào em cắt cây thịt đó."

Ân: "Cắt đi thì em buồn chết sao."

Nàng: "Không thèm."

Ân: "Ừa thôi em xem phim đi, anh đi rửa dái bữa nào về cho em cắt."

Nàng: "Coi chừng em đó."

A đù, chuyện này lộ ra thì Kiều Trinh cắt cây thịt của anh thiệt chứ chẳng đùa. Anh tự nhủ phải cẩn thận hết sức mới được, chị em phụ nữ bình thường thì ngoan hiền thùy mị nhưng khi giận lên thì cái gì cũng có thể làm. Nỗi hận của đàn bà rất ghê gớm, tiền nhân đã cảnh báo vậy thì hậu bối không thể không lưu tâm.

Rồi thì cũng tới cái ngày chờ đợi đó, Thiên Ân và Thu Trâm trên một chuyến xe hướng về Nha Trang với niềm phấn khởi, chị mang theo một balo đồ cũng gọn nhẹ, mặc cái quần jean đen, áo thun đỏ rất nổi bật trong làn da trắng trẻo. Cái đẹp của chị không những khiến anh mê mẩn mà những ánh mắt xung quanh cũng bị thu hút.

Quãng đường có chị Trâm dù xa dù dài đến mấy cũng thấy ngắn, ở bên chị dường như anh có thể đi đến bất cứ nơi đâu. Một nỗi niềm cảm xúc rất riêng so với khi bên những người con gái khác. Chị là một, là riêng, là duy nhất.

Quãng đường dài khiến Thu Trâm mệt, Ân thấy mà thương chị. Chị ngủ mà ngủ cũng không yên vì đau đầu nên anh quàng tay qua ôm người chị, chị chẳng phản ứng gì cả, có lẽ chị mệt nên chẳng để ý anh làm gì. Cứ mặc kệ hoặc có thể chị tin tưởng anh. Ôm ngang vòng eo thon thì cơn nứng lại dâng lên cao hơn nữa, côn thịt trong quần cũng lóc ngóc ngọ nguậy. Ân để tay chị trên đùi mình, may là chị mệt chứ chị mà tỉnh thì thấy cái cục nợ cộm lên chắc anh xấu hổ chết mất.

Đến nơi trời vẫn còn sáng sớm, việc đầu tiên là kiếm khách sạn để cư trú, gọi taxi đến chở hai chị em. Ân thuê hai phòng sát cạnh nhau. Thu Trâm vật vờ theo Ân lên phòng, ngã uỵch ra giường nằm. Say xe cũng mệt thiệt, chị nằm im bất động như cái xác không hồn nhưng vẫn tỏa ra sự hấp dẫn rạo rực. Ngồi bên chị vuốt ve gương mặt rồi anh hôn nhẹ vào má.

Tay Ân lướt trên đùi Thu Trâm, tấm thân chị trước mặt nhưng anh chẳng dám làm gì hơn. Để chị nằm nghỉ, anh về phòng mình tắm một cái cho tinh thần thoải mái rồi ra ban công hút điếu thuốc ngắm cảnh biển, sóng biển dồn dập là hiện lên hình bóng một người: Phương Duyên, những kỷ niệm ở Vũng Tàu ùa về. Cũng đã lâu rồi chưa gọi, không biết giờ gọi có được không, thử lấy điện thoại gọi nhưng vẫn là ò í e. Thất vọng. Thôi thì sau này có lẽ sẽ liên lạc được, thời gian này anh cũng không nên làm nàng phân tâm. Bây giờ phải tập trung vào chị Trâm, anh phải cháy cùng chị cho thỏa chuyến đi lần này và nhất định phải làm sao đó có được chị dịp này. Bởi đây là cơ hội không thể tuyệt vời hơn.

- Chương 32 | Đọc truyện tranh