Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)
Khi mấy cái bạn nhóc nhỏ
- Bác sĩ, làm sao lại đau như thế?
Nam thanh niên rất rõ ràng chưa chuẩn bị sẵn sàng, anh đã đánh giá thấp tác dụng của loại này thuốc.
Tiếng kêu thê thảm thật để ba cái đứa trẻ cũng không khóc, mắt trợn tròn nhìn cái ông chú "Kiên cường" này.
Mà ngay cả mẹ của ba đứa trẻ cũng sững sờ!
Kịch bản này không đúng?
Hay là thẳng nhóc này cố ý?
Cai thuoc nay ... Het lan nay toi lan khac con khong the tiem qua nhanh, thế là, nam thanh niên bắt đầu kêu lên, anh muốn cố nén, thế nhưng mà biểu lộ dữ tợn trên bộ mặt càng thêm sinh động, thuyết minh hình tượng cái gì gọi là đau!
Cuối cùng, Trần Thương đã tiêm xong!
Nam thanh niên càng đau!
- Ai nha ... Đau quá, bác sĩ, sao kim này lại đau như thế!
Ba đứa trẻ thấy thế, lập tức oa một tiếng khóc, đứng dậy chạy ra bên ngoài!
Mấy người mẹ trẻ tuổi càng trợn tròn mắt!
Một mặt tức giận nhìn nam thanh niên.
Nam thanh niên cũng là một mặt vô tội, xoa cái mông bất đắc dĩ nói:
Đây là đau thật nha!
Mấy cái người mẹ phẫn nộ nhìn nam thanh niên một cái, đứng dậy chạy theo bắt đứa trẻ lại.
Trần Thương bất đắc dĩ thở dài.
Nam thanh niên quay người nhìn thoáng qua Trần Thương, tủi thân nói:
- Tôi thật sự đau mà!
Trần Thương gật đầu, tỏ ra là đã hiểu:
- Ừm, tôi biết!
Thế nhưng mà, ánh mắt ba người mẹ vừa rồi nhìn nam thanh niên, tuyệt đối có thể giết anh ...
Nam thanh niên cung không nhịn được đuổi theo:
- Chị, chị ơi ... em thật không phải là làm màu, là đau thật, các chị tha thứ em
đi.
Ba chị đại này rất rõ ràng không đếm xỉa tới anh, nhanh chóng đuổi bắt đứa trẻ lại ngay ở đại sảnh cấp cứu.
Lúc này, đứa trẻ lại chạy rất nhanh, trong miệng khóc oa oa, vừa khóc vừa chạy:
Cứu mạng ...
Trần Thương thấy thế, bất đắc dĩ thở dài:
- Nghiệp chướng rồi ...
...
Khi cái ba người mẹ trẻ tuổi này trở về, ánh mắt khi nhìn Trần Thương lại chợt hơi kỳ quái!
Các cô mặc dù cảm thấy Trần Thương không phải chủ mưu, nhưng cũng tuyệt đối là đồng lõa.
Mà ánh mắt ba bạn nhóc nhỏ nhìn Trần Thương rõ ràng cũng như đang nhìn Đại Ma Vương!
Trần Thương đối với chuyện này cũng rất bất đắc dĩ.
Tôi chỉ đâm cái kim, trêu chọc người nào?
Cũng may vào lúc này, y tá bên kia cũng hết bận, tranh thủ thời gian trở về tiếp nhận, Trần Thương cũng nhanh lại giao ban.
Khi mấy cái bạn nhóc nhỏ nhìn thấy Dương Khiết, tựa như cũng không còn khóc dữ như vậy.
- Mọi người chú ý chút, lát nữa sau khi trẻ em làm phẫu thuật ruột thừa, chắc chắn phải ở đủ 8 ngày, tám ngày sau khẳng định không có chuyện gì, mói cho phép xuất viện, chắc chắn phải phòng ngừa hội chứng Ngày thứ năm bị bỏ sót.
- Sau đó định thời gian tổ chức dạy học hoạt động trong khoa một chút, không được bởi vì chúng ta là cấp cứu thì coi nhẹ những chuyện này. Chuyện này, may mắn có Trần Thương, mọi người tiếp tục học tập Trần Thương một chút.
Trần Thương được khích lệ quang minh chính đại như thế, còn hơi ngượng ngùng.
Mọi người thấy bác sĩ bồi dưỡng này, cũng là dồn dập bắt đầu vỗ tay, không keo kiệt chút nào đem tiếng vỗ tay hiến cho anh.