Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây - Lý Tang Du
Chương 932
CHƯƠNG 932
Egan vẫn luôn quan sát, chợt nhớ tới vị bác sĩ mà Lục Nghiên Tịch từng nói là người duy nhất biết rõ bệnh tình của cô. Anh ta biết rõ bệnh tình của Lục Nghiên Tịch, nếu lều phương pháp trị tốt nhất cho cô thì phải hiểu rõ về bệnh tình của cô càng nhiều càng tốt.
Egan nhớ đã từng có số điện thoại liên lạc của Mộ Bảo. Vinh, sau khi gọi cho Mộ Bảo Vinh thì cũng đã hiểu được sơ qua tình hình.
Lục Nghiên Tịch ngủ cả ngày, tới chiều hôm sau mới chầm chậm mở mắt ra, mọi thứ từ mơ hồ tới dần trở nên rõ rệt. Lục Nghiên Tịch từ từ hoàn hồn, khẽ cau mày nhìn Egan đang đứng bên cạnh: “Có phải đã nghiêm trọng hơn rồi không?” Cô có thể cảm nhận được.
Egan không đáp, chỉ nhìn Lục Nghiên Tịch rồi khuyên nhủ: “Tiếp nhận hóa trị nhé?” Chỉ có như vậy mới có thể duy trì lâu thêm được.
Lục Nghiên Tịch nhẹ giọng đáp: “Đợi thêm đ: “Đợi đến khi nào nữa? Cô có biết cơ thể của cô hiện tại đã yếu như nào rồi không?” Egan còn muốn nói thêm nữa, nhưng nhìn thấy Lục Nghiên Tịch chậm rãi nhằm mắt, anh ta lại nuốt ngược những lời đó vào trong bụng. Bầu không khí im lăng một lúc lâu, Egan vừa mới định mở miệng thì điện thoại của Lục Nghiên Tịch đã vang lên. Anh ta cầm lên nhìn màn hình theo bản năng, vừa định tắt máy thì lại thấy Lục Nghiên Tịch đã mở mắt, bèn đưa lại điện thoại cho cô, dáng vẻ trông không tình nguyện lắm
Dứt lời chính là tiếng tút tút cúp máy, Lục Nghiên Tịch thoáng sửng sốt, nghe được câu này lại cảm thấy bối rối. Tới đón?
Không được, không được, nhất định không được. Cô bỗng hoảng loạn, muốn đứng lên nhưng lại phát hiện trên người mình đang gắn đầy những dây thiết bị kiểm tra: “Egan, mau lấy ra giúp tôi đi, tôi phải trở về, không thể để cho anh ấy nhìn thấy tôi trong bộ dạng như này được” Không cần tới trước gương cô cũng biết dáng vẻ hiện tại của mình thê thảm như nào.
“Cô có thể trốn được bao lâu nữa? Sớm muộn gì cũng sẽ bị anh ta phát hiện thôi. Hơn nữa, hai người đã ly hôn rồi, không cần vì anh ta mà khiến bản thân mình phải chịu thêm dày vò nữa!” Egan bất lực khuyên nhủ, dốc sức đẩy cơ thể của Lục Nghiên Tịch trở về.
“Tôi còn có thể làm gì được nữa đâu? Tôi nhất định phải quay về, về lại biệt thự trước đã, chuyện còn lại để sau này hãng n ù sao thì cũng không thể để cho Tư Bác Văn nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của cô được, hay là... “Egan, chúng ta kết hôn đi! Sáng mai, à không, sáng mai không kịp, vậy ngày mốt, càng sớm càng tốt. “Cái gì?” Egan như thể mơ hồ không nghe rõ nên gặng hỏi thêm một lần. Nhìn thấy ánh mắt vội vã của Lục Nghiên Tịch, anh ta mới bất giác hiểu ra, trên mặt hiện vẻ chua xót.