Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây - Lý Tang Du
Chương 925
CHƯƠNG 925
Lúc trước cô đã bảo bọn họ dừng lại vài công trình rồi mà, tại sao đột nhiên toàn bộ đều nói Lục Thị bỗng dưng bị đứt đoạn, hơn nữa còn lấy ra được bằng chứng nữa chứ.
Hết chuyện này đến chuyện khác khiến Lục Nghiên Tịch không kịp ứng phó.
Vương Chấn lại thấy vô cùng vui vẻ, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt: “Cô không muốn biết là ai làm sao?” Lục Nghiên Tịch nghiêng đầu nhìn về phía Vương Chấn, chờ ông ta nói tiếp.
Vương Chấn cũng không úp mở, nhẹ giọng nói: “Tư Bác Văn đấy. Ngay từ đầu cậu ta đã động tay động chân với Lục Thị r: độc đoán. Hiện tại biến thành dạng này, nhưng người chịu trách nhiệm pháp lý lại là cô.” Ông ta cười gian xảo.
Lục Nghiên Tịch ngây ngốc tại chỗ, ánh mắt thừ ra chậm rãi biến thành trống rỗng. Nhớ lại lân đó Vương Chấn đột nhiên rời đi rồi chuyển nhượng cổ phần cho cô, ngay sau
điên cuồng đầu tư cũng là do một mình cậu ta
đó, Tư Bác Văn cũng chuyển cổ phần cho cô, thế là cô bỗng chốc trở thành đại diện người đại diện pháp lý của Lục thị.
Cô vẫn luôn nghĩ Tư Bác Văn thấy ba mẹ cô bỗng gặp chuyện không may nên muốn cho cô một chút cảm giác an toàn, mà cô cũng từng cảm động vì chuyện này. Bây giờ ngẫm lại, cô chợt cười phì, ánh mắt đầy ý cười nhìn về phía Vương Chấn.
“Vương Chấn, các người giỏi lắm” Lục Nghiên Tịch nhẹ giọng nói. Không ngờ mục đích bày ra một đại cục, một bàn cờ vô cùng lớn như này chính là để phá hủy Lục Thị. Là cô suy nghĩ quá thiển cận rồi. Cũng có thể nói là cô luôn nuôi giữ lại chút hy vọng may mắn, dù rõ ràng đã phát hiện ra sự bất thường! Hoắc Vũ Khải cũng đã từng nhắc nhở cô, nhưng cô lại không hề để tâm.
Hiện tại, đột nhiên cô cảm thấy cơ thể như bị hút sạch, cả người dựa vào chân bàn, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào màn hình TV.
“Hiện giờ người đại diện pháp lý Lục Thị là Lục Nghiên Tịch vẫn chưa xuất hiện nên vẫn chưa có kết luận với sự việc này. Nhưng hội đồng cổ đông đã quyết định sẽ bán Lục Thị đi để trả nợ, dù sao khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng này cũng là một con số không nhỏ” Sau khi phóng
Chờ tới khi ông ta rời đi, Lục Nghiên Tịch trầm ngâm nhìn về phía cánh cửa với ánh mắt sâu xa. Cô nhất định phải chứng thực, cô phải biết rốt cuộc Lục Thị đã xảy ra chuyện gì. Nghĩ vậy, cô lập tức dịch người tới cạnh bàn, nhìn chiếc dao gọt trái cây, nhưng còn chưa kịp làm gì thì cánh cửa đã đột ngột mở ra.
Vương Chấn xách một ít đồ ăn đơn giản đi vào, thấy động tác của Lục Nghiên Tịch thì chợt cười nhẹ: “Đừng cố vùng vẫy nữa, bọn Tư Bác Văn không tìm được chỗ này đâu. Hơn nữa cô cũng không chạy xa nổi, xung quanh đây không an toàn”
Nói xong, ông ta chủ động cầm lấy dao rồi cắt đứt dây thừng trên tay và chân Lục Nghiên Tịch, sau đó còn không quên uy hiếp cô: “Nếu cô dám chạy, tôi sẽ lập tức gọi điện thoại cho bọn họ để khiến Lục Thị lâm vào hoàn cảnh càng khó khăn hơn nữa. Còn cả mẹ cô... nói không chừng sẽ có chuyện ngoài ý muốn đất “Ông muốn làm gì?” Sắc mặt Lục Nghiên Tịch nặng nề. “Chỉ muốn an toàn quay lại Phong Thành thôi” Dứt lời, Vương Chấn đi vào nhà bếp.
Được thả ra đột ngột, Lục Nghiên Tịch đi thẳng vào phòng tắm. Sau khi giải quyết xong vấn đề sinh lý, cô nhìn bữa sáng trên bàn, rửa tay rồi ngồi xuống.