CHƯƠNG 911

Có manh mối rồi! Trên mặt Lục Nghiên Tịch thoáng kích động, nói ngay: “Được, tôi lập tức qua đó ngay” Cô cúp máy xong, định đi lên lầu.

Nghỉ ngơi lâu như vậy, cơ thể cũng hồi phục được một ít

sức lực, nhưng dù cô có lòng thì không có sức để thực hiện.

Tư Bác Văn đứng dậy, bế cô đi lên lầu: “Tôi đi với cô”

Lục Nghiên Tịch biết tình trạng sức khỏe của mình nên không từ chối.

Sau khi thay đồ xong, hai người lái xe tới trước đồn cảnh sát.

Khi họ vào trong thì có cảnh sát đang chờ. Đêm hôm khuya khoắt, họ đều đang ngáp ngắn ngáp dài, sau khi đưa người tới phòng thẩm vấn, họ ngồi lên ghế bên cạnh, bắt đầu mơ màng muốn ngủ.

Mới hai ngày không gặp, Lục Nghiên Tịch nhìn người đàn ông trước mặt, suýt nữa cô đã không nhận ra.

Lần trước gã còn ngồi ngay ngắn trước mặt, lần này cả người gã đều bị thương, vẫn mặc bộ đồ trong bệnh viện. Trên tay có vết bầm tím lớn nhỏ, mũi vẫn còn dán băng

gạc, trán bị quấn mấy vòng... Dáng vẻ này, rốt cuộc bị người ta đánh thê thảm đến mức nào chứ?

“Anh đã trải qua chuyện gì thế?” Lục Nghiên Tịch khế hỏi han, cô có chút không đành khi nhìn thấy dáng vẻ gã như vậy.
 

Người đàn ông như bị khơi lại chuyện đau lòng, ánh mắt lộ vẻ oán hận, nghiến răng nghiến l ều là chuyện tốt do Vương Ân gây ra cả. Gã có người trong nhà tù, biết lần trước tôi đã nói vị trí của gã cho cô nghe nên ngày nào cũng có người đánh đập tôi, muốn đánh chết tôi”

Quả thật, gã đã không còn sự lựa chọn nào khác, cho nên mới chọn cách nói cho Lục Nghiên Tịch biết. Gã trở lại nhà tù, bất kể có nói hay không thì đám người kia đều sẽ không tin, mà sẽ chỉ nhận được những trận đòn càng tàn nhẫn hơn.

“Tôi cho anh cơ hội để nói, cũng cho anh cơ hội bỏ trốn. Đưa anh ra ngoài cũng không vấn đề gì, nhưng trước hết tôi phải bắt được Vương Ân. Nếu không người nhà của anh..” Lục Nghiên Tịch tin, không cần cô nói rõ, người đàn ông này cũng hiểu.

Gã gật đầu: “Được, đổi lại hôm nay hai người phải nghĩ cách đưa tôi ra ngoài. Tôi có thể nói cho hai người nghe, Vương Ân đang ở khu Starbucks, gã ta vẫn luôn ở đó” Ni xong, người đàn ông lập tức ngậm miệng: “Nếu các người muốn bắt gã ta thì chỉ có thời gian một tiếng đồng hồ thôi. Nếu hai người không quay lại thì đừng hòng tóm được tên đó”

“Tự tin thế cơ à?” Lục Nghiên Tịch nhìn người đàn ông thê thốt sắt son, đột nhiên thấp giọng nói, như thể đang nói chuyện với Tư Bác Văn thôi, chứ không phải đang nói với gã.

- Chương 911 | Đọc truyện tranh