CHƯƠNG 903

Thi thể nằm ngay trước mắt, Tư Bác Văn muốn tiến lên kéo tấm vải trắng ra nhưng bị Lục Nghiên Tịch níu chặt, cô không muốn đối mặt với sự thật: “Tư Bác Văn, tôi cầu xin anh, đừng để tôi nhìn thấy, đừng...

Cô không dám tưởng tượng mình sẽ nhìn thấy gì.

Tư Bác Văn không chút bận tâm, anh thẳng tay kéo vải trắng lên, để lộ thi thể đang nằm trên giường.

Y tá đứng bên cạnh nhìn đi chỗ khác, chậm rãi nói: “Vì phải lấy côn trùng ra nên đã mổ bụng, nhưng bệnh nhân đã không còn dấu hiệu sống nữa, để phòng ngừa côn trùng tiếp tục sinh sôi, chúng tôi đã phun thuốc vào bên trong”

Nghe y tá nói thế, Lục Nghiên Tịch dời mắt, nhưng rồi vẫn không nhịn được mà quay đầu nhìn lại, khuôn mặt người chết nằm trên giường lõm xuống, ngón tay gồng lên như móng vuốt đại bàng đầy quỷ dị, trên ngực có một lỗ hổng lớn bằng một đốt ngón tay, trên miệng vết thương lõm sâu có từng con côn trùng màu nâu lớn chừng một con dồi.

Máu me bê bết, nhìn vô cùng buồn nôn.

Lục Nghiên Tịch cũng như thế, khi nhìn thấy cảnh tượng này, cô lập tức chống tay lên tường nôn thốc nôn tháo. Tư Bác Văn ra hiệu y tá kéo vải trắng lên rồi dẫn Lục Nghiên Tịch lên lầu một.

Vừa ra khỏi thang máy Lục Nghiên Tịch đã lập tức vùng khỏi Tư Bác Văn, tự đi về phía trước.

“Còn nữa, sao bà ta lại tới? Tại sao sau khi Vương Ân giết cô không thành thì bà ta lại xuất hiện trong nhà Vương Ân, hơn nữa còn bỏ thuốc vào nước của cô? Đừng nói người nhà gì đó, đó là cô tự lừa mình dối người thôi!” Hiếm khi nào Tư Bác Văn nói nhiều như thế này. 

Anh vốn đã tức giận rồi, giờ lại càng phân nộ hơn vì khái niệm người nhà trong lòng Lục Nghiên Tịch.

“Không thể nào, không đâu” Lục Nghiên Tịch rống lên, nước mắt tràn khỏi khóe mi, để lại vệt nước trên mặt cô. Một giây sau, hai mắt cô tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

“Lục Nghiên Tịch!” Tư Bác Văn hành động rất nhanh, trong khoảnh khắc cô sắp ngã xuống đất, anh đã vội bước lên ôm cô, nhìn sắc mặt cô dần trắng bệch với tốc độ mắt thường có thể thấy, anh lập tức luống cuống. 

- Chương 903 | Đọc truyện tranh