Chương 1105

Nhìn thấy mọi thứ đẹp đẽ xung quanh mình thì vẻ lo lắng trong lòng Lục Nghiên Tịch cuối cùng cũng được quét sạch, mọi chuyện đều sẽ khá hơn thôi. Cho dù không có sự giúp đỡ của Tư Bác Văn thì cô vẫn có thể sống tiếp thật tốt. Cũng không nhiều đồ đạc mang theo, Lục Nghiên Tịch lấy chìa khóa ra, mở cửa phòng và thu dọn một cách đơn giản, cô tự làm bữa trưa rồi cầm điện thoại di động lên bắt đầu liên lạc với một người bạn làm thám tử tư.

"Anh Vương, lâu quá rồi không gặp."

"Đúng vậy, tôi rất tốt, chỉ có điều... tôi muốn anh giúp tôi một việc."

Lục Nghiên Tịch cười nói chuyện với người đàn ông bên kia một hồi lâu rồi mới đi thẳng vào chủ đề, đưa ra yêu cầu nhờ anh ta tìm người.

Chỉ nghe thấy người đàn ông đầu dây bên kia không nhịn được cười nhẹ, anh ta lập tức đồng ý yêu cầu của cô.

"Tôi còn tưởng là chuyện gì. Chuyện tìm người này đối với anh Vương của cô đó mà, tôi dám nhận thứ hai thì không ai là thứ nhất, cô gửi tên và những thông tin đơn giản mà cô. biết về cô ta cho tôi, lát nữa tôi sẽ gửi lại thông tin cho cô” Khi nghe thấy giọng nói hào sảng của anh ta thì Lục Nghiên Tịch dừng lại một lúc, cố gắng kiềm chế không cười, chỉnh lại giọng điệu của mình rồi mới chân thành cảm ơn anh ta. "Cô khách sáo với tôi làm gì, đều là bạn học cùng lớp với nhau cả, chẳng lẽ tôi lại không giúp cô được sao?"

Lúc này, quả thực người phụ nữ bị đuổi khỏi công ty không phải thảm thương bình thường thôi đâu, đầu tiên là bị Ngụy Như Mai cảnh cáo một trận rồi quăng ở quán cà phê, sau đó. bị chủ nhà đuổi ra khỏi nhà vì trên người không có đồng nào. và cuối cùng chỉ có thể duy trì cuộc sống bằng một số công việc bán thời gian thấp kém.

Đã mấy ngày nay cô ta không thay quần áo, chiếc áo sơ mi trắng mặc trong mấy ngày trở nên nhăn nhúm và màu sắc gần như chuyển sang màu xám.

Tóc lại càng khô ráp không còn sáng bóng và cứ nhớp nháp bết dính trên da đầu như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô ta đã lấm lem vài thứ bẩn thỉu vì lâu ngày không rửa mặt, dù có lau bao nhiêu cũng vẫn còn lại vệt màu đen.

Đột nhiên Mễ Lộ nhìn thấy Lục Nghiên Tịch trang điểm thích hợp, khắp người toàn là hàng hiệu, cử chỉ khéo léo đi đến trước mặt cô ta thì trong lòng cô ta chỉ muốn trốn đi ngay bây giờ để không bị Lục Nghiên Tịch phát hiện. Ngay khi cô ta quay người rời đi với khuôn mặt ửng đỏ vì hoảng sợ, cô ta đã không nhận ra Lục Nghiên Tịch nhanh chóng chạy tới, nắm chặt lấy tay cô ta không chịu buông ra. "Lục Nghiên Tịch, rốt cuộc cô muốn làm gì vậy? Cô đến đây. để khoe khoang với tôi hay để xem chuyện cười của tôi?"

- Chương 1105 | Đọc truyện tranh