Chương 1100

Ngày hôm sau, Mễ Lộ nghĩ ngợi một lúc song vân muốn tranh luận với Ngụy Như Mai.

Cô ta đến trung tâm mua sắm và thình lình chặn đường Ngụy Như Mai.

Ngụy Như Mai nhìn người phụ nữ nổi giận đùng đùng trước. mặt đang cố gắng muốn giải bày với cô ta, trong mắt không khỏi mang theo chút giễu cợt và xem thường.

Cô ta cứ nhìn chằm chằm vào Mễ Lộ đang lải nhải đầy bức xúc không ngừng như vậy một cách lạnh lùng như thể cô ta là người vô tội không liên quan đến chuyện này.

Cô ta cầm cốc cà phê đen đã hơi nguội trên bàn lên một cách nhẹ nhàng, đôi môi hồng hào hé ra uống một ngụm nhỏ, vị hơi đắng vừa vào đã lập tức tràn ngập giữa môi và răng.

Người phụ nữ không nhịn được khẽ nhíu đôi mày tinh tế, đặt chiếc cốc trơn nhãn sáng bóng trong tay xuống tựa như thở dài bất đắc dĩ.

Trong tai còn nghe thấy tiếng gầm gừ chửi bới của người đối , thế nhưng cô ta lại từ từ đứng dậy, chống thẳng một cánh tay xuống bàn và trên tay thì cầm một chiếc thìa bạc. nhỏ khuấy vòng tròn trong cốc với tâm trạng chán ngán. Khi nhìn thấy vẻ mặt nhàn hạ như không liên quan gì đến chuyện này của Ngụy Như Mai thì trong lòng Mễ Lộ càng thêm bực tức không thôi.

"Ngụy Như Mai, rốt cuộc cô có nghe thấy tôi nói gì không?" "Cô đã hứa với tôi rằng chỉ cần tôi p cô đối phó với Lục Nghiên Tịch ở công ty thì cô sẽ giúp tôi!" 

Người phụ nữ đối diện thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên mà chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm cà phê trong cốc, trên tay cầm chiếc thìa nhỏ cán dài khuấy đi khuấy lại làm sóng nước tản ra bốn phía, cô ta ngẩn ngơ nhìn, dường như hoàn toàn không nghe thấy lời nói của Mễ Lộ. Nhìn thấy Ngụy Như Mai vẫn không có động tĩnh gì thì trong. lòng Mễ Lộ đã sụp đổ muôn phần.

Bây giờ cô ta không những bị công ty đuổi việc như vậy mà hai ngày này lại còn phải trả tiền thuê nhà. Một người phụ nữ bình thường tiêu tiền như nước đã bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ có kết cục như thế này đâu.

Nghĩ rồi lại nghĩ, Mê Lộ, người vẫn còn đang hừng hực lửa giận bỗng lập tức giống như quả cà tím bị đánh bơ phờ vì sương giá, bắt đầu mặt ủ mày chau.

"Mễ Lộ, cuộc gặp hôm nay của chúng ta đến đây là kết thúc. Sau này biết điều chút đi, đừng có mà không hiểu chuyện như vậy nữa” 

Vừa dứt lời, Ngụy Như Mai đã cầm chiếc túi xách Chanel màu đỏ trên tay và chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Nhưng dường như trong chốc lát nhớ ra điều gì đó nên đột nhiên cô ta dừng chân, bước nhanh đến trước mặt Mễ Lộ, ngón tay thon dài véo mạnh vào cằm cô ta rồi cúi đầu, tư thế từ trên cao nhìn xuống gương mặt đang run lẩy bẩy phía dưới.

"Đúng rồi, suýt chút nữa là đã quên nhắc nhở cô. Về chuyện của Lục Nghiên Tịch, nhớ cho kỹ là đừng truyền ra ngoài. Đến lúc để tôi nghe thấy cô vu khống tôi qua miệng người khác thì, ha." 

- Chương 1100 | Đọc truyện tranh