Chương 1087

“Tư Bác Văn, rốt cuộc anh muốn gì?”

Tư Bác Văn nhếch môi, nhìn đôi môi sưng đỏ của Lục Nghiên Tịch, ánh mắt đầy đắc ý.

“Lục Nghiên Tịch, cô không thoát khỏi tôi dễ vậy đâu.” “Trước khi tôi nói buông tay thì tuyệt đối không thể”

Lục Nghiên Tịch nhíu mày, cảm thấy cơ thể như cứng lại. Trong khoảng thời gian ngắn, cô không rõ cảm xúc trong lòng mình là gì, có chút lộn xộn.

Những hình ảnh trước đó đều lướt qua tâm trí cô, từng cảnh từng cảnh như một bộ phim.

“Tư Bác Văn, anh nghĩ lần này tôi sẽ tin anh sao?”

Những việc người đàn ông này đã làm với cô trước đây, đến giờ cô vẫn chưa quên.

Nghe Lục Nghiên Tịch nói vậy, cơ thể Tư Bác Văn cũng cứng đờ.

Giây tiếp theo: “Cô có thể thử xem”

“Lục Nghiên Tịch, tốt nhất đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả”

Tư Bác Văn anh, không dễ thoát khỏi như vậy.

A.

Vào lúc hai người không biết gì, một loạt tiếng chụp ảnh vang lên.

Một xấp ảnh cất trong phong thư khẽ khàng rơi trên mặt bàn thủy tinh trong suốt, bộp một tiếng, thu hút sự chú ý của Ngụy Như Mai đang ngồi phía đối diện chậm rãi thưởng thức cà phê.

Lúc này Ngụy Như Mai mặc đồ tây màu trắng, hiện rõ vẻ khôn khéo già dặn, lớp trang điểm đậm nhạt thích hợp khiến cả người cô ta tràn ngập khí thế mạnh mẽ chốn công sở.

Ngón tay vừa chạm vào phong thư đựng ảnh, một bàn tay khác cũng cùng lúc phủ lên tấm ảnh.

Tay thợ săn ảnh cười hì hì nhìn Ngụy Như Mai, mày mắt khôn khéo tràn ngập vẻ tham lam, nịnh nọt lên tiếng: “Tôi phải nói trước một câu, giá cả chúng ta bàn bạc trước đó, cô Ngụy không được quyt nợ đâu đấy!”

Ngụy Như Mai liếc anh ta, ra hiệu anh ta buông tay, sau đó cô ta cầm tấm ảnh, mỉm cười khéo léo nhìn thợ săn ảnh, môi đỏ khế hé mở: “Anh yên tâm, nếu bên trong thật sự có thứ hữu dụng với tôi thì tôi sẽ cho anh gấp đôi, nhưng nếu anh chơi tôi, vậy tôi nghĩ, anh sẽ thất nghiệp rất nhanh đấy” 

 

- Chương 1087 | Đọc truyện tranh