Chương 1055
Lục Nghiên Tịch nhìn Mễ Lộ lẩn trong đám đông, nhếch mép.
Quả nhiên lòng ghen ty của phụ nữ là đáng sợ nhất. Tiếng hùa theo ngày một lớn, Chu Kha Nguyệt không chịu nổi nữa. Cô ấy biết Lục Nghiên Tịch không phải người
như thế, chắc chắn phải có nguyên nhân gì mới nói vậy. Cô ấy đang định lên tiếng thì Tư Bác Văn đã mở miệng. "Câm miệng hết cho tôi!"
Tư Bác Văn cau mày nhìn những người nhốn nháo cách đó không xa. Anh vốn không muốn khiến Lục Nghiên Tịch †ức giận nhưng có vẻ bây giờ cô đang giận thật rồi.
Nói xong, Tư Bác Văn sải bước tiến lên, tóm lấy cổ tay mảnh khảnh của Lục Nghiên Tịch kéo cô ra ngoài.
"Tư Bác Văn, thả tôi ra, tôi bảo thả ra! Có nghe không! Tư Bác Văn!"
Anh nắm quá chặt làm Lục Nghiên Tịch bị đau, cô vùng vẫy dữ dội, muốn dứt ra khỏi tay Tư Bác Văn.
Bị anh ta kéo ra suốt quãng đường dài, tới phía ngoài đại sảnh mới dừng, Lục Nghiên Tịch mắt đỏ hoe trừng Tư Bác Văn, giật mạnh tay lại.
Thấy một vòng hồng hồng trên cổ tay, Lục Nghiên Tịch càng tức tối hơn: "Tư Bác Văn, rốt cuộc anh muốn gì?" Anh nhìn cổ tay bị mình nắm chặt đến nỗi để lại vết hẳn của Lục Nghiên Tịch, lòng vô cùng đau xót, nhưng rồi nhanh chóng đanh mặt lại: "Tôi muốn gì? Tôi muốn xem vợ cũ Lục Nghiên Tịch của tôi được đàn ông săn đón thế nào đấy.
Lục Nghiên Tịch ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe: 'À, chuyện đó không cần anh lo. Bây giờ vợ cũ của anh sống tốt lắm!"
Tư Bác Văn hừ lạnh: "Được lắm Lục Nghiên Tịch, nay biết nói móc lại luôn à”"
"Lục Nghiên Tịch, tôi nói rồi, cho dù cô bị Tư Bác Văn này vứt bỏ thì tôi cũng không cho phép người khác nhặt cô đi đâu. Đã là đôi giày rách thì tự biết thân biết phận đi!" Tư Bác Văn nhìn người đối diện với vẻ giễu cợt, nói tiếp: "Thứ Tư Bác Văn này đã vứt không phải ai muốn nhặt là được, thế cho khỏi bị người ta làm xấu thanh danh của tôi."
Lời lẽ của anh càng lúc càng khiến Lục Nghiên Tịch giận dữ.
Năm đó, chính Tư Bác Văn là kẻ đã hại cô thành người bất nhân bất nghĩa, chính tay anh đã giết chết Lục Nghiên Tịch xem anh như tất cả, dám vứt bỏ cả lòng tự trọng của mình vì anh!
Lục Nghiên Tịch của lúc này không còn là Lục Nghiên Tịch trước kia nữa. Trước kia Lục Nghiên Tịch yêu anh bao nhiêu, bây giờ cô chán ghét anh bấy nhiêu. Tất cả những gì cô phải gánh chịu đều do một tay anh gây ra. "Tư Bác Văn! Làm ơn đừng lôi chuyện quá khứ ra làm tôi ghê tởm nữa!"