Anh Có Còn Yêu Em
Nội tâm Tuấn
Tuấn nhìn Tùng chằm chằm, bỗng chốc bật cười thành tiếng:
- Ông tin cái kết quả này sao? Vậy là ông không hiểu Chi rồi.
- Không, tôi không tin nhưng lúc này mà ép Chi chỉ khiến cô ấy thêm đau khổ mà thôi. Tôi sẽ không bỏ rơi cô ấy đâu nhưng trước mắt, ông hãy gặp Chi đi. Đừng làm cô ấy thấy bản thân là kẻ không ra gì nữa. Tôi cũng cần cho Chi thời gian tiếp nhận mình. Tuần sau tôi về Mĩ một thời gian rồi sẽ quay lại. Coi như ông gặp Chi vì tôi đi.
- Ông nhìn tôi xem…liệu gặp rồi có khiến Chi thấy đau khổ hơn không? Từ đầu đến cuối, tôi là người gạt cô ấy. Bây giờ gặp lại, tôi biết nói gì với cô ấy chứ?
Tùng nhìn Tuấn an ủi:
- Nếu ông không nói ra thì làm sao Chi biết được. Hãy nói những gì cần nói thôi. Thời gian của ông không còn nhiều, hãy sống vui vẻ bên cô ấy để Chi chấp nhận được việc ông rời xa cô ấy. Nếu ông không gặp, tôi e là cả đời này, cô ấy sẽ sống trong tội lỗi thôi.
Tuấn nhìn Tùng hoang mang, anh chưa từng nghĩ đến việc này. Mấy lần nhìn Chi cứ đến cầu xin mẹ thì anh chỉ nghĩ không gặp lại thì cô sẽ quên, không nhìn thấy anh như này sẽ không làm cho cô ấy khó xử nhưng có lẽ lại là một sai lầm.
Tùng đứng dậy, vỗ vai Tuấn:
- Nếu còn một ngày để sống thì tôi cũng muốn bên người tôi yêu. Ông hãy nghĩ kĩ lời tôi nói trước khi quá muộn. Ông yên tâm đi, sau khi ông đi rồi, tôi sẽ chăm sóc mẹ con Chi.
Tùng bước nhanh ra khỏi quán, lòng tự trọng của đàn ông buộc anh phải làm như vậy để chuộc lỗi. Tuấn chỉ nhờ anh tạo hiện trường giả với Chi nhưng trong đêm ấy, trong người sẵn có men rượu lại còn yêu Chi nên anh đã không kiềm chế được lòng mình mà mắc lỗi với người con gái anh yêu.
…
Ngày được Chi đồng ý yêu, Tuấn đã thấy nở mày nở mặt mỗi khi đi cạnh Chi nhưng điều anh không ngờ tới là Chi xin nghỉ việc. Dù không muốn nhưng Tuấn không thuyết phục được Chi ở lại vì cô muốn yêu anh như tình cảm trai gái chứ không phải giữa sếp và thư kí.
Họ kết hôn sau hơn một năm yêu nhau, Chi luôn là người biết điều nên mẹ Tuấn rất yêu con dâu nhưng chẳng hiểu sao dù chẳng có bất kì biện pháp kế hoạch nào mà cả hai không có con. Lâu dần, mẹ thái độ với Chi khiến Tuấn thấy khó chịu hơn bao giờ hết. Dù không có con nhưng Tuấn vẫn thấy hạnh phúc với Chi nhưng đời không như mơ. Tuấn phát hiện ra khả năng có con rất thấp và mã gen của anh nếu có con sẽ bị dị tật. Vì vậy Tuấn buộc phải nghe lời bác sĩ để phòng trường hợp xấu nhất xảy ra. Anh sợ mất Chi, sợ làm mẹ đau lòng mà đổ bệnh nên không dám thú nhận nhưng mỗi ngày nhìn Chi bị mẹ giày vò thì anh lại thấy tội lỗi.
Tuấn cố gắng bù đắp cho vợ bằng mọi thứ anh có chỉ mong Chi đừng để ý đến mẹ mà trách mình. Càng lúc khao khát có con của Chi và của mẹ càng lớn khiến hai người phụ nữ anh yêu như mặt trăng và mặt trời.
Ngày phát hiện ra mình bị ung thư tuyến tụy thì Tuấn sụp đổ hoàn toàn. Ba anh đã chết vì căn bệnh ấy nhưng Tuấn không nghĩ sẽ có ngày mình cũng bị khi mới ngoài ba mươi tuổi. Chi đã nhẫn nhịn để sống vì anh, tình yêu của vợ đã khiến Tuấn thức tỉnh. Anh không muốn Chi sống khổ sở với mẹ chồng, lại đau lòng với bệnh của anh nên Tuấn đã quyết định giải thoát cho Chi.