Màn đêm buông xuống, đèn đuốc ở khu phố thương mại được thắp lên sáng trưng.

Sau khi dùng bữa tối cùng Nhiếp Khả Doanh, Triệu Thanh Viễn bước ra từ nhà hàng. Người phục vụ đứng bên cạnh mở rộng cửa chính cho họ, miệng nói: "Hẹn gặp lại quý khách".

Vì phép lịch sự, nên Triệu Thanh Viễn định đưa Nhiếp Khả Doanh về nhà, nhưng anh không ngờ Nhiếp Khả Doanh đã có một người hộ tống đang chờ sẵn——Trước cửa lớn là một chiếc Mercedes màu đen, một người đàn ông mặc áo gió dáng dài đang đứng tựa nửa người vào cửa xe, tay kẹp điếu thuốc, đốm lửa đỏ trên đầu lọc lúc mờ lúc tỏ trong màn đêm.

Khoảng cách không xa lắm, Triệu Thanh Viễn có thể nhìn rõ dung mạo của người đàn ông kia. Anh nhận ra người này, là anh trai của Nhiếp Khả Doanh, Nhiếp Tranh.

Thấy hai người bước ra, Nhiếp Tranh bèn dụi tắt điếu thuốc, nhưng không bước tới mà vẫn đứng nguyên tại chỗ. Nhiếp Khả Doanh cực kỳ ngạc nhiên khi thấy Nhiếp Tranh đợi mình, cô bước nhanh tới bên xe hỏi: "Anh cả, sao anh lại tới đây?"

Tướng mạo của Nhiếp Tranh trông rất sắc sảo, bình thường y hiếm khi thể hiện biểu cảm nên càng thêm phần nghiêm nghị, ăn mặc chải chuốt lúc nào cũng tỉ mỉ chỉn chu. Đây cũng là ấn tượng của Triệu Thanh Viễn về y sau hai lần gặp gỡ. Tuy nhiên, có vẻ Nhiếp Tranh rất cưng chiều cô em gái Nhiếp Khả Doanh này. Triệu Thanh Viễn nhận thấy chỉ cần có Nhiếp Khả Doanh ở đó, thì vẻ mặt Nhiếp Tranh sẽ dịu đi không ít, nom không còn cái khí thế "người lạ chớ đến gần" nữa.

Nhiếp Tranh trả lời Nhiếp Khả Doanh, nhưng ánh mắt lại lướt nhẹ qua người Triệu Thanh Viễn: "Muộn rồi, anh đến đón em về."

Mỗi lần chạm phải ánh mắt vô cảm của Nhiếp Tranh, Triệu Thanh Viễn lại thấy mất tự nhiên một cách khó hiểu, có lẽ là do áp lực vô hình từ đối phương. Anh cố gắng nở nụ cười đúng mực nhất: "Chào anh Nhiếp."

Nhiếp Tranh gật đầu, bảo Nhiếp Khả Doanh lên xe trước, còn mình thì chưa vội rời đi. Triệu Thanh Viễn thấy y dường như có điều muốn nói với mình, thì bất giác trở nên căng thẳng, tay chân cứ khép nép vào nhau.

Nhưng thực ra Nhiếp Tranh chẳng nói gì khác, chỉ buông một câu bình thường như dặn dò bạn bè: "Trời tối, cậu Triệu lái xe cẩn thận."

Triệu Thanh Viễn gật đầu nghiêm túc: "Anh cũng vậy, tạm biệt."

Nghe cách xưng hô của Triệu Thanh Viễn, biểu cảm Nhiếp Tranh khẽ thay đổi, cũng chào tạm biệt anh một tiếng.

Triệu Thanh Viễn định trông theo để tiễn họ đi, nhưng Nhiếp Tranh lại kiên quyết nhìn Triệu Thanh Viễn đi trước rồi mới lái xe rời khỏi.

Chiếc Mercedes màu đen lao đi giữa dòng xe cộ, Nhiếp Khả Doanh ngồi ở ghế phụ, nghi hoặc quay sang nhìn Nhiếp Tranh: "Anh cả, sao hôm nay anh lại rảnh rỗi đột xuất mà đi đón em vậy?"

Nhiếp Khả Doanh không thể không thấy lạ, bởi quan hệ giữa cô và Nhiếp Tranh không hề thân thiết. Họ là anh em cùng cha khác mẹ, mẹ ruột của Nhiếp Tranh mất sớm. Năm xưa khi cha Nhiếp cưới người mẹ kém ông gần hai mươi tuổi về nhà, Nhiếp Tranh đã không mấy tán thành. Từ nhỏ đến lớn, Nhiếp Tranh cũng luôn tỏ ra không quan tâm lắm đến cô. Huống hồ phần lớn thời gian Nhiếp Tranh đều làm việc ở công ty, đến nhà họ Nhiếp còn ít khi về, nói gì đến việc đặc biệt đến đón cô.

Nhiếp Tranh đáp tỉnh bơ: "Anh về nhà lấy tài liệu, dì bảo anh tiện đường thì đón em luôn." Người "dì" mà y nhắc đến chính là mẹ của Nhiếp Khả Doanh.

Hóa ra là do mẹ bảo, thảo nào Nhiếp Tranh lại chịu đi một chuyến. Nghĩ vậy Nhiếp Khả Doanh cũng chẳng thấy lạ nữa. Con người Nhiếp Tranh nhìn thì có vẻ hời hợt, nhưng lời của người lớn chắc là không dám làm trái đâu.

Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Nhiếp Tranh bật nhạc trong xe lên, một giai điệu vui tươi chầm chậm vang lên. Vừa nghe thấy giai điệu này, Nhiếp Khả Doanh đã cảm thấy vô cùng quen thuộc, chắc chắn gần đây cô đã nghe ở đâu đó rồi, nhưng tạm thời không tài nào nhớ ra nổi.

Xe chạy đến dưới lầu nhà họ Nhiếp, Nhiếp Khả Doanh bèn xuống xe, nhưng Nhiếp Tranh vẫn không tắt máy cũng chẳng chịu xuống. Y nói với Nhiếp Khả Doanh: “Em lên nhà rồi bảo chú Vương mang tài liệu xuống giúp anh, anh không lên đâu.”

“Vâng.” Nhiếp Khả Doanh đáp một tiếng, đóng cửa xe rồi đi thẳng. Người nhà họ Nhiếp đều biết Nhiếp Tranh không thích về nhà, Nhiếp Khả Doanh cũng thấy thế là thoải mái, bởi vì chỉ cần Nhiếp Tranh về nhà là bầu không khí lại trở nên ngột ngạt, thà y không về còn hơn.

Lúc đứng trong thang máy, Nhiếp Khả Doanh chợt nhớ ra đoạn nhạc quen tai ban nãy, cô cũng từng nghe thấy trên xe của Triệu Thanh Viễn. Đúng lúc này điện thoại cô nhận được một tin nhắn, là Triệu Thanh Viễn hỏi cô đã về đến nhà chưa. Cô lười chẳng buồn trả lời, ngay sau đó có một cuộc gọi đến, cô liếc nhìn tên người gọi liền bắt máy ngay, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ như hoa.

Về đến nhà, mẹ Triệu gọi điện tới tấp hỏi dồn Triệu Thanh Viễn xem ấn tượng về Nhiếp Khả Doanh thế nào, Triệu Thanh Viễn cũng thành thật trả lời. Ấn tượng của anh về Nhiếp Khả Doanh quả thực không tệ, là một cô gái xinh xắn đáng yêu, khi ngồi yên thì rất ngoan ngoãn, giọng nói ngọt ngào mềm mại, lúc nói chuyện lại rất hoạt bát. Một cô gái như vậy chắc hẳn chẳng ai chê điểm nào được.

Mẹ Triệu hỏi anh có muốn tiếp tục tìm hiểu người ta không, thì Triệu Thanh Viễn đồng ý. Anh thấy thử xem sao cũng tốt, vì anh cũng có chút thiện cảm với Nhiếp Khả Doanh. Sau chuyện với Chúc Thanh, thực ra anh cảm thấy mình chẳng còn sức lực đâu để bắt đầu một đoạn tình cảm dằng dặc nữa. Anh đã đến tuổi thành gia lập nghiệp, trên vai đã gánh vác nhiều trách nhiệm hơn. Rồi anh sẽ kết hôn với một người phụ nữ hợp tính, sẽ yêu thương vợ con, và chăm lo cho gia đình, anh đâu thể cứ sống tùy hứng mãi được.

Đám cưới của Chúc Thanh đã trôi qua vài tháng, sau đó Triệu Thanh Viễn còn gọi điện cho Chúc Thanh một lần, bù đắp một lời chúc phúc muộn màng. Họ trò chuyện cũng rất vui vẻ, tự nhiên.

Trước thềm năm mới, Triệu Thanh Viễn đã ra nước ngoài một thời gian. Cũng chính trong khoảng thời gian đó, anh đã buông bỏ được Chúc Thanh cũng như đoạn tình cảm ấy.

Anh đến một hòn đảo nhỏ thuộc bang Queensland ở nước Úc, tên là đảo Daydream. Trên hòn đảo đó, lần đầu tiên trong đời Triệu Thanh Viễn thử lặn biển, và rồi anh say mê môn thể thao này từ lúc nào không hay.

Mặc bộ đồ lặn chìm sâu xuống nước, những rạn san hô đan xen thành từng cụm, đáy biển xanh thẳm tĩnh lặng như một cõi ảo mộng hư vô. Chỉ có những sinh vật biển bơi lội tung tăng trước mắt, và tiếng hít thở vang lên lạo xạo ngay sát màng nhĩ. Đặt mình vào hoàn cảnh ấy, dù có bao nhiêu tạp niệm cũng đều bị quét sạch không còn một hạt bụi, trong lòng trống trải khoáng đạt tựa như vùng biển yên bình này vậy.

Biết bao chuyện cũ trần ai thả vào lòng biển khơi cũng đều lặng lẽ tan biến không một tiếng động.

Triệu Thanh Viễn ở lại hòn đảo này hơn một tuần. Anh trọ tại một khách sạn nhỏ cách bờ biển không xa, ngày nào cũng đi lặn, đợi đến khi màn đêm bao trùm trên đỉnh đầu mới chịu quay về.

Một buổi tối nọ, do tình cờ mà anh cứu được một người. Hôm đó cũng đã muộn, sau khi lên bờ, anh vô tình phát hiện gần bãi đá ngầm dường như có bóng người đang di chuyển từng bước về phía mặt biển. Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, anh lập tức chạy vội về phía đó.

Đó là một cô gái đang đau khổ vì tình, trong phút bốc đồng lại muốn kết liễu mạng sống. Triệu Thanh Viễn vừa âm thầm tiến lại gần, vừa nghe cô gái vừa khóc vừa kể lể câu chuyện của mình. Đứng đối diện với cô, Triệu Thanh Viễn cũng kể cho cô nghe về tình trường của bản thân. Thấy cô gái này tuổi đời còn rất trẻ, anh nửa đùa nửa thật, lại có phần thấm thía khuyên nhủ:

“Bây giờ em còn trẻ như vậy, thời gian sau này còn dài lắm, phải sống cho thật xinh đẹp rực rỡ vào. Sau này tìm được gã đàn ông bội bạc kia thì vả vào mặt hắn thật đau, để hắn có muốn hối hận cũng không kịp. Còn cả chồng tương lai của em nữa, biết đâu anh ta đang đợi em xuất hiện đấy. Có khi ngày mai, ngày kia là hai người gặp được nhau rồi, em mà đi thế này thì chẳng phải anh ta sẽ phải cô độc đến già sao.”

Thừa dịp cô gái không chú ý, Triệu Thanh Viễn bèn sải bước lao tới, nhanh tay kéo cô về phía vùng nước nông. Cô gái sững sờ trong giây lát rồi vẫn không ngừng rơi nước mắt. Triệu Thanh Viễn thở phào một hơi, từ từ kéo cô đi lên bờ, rồi nói thêm một câu: “Biết bao người liều mạng cũng chỉ muốn được sống, bởi vì chỉ cần còn sống thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, khó khăn nào rồi cũng sẽ vượt qua được. Nhưng chết rồi là mắc kẹt ở đó mãi mãi, em thấy mình cứ mắc kẹt lại như vậy có đáng không?”

Mãi đến khi đưa cô gái kia về khách sạn an toàn và liên lạc được với người thân của cô ấy, thì Triệu Thanh Viễn mới rời đi.

Suốt đường về, Triệu Thanh Viễn cứ suy nghĩ mãi về những lời mình vừa nói. Thật ra chính bản thân anh chẳng phải cũng vì một mối tình mà cứ giậm chân tại chỗ đó sao. Khi là người trong cuộc thì u mê hồ đồ, đến khi làm người ngoài cuộc mới chợt bừng tỉnh đại ngộ. Anh cũng nên bước qua chướng ngại này để đi tiếp thôi. Tuổi anh cũng đâu lớn lắm, tương lai phát triển thế nào ai mà nói trước được, phải buông bỏ được gánh nặng này mới có thể đi xa hơn.

Thế là Triệu Thanh Viễn lại lang thang trong ánh chiều tà cô độc mà quay lại bờ biển. Anh đi về phía trước, tìm đến một nơi vắng người. Nước biển dâng lên tràn qua mu bàn chân anh, rồi lại rào rào rút xuống. Anh đứng trước đại dương sâu thẳm, tĩnh mịch mà bí ẩn này, lấy hết sức bình sinh hét lớn: “Tôi không đợi nữa đâu——Tôi phải bước tiếp đây!”

Hét xong, lòng anh nhẹ nhõm muôn phần, cảm giác như được thay da đổi thịt vậy. Anh biết rằng mình thực sự đã có thể buông bỏ rồi.

Những ngày sau đó, Triệu Thanh Viễn và Nhiếp Khả Doanh vẫn duy trì mối quan hệ qua lại tốt đẹp. Triệu Thanh Viễn ngày càng cảm thấy Nhiếp Khả Doanh đúng là một cô gái đáng yêu, nên đối xử với cô rất tốt.

Có lẽ vì mối quan hệ giữa hai người, nên Triệu Thanh Viễn thậm chí cảm thấy Nhiếp Tranh cũng không khó gần đến thế. Anh và Nhiếp Tranh đã kết bạn Wechat, thỉnh thoảng còn trò chuyện đôi câu, chủ đề cũng không chỉ xoay quanh mỗi Nhiếp Khả Doanh.

Có lần Triệu Thanh Viễn đi xem triển lãm tranh, thì tình cờ chạm mặt Nhiếp Tranh ở đó. Qua lại vài câu, anh mới phát hiện Nhiếp Tranh cũng khá am hiểu về hội họa. Hơn nữa phong cách anh thích lại tình cờ hợp gu Nhiếp Tranh, sở thích chung khiến họ có thêm rất nhiều chủ đề để nói.

Cũng chính nhờ những lần tiếp xúc như vậy, Triệu Thanh Viễn nhận ra Nhiếp Tranh quả thực là người có kiến thức sâu rộng, trò chuyện với y rất thoải mái. Tuy y đối xử với người ngoài có phần lạnh nhạt, nhưng với bạn bè mình thì thực sự rất tốt, có vé triển lãm nào cũng không quên báo cho Triệu Thanh Viễn một tiếng.

Triệu Thanh Viễn và Nhiếp Tranh dần trở thành bạn tốt của nhau, hiểu biết về đối phương cũng không ít. Có lần Triệu Thanh Viễn còn dốc hết ruột gan kể về chuyện tình cảm chẳng ra đâu vào đâu trước kia của mình cho Nhiếp Tranh nghe. Nhiếp Tranh an ủi anh rất lâu, tiện thể còn bảo bản thân cũng giống anh, thích một người mà không có kết quả.

Triệu Thanh Viễn cảm thấy với điều kiện như Nhiếp Tranh thì làm sao mà không tìm được đối tượng, chắc là tám đến chín phần y nói vậy để an ủi anh thôi. Thế là anh vỗ vai y thở dài, trong lòng cảm thán Nhiếp Tranh đúng là người tốt.

Trong lòng Triệu Thanh Viễn vô cùng hân hoan, trước mắt thấy quan hệ với ông anh vợ tương lai ngày càng tốt đẹp, những mâu thuẫn ngầm trong gia đình coi như đã được giải quyết.

Lại qua vài tháng, tình cảm giữa hai người cũng dần ổn định. Nhà gái đề nghị đính hôn trước, cả hai nhà đều không có ý kiến gì, bèn ấn định ngày đính hôn, thiệp mời cũng đã phát đi rồi. Trước đó Triệu Thanh Viễn vẫn chưa cầu hôn Nhiếp Khả Doanh, dạo gần đây anh vẫn luôn chuẩn bị cho việc này, còn định đi tìm Nhiếp Tranh nhờ làm quân sư giúp anh.

Khi nghĩ đến đây, anh thấy rất hạnh phúc, lòng tràn trề mong đợi về cuộc sống tương lai: một gia đình mỹ mãn, hòa thuận ấm êm, chỉ nghĩ thôi đã thấy ấm áp. Thế nhưng số phận dường như cứ thích trêu đùa anh, tất cả những vẻ đẹp tựa "hoa trong gương, trăng đáy nước" ấy bất ngờ bị ai đó ném vào một hòn đá làm cho vỡ tan.

Hôm đó, Triệu Thanh Viễn đến đón Nhiếp Khả Doanh đi chơi như đã hẹn. Nhưng đến nhà họ Nhiếp mới biết hình như Nhiếp Khả Doanh có việc đã ra ngoài trước rồi, e là quên không báo với anh một tiếng. Mẹ Nhiếp giữ Triệu Thanh Viễn ở lại chơi một lát, anh cũng không từ chối.

Trùng hợp là hôm nay Nhiếp Tranh hiếm khi về nhà lại cũng đang ở đó. Triệu Thanh Viễn bèn đi tới phòng Nhiếp Tranh định tìm y nói chuyện. Chỉ là anh không biết Nhiếp Tranh có dẫn một người bạn về cùng. Đến cửa phòng, thì thấy cửa khép hờ, bên trong có tiếng hai người đối thoại. Anh vừa định gõ cửa thì nghe được nội dung dường như có liên quan đến mình.

Một giọng nam lạ lẫm hỏi: “Cậu cứ trơ mắt nhìn hai người bọn họ đính hôn thế à?”

Sau đó là câu trả lời của Nhiếp Tranh, trong giọng điệu tràn đầy vẻ không tán thành: “Sao có thể chứ, trong lòng cậu ta có người khác, cậu ta không xứng.”

......

Vẻ mặt Triệu Thanh Viễn nhất thời sượng sùng không biết phải làm sao. Anh lặng lẽ quay người bỏ đi, tay chân luống cuống ngồi lại xuống ghế ở phòng khách, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Đúng lúc đó, Nhiếp Tranh và người bạn bước ra từ trong phòng, khi nhìn thấy Triệu Thanh Viễn, y tỏ vẻ ngạc nhiên: “Thanh Viễn? Cậu đến tìm Khả Doanh hả?”

Triệu Thanh Viễn đáp một tiếng với vẻ mặt gượng gạo. Lúc này Nhiếp Tranh chợt lấy điện thoại ra xem, xem xong y nói với Triệu Thanh Viễn: “Tôi cũng phải đi đây, Khả Doanh nhắn tin bảo tôi đi đón con bé, tiện đường tôi đưa cậu đi tìm Khả Doanh luôn nhé.”

Tuy lúc này Triệu Thanh Viễn chẳng muốn ở cùng Nhiếp Tranh chút nào, nhưng anh càng không muốn tiếp tục ở lại nhà họ Nhiếp, thế nên cũng thuận thế đồng ý.

Xuống lầu, bạn của Nhiếp Tranh tự lái xe về trước, Triệu Thanh Viễn lái xe mình theo sau xe Nhiếp Tranh. Sau đó, xe Nhiếp Tranh dừng lại trước cửa một quán bar, y xuống xe bảo Triệu Thanh Viễn là Nhiếp Khả Doanh đang ở trong đó.

Triệu Thanh Viễn càng thấy lạ hơn, Nhiếp Khả Doanh trước giờ chưa bao giờ đến những nơi như quán bar, sao Nhiếp Tranh lại dẫn anh tới đây? Nhưng nghĩ lại những lời Nhiếp Tranh nói lúc nãy, rõ ràng y cực kỳ không ưa anh, sao có thể thực lòng dẫn anh đi tìm Nhiếp Khả Doanh chứ, biết đâu chỉ đang chơi xỏ anh thôi... Mà mặc kệ Nhiếp Khả Doanh có ở trong đó hay không, anh cũng đang muốn vào làm vài ly.

Nhiếp Tranh hỏi anh có cần y vào cùng không, Triệu Thanh Viễn từ chối ngay. Anh đợi Nhiếp Tranh lái xe đi khuất rồi mới bước vào quán bar.

Bên trong quán bar ồn ào náo nhiệt, Triệu Thanh Viễn đi tới gần quầy bar ngồi xuống, rồi gọi một chai rượu. Anh vừa đưa ly rượu lên miệng, trong khoảnh khắc quay đầu lại vậy mà thực sự nhìn thấy Nhiếp Khả Doanh!

Thế nhưng, Nhiếp Khả Doanh này rõ ràng mang gương mặt anh quen biết, nhưng lại như một người hoàn toàn xa lạ. Nhiếp Khả Doanh ăn mặc hở hang táo bạo, tóc xõa dài, đang hôn môi cuồng nhiệt với một gã đàn ông. Tay gã kia s* s**ng khắp thân hình lả lướt của cô, Nhiếp Khả Doanh lại tỏ ra rất hưởng thụ, hoàn toàn không có chút ghét bỏ nào.

Chuyện này cứ như một giấc mơ, một cơn ác mộng khiến người ta lạnh toát sống lưng. Triệu Thanh Viễn không biết lúc này trong đầu mình còn sót lại thứ gì, anh không thốt nên lời, chỉ muốn cười, muốn dùng hết sức lực để cười nhạo bản thân là một thằng đại ngốc. Nhiếp Tranh mà anh cứ ngỡ là bạn bè hóa ra đã ghét anh từ đầu, vị hôn thê mà anh tưởng tình cảm mặn nồng hóa ra lại lén lút sau lưng anh qua lại với kẻ khác. Thời gian qua rốt cuộc anh đang tự mãn vì cái gì chứ?

Đợi đôi nam nữ kia dừng hành động thân mật lại, Triệu Thanh Viễn mới từng bước đi đến đứng trước mặt Nhiếp Khả Doanh. Anh nhìn thẳng vào mặt cô nói: “Cô Nhiếp, chúng ta dừng lại ở đây thôi.”

Nói xong, anh cũng chẳng thèm quan tâm Nhiếp Khả Doanh phản ứng ra sao, chỉ quay lưng bước thẳng ra khỏi quán bar đầy dứt khoát.

Thế nhưng vừa ra khỏi quán, Triệu Thanh Viễn chẳng còn giữ được vẻ phong độ như ban nãy nữa. Anh vào cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua một túi bia lớn xách lên xe, lái đến một con hẻm vắng người qua lại, rồi bật nắp lon ngửa cổ nốc bia ừng ực một hơi.

Bia lạnh buốt chảy qua ruột gan, nhưng cái nhiệt độ lạnh lẽo này vẫn chẳng bằng cái lạnh trong lòng anh. Cảm giác lạnh thấu tim gan ấy, dù hơi nóng có ấm áp đến mấy cũng chẳng thể hâm nóng lại được.

Anh nghĩ mãi vẫn không thông, anh đã làm sai chuyện gì mà đáng bị đối xử như thế này? Anh đối tốt với Nhiếp Khả Doanh nhưng lại bị cô cắm sừng, anh coi Nhiếp Tranh là bạn bè nên dốc lòng tâm sự chuyện quá khứ, lại vì chính quá khứ đó mà bị phán là “không xứng”. Nhiếp Tranh không hiểu sao? Anh đã sớm buông bỏ đoạn tình cảm cũ rồi, nhưng hóa ra Nhiếp Tranh vẫn không tin, nên mới nói những lời đó.

Triệu Thanh Viễn đường đường chính chính đối diện với mọi mối tình, rốt cuộc là ai không xứng với ai hả?

Triệu Thanh Viễn lại bật nắp lon bia thứ hai, đúng lúc này cửa sổ xe của anh bị người bên ngoài gõ cộc cộc. Anh quay đầu nhìn, thế mà lại là Nhiếp Tranh... Anh ngó Nhiếp Tranh một cái, cuối cùng vẫn hạ kính xe xuống, nhưng không nói lời nào.

Nhiếp Tranh lập tức ngửi thấy mùi cồn nồng nặc trong xe, cũng nhìn thấy mấy lon bia bên tay Triệu Thanh Viễn. Y nhíu mày nói: "Cậu uống rượu rồi không được lái xe, tôi đưa cậu về."

Triệu Thanh Viễn mở cửa bước xuống xe, nói: "Tôi gọi tài xế lái hộ là được, anh đi đi."

Nhiếp Tranh giữ chặt cửa xe: "Không an toàn, tôi đưa cậu về."

Triệu Thanh Viễn hơi không hiểu nổi Nhiếp Tranh đang nghĩ cái gì. Đã ghét anh như thế thì tại sao còn phải giả bộ tình cảm anh em tốt đẹp làm gì? Anh bèn hỏi một câu đột ngột: "Nhiếp Tranh, chuyện của Nhiếp Khả Doanh có phải anh đã biết từ trước rồi không?"

Nhiếp Tranh không ngờ anh lại hỏi như vậy, vẻ mặt khựng lại một chút mới trả lời: "... Tôi biết."

Triệu Thanh Viễn cười tự giễu, dùng ánh mắt bất lực nhìn Nhiếp Tranh: "Mấy người đang làm cái trò gì vậy? Anh, Nhiếp Khả Doanh, các người không thích tôi thì nói sớm đi chứ, cứ vòng vo như vậy các người không thấy mệt sao?"

Nhiếp Tranh nắm lấy cánh tay Triệu Thanh Viễn. Trên khuôn mặt vốn luôn lạnh tanh không chút cảm xúc của y hiếm hoi hiện lên vẻ sốt sắng: "Tôi không phải là không thích cậu. Tôi không nói ngay với cậu chuyện của Nhiếp Khả Doanh là lỗi của tôi, tôi xin lỗi cậu, nhưng tôi..."

"Dừng lại." Triệu Thanh Viễn chán ghét xua tay: "Hôm nay lúc tôi đến nhà anh, thì vô tình nghe thấy anh nói chuyện trong phòng. Anh nói trong lòng tôi có người khác, không xứng với em gái anh. Tôi biết cả rồi, anh cũng không cần giải thích nữa."

"Ý tôi hoàn toàn không phải như thế!" Nhiếp Tranh cuống lên, y đặt hai tay lên vai Triệu Thanh Viễn, nhìn anh chăm chú và nghiêm túc nói: "Lúc đó, ý tôi nói là trong lòng Nhiếp Khả Doanh đã có người khác, cô ta không xứng với cậu. Cậu tốt như vậy, chỉ có tôi mới xứng với cậu."

"Tôi cũng mới biết chuyện của Nhiếp Khả Doanh cách đây không lâu. Vốn dĩ tôi thấy hai người đang bên nhau suôn sẻ nên không muốn chen chân vào, nhưng sau khi phát hiện cô ta ngoại tình thì tôi đã giận điên người. Loại người như cô ta căn bản không xứng với cậu, cho nên hôm nay tôi mới đưa cậu đến quán bar để cậu nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta. Nhưng tôi cũng không biết làm cách nào để cậu không đau lòng, tôi chỉ muốn đợi cậu ra để ở bên cạnh cậu thôi."

"Hả?" Triệu Thanh Viễn nghe xong mà mắt chữ A mồm chữ O, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào cho phải.

Trên khuôn mặt vốn lạnh lùng thiếu tình người của Nhiếp Tranh lúc này lại toát lên vẻ dịu dàng nhàn nhạt. Y lịch sự thu tay về, đứng đối diện Triệu Thanh Viễn nói: "Tôi thích cậu lâu rồi, tôi sẽ một lòng một dạ với cậu. Cậu muốn làm gì tôi cũng sẽ đi cùng cậu, cậu là điều quan trọng nhất đối với tôi. Bây giờ cậu không muốn ở bên tôi cũng không sao, cậu cứ để tôi ở bên cạnh cậu, được không?"

“Hả?” Triệu Thanh Viễn vẫn há hốc mồm, chẳng thể nói là được hay không được. Anh thực sự chưa kịp phản ứng, Nhiếp Tranh đang... tỏ tình với anh sao?! Nhiếp Tranh thích anh?! Chuyện quái gì thế này, chủ đề hai người vừa nói sao tự dưng lại bẻ lái sang chuyện này rồi?

Ảo, quá là ảo.

Cuối cùng vẫn là Nhiếp Tranh đưa Triệu Thanh Viễn về nhà. Suốt dọc đường hai người gần như không nói chuyện, nguyên nhân chính là do Triệu Thanh Viễn cứ im thin thít. Trong đầu anh như có cả đàn ngựa đang chạy đua, cứ phi rầm rập mãi chẳng chịu dừng. Đến dưới nhà, Nhiếp Tranh hỏi Triệu Thanh Viễn xem y có thể lên nhà ngồi một lát không, Triệu Thanh Viễn đờ đẫn gật đầu.

Vào đến nhà, Triệu Thanh Viễn vẫn chẳng nói năng gì mấy, ngược lại Nhiếp Tranh cứ quan tâm hỏi han đủ thứ, Triệu Thanh Viễn đều trả lời từng câu một. Sau đó anh cầm quần áo vào phòng tắm, Nhiếp Tranh ngồi đợi ở sofa phòng khách. Anh vừa tắm vừa thẫn thờ, tắm một tí lại ngẩn ngơ một tí, đứng dưới vòi hoa sen mà quên cả xát xà phòng. Mãi lúc sau hoàn hồn lại cũng chẳng nhớ mình đã xát xà phòng hay chưa, thành ra tắm mất cả tiếng đồng hồ. Đợi đến lúc anh từ phòng tắm bước ra thì thấy Nhiếp Tranh đã ngủ gục trên sofa nhà mình, vẻ mặt đầy mệt mỏi, hơi thở nặng nề.

Cũng phải... Công việc của Nhiếp Tranh bận rộn như thế, lại còn phải phân tâm lo mấy chuyện lằng nhằng của anh và Nhiếp Khả Doanh nữa.

Triệu Thanh Viễn quay vào phòng tắm lấy cái khăn mặt nhúng nước rồi vắt khô, xong thì ra phòng khách lau mặt cho Nhiếp Tranh, sau đó lại vào phòng ngủ lấy một chiếc chăn dày đắp lên người y. Làm xong xuôi anh không đi ngay, mà đứng ngẩn ra trước mặt Nhiếp Tranh một lúc, suy nghĩ trong đầu bỗng chốc bay xa.

Hóa ra là anh hiểu lầm Nhiếp Tranh... Nhưng sao Nhiếp Tranh không nói sớm cho anh biết chuyện của Nhiếp Khả Doanh chứ? Ồ... Y cũng mới biết không lâu, chắc là sợ nói ra làm anh buồn. Đúng là anh thấy rất khó chịu, chuyện này ai gặp phải mà chẳng khó chịu chứ. Lúc nãy Nhiếp Tranh còn nói cái gì ấy nhỉ:

“... Cô ta không xứng với cậu, cậu tốt như vậy, chỉ có tôi mới xứng với cậu.”

Trong đầu đột nhiên nảy ra câu nói này, mặt Triệu Thanh Viễn bỗng nóng bừng lên. Hình như trước đây Nhiếp Tranh từng kể với anh là cũng có một người mình thích nhưng không có kết quả. Ngàn vạn lần không ngờ tới người đó lại có thật, hơn nữa lại chính là anh! Y... Y bắt đầu có tâm tư này từ bao giờ thế, sao chẳng có dấu hiệu nào hết vậy...

Ánh mắt Triệu Thanh Viễn lại rơi trên khuôn mặt Nhiếp Tranh: Tuấn tú, cực ngầu, nhưng khi ở bên anh lại rất dịu dàng, đôi môi cũng——

Đệt! Triệu Thanh Viễn lại thấy mất tự nhiên rồi, anh nhìn môi Nhiếp Tranh làm cái gì?!

Cảm giác mất tự nhiên qua đi, anh không khỏi thấy hơi phiền não. Nhiếp Tranh nói thích anh, nhưng anh đâu có thích đàn ông đâu, chuyện này phải làm sao đây... Hay là hỏi thử Lư Kinh Hồng?

Anh đứng đó suy nghĩ vẩn vơ đủ thứ chuyện trên đời, cuối cùng mới sực nhớ ra mình đứng đây hơi lâu quá rồi. Thế là anh vội vàng đi bước nhỏ về phòng ngủ, khẽ khàng đóng cửa lại.

Nghe thấy tiếng đóng cửa thì Nhiếp Tranh mới mở mắt ra, y lặng lẽ nhìn về phía phòng ngủ rồi mỉm cười.

Hôn ước giữa Triệu Thanh Viễn và Nhiếp Khả Doanh đã bị hủy bỏ. Nhiếp Tranh đem tất cả những chuyện mà Nhiếp Khả Doanh đã làm kể hết cho cha Nhiếp và mẹ cô ta nghe. Nhiếp Khả Doanh bị mắng cho một trận tơi bời, cha Nhiếp còn đặt ra cả đống quy tắc cho cô. Nhiếp Tranh còn dẫn Nhiếp Khả Doanh đến tận nhà xin lỗi Triệu Thanh Viễn một cách trịnh trọng. Nhiếp Khả Doanh sợ Nhiếp Tranh một phép, không dám không đi.

Từ đó mẹ Triệu cũng không giục Triệu Thanh Viễn đi xem mắt tìm đối tượng nữa, Triệu Thanh Viễn thở phào nhẹ nhõm. Nhiếp Tranh cũng cảm thấy rất tốt, nhưng mà mẹ Triệu cũng chẳng cần tìm người khác làm gì, Nhiếp Tranh tự thấy những kẻ đó chẳng ai bì được với y cả.

Sau chuyện này, mối quan hệ giữa Triệu Thanh Viễn và Nhiếp Tranh trở nên vi diệu lạ thường. Nói là bạn bè bình thường thì đôi khi lại có chút mập mờ không rõ. Triệu Thanh Viễn cũng chẳng biết mình bị làm sao nữa, anh không phải kiểu người thích chơi trò mập mờ, nhưng cứ nhìn vào mặt Nhiếp Tranh là anh không thể thốt nên lời từ chối. Nhiếp Tranh lại luôn chăm sóc anh từng li từng tí, khiến anh cảm thấy bản thân cứ không tỏ thái độ rõ ràng thế này là không tốt, nhưng biết phải tỏ thái độ gì bây giờ?

Thế là họ cứ tiếp tục chung sống như vậy, vô hình trung ngày càng trở nên thân thiết hơn. Nhiếp Tranh đối xử tốt với Triệu Thanh Viễn, Triệu Thanh Viễn lại nghĩ cách đền đáp lại cái tốt của y, cứ có qua có lại như thế riết thành thói quen. Quan trọng là hai người trong cuộc đều chẳng thấy có gì kỳ lạ, không yêu đương mà cũng chẳng khác gì đang yêu đương là mấy.

Vào xuân, tiết trời bắt đầu ấm dần lên. Nhân dịp nghỉ lễ, Nhiếp Tranh rủ Triệu Thanh Viễn xuống phía Nam lặn biển. Triệu Thanh Viễn vô cùng ngạc nhiên và vui mừng, anh không biết Nhiếp Tranh cũng có hứng thú với môn lặn.

Đây là lần đầu tiên Triệu Thanh Viễn lặn đôi mà không có huấn luyện viên dẫn dắt, người đồng hành lại là Nhiếp Tranh, điều này khiến tâm trạng anh càng không thể bình tĩnh nổi.

Hai người cùng lặn, từ lúc xuống nước đến khi lên bờ bắt buộc phải như hình với bóng, cho nên ở dưới nước họ cũng bám sát lấy nhau. Khi lặn xuống vùng nước sâu, Nhiếp Tranh bất ngờ nắm lấy tay Triệu Thanh Viễn mà không báo trước. Triệu Thanh Viễn lập tức quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đang cười của y. Tim Triệu Thanh Viễn đập nhanh như muốn vọt ra ngoài. Nhiệt độ dưới đáy nước đương nhiên không cao, nhưng anh lại cảm thấy nơi hai lòng bàn tay chạm nhau nóng đến kinh người.

Kỳ lạ là, anh không những chẳng muốn rút tay ra, mà ngược lại còn nắm chặt hơn một chút.

Thực ra vùng biển này không có phong cảnh thơ mộng như ở Queensland, nhưng Triệu Thanh Viễn vẫn cảm thấy cảnh sắc dưới đáy nước đẹp mê hồn. Hơn nữa, chuyến lặn biển lần này khác hẳn những trải nghiệm trước đây của anh ở một điểm rất lớn.

Khi ở Queensland, anh thường cảm thấy đáy biển sâu yên tĩnh đến lạ lùng, nhưng ở nơi này lại khiến cõi lòng anh rạo rực không yên, chẳng thể nào tĩnh tâm lại được dù chỉ một khắc.

Bởi lẽ bên cạnh còn có thân nhiệt của một người khác đang kề sát vào người anh, nóng hổi.

Lúc họ lên bờ thì trời đã chập choạng tối. Sau khi thay đồ lặn, cả hai cùng tản bộ dọc bãi biển. Đi đến chỗ vắng người, Nhiếp Tranh lại một lần nữa nắm lấy tay Triệu Thanh Viễn, và anh vẫn không rụt tay về.

Đang đi, Nhiếp Tranh bỗng nhiên lên tiếng: "Thanh Viễn, tôi đã phải lòng cậu ở một nơi giống y như thế này đấy."

Nghe thấy hai từ mấu chốt kia, tim Triệu Thanh Viễn không kìm được mà đập thót một cái, anh căng thẳng đến mức không nói nên lời.

Nhiếp Tranh nói tiếp: "Đầu năm, tôi đi nghỉ dưỡng ở Queensland, ngày nào đi lặn cũng gặp một người. Cậu ấy có vẻ rất đam mê bộ môn lặn biển, ở dưới nước cực kỳ lâu. Tôi cũng thích lặn, nên đôi khi cũng rất muốn đến làm quen và kết bạn với cậu ấy. Một buổi tối nọ, sau khi lên bờ tôi phát hiện cậu ấy lại đang cứu một cô gái có ý định tự tử. Tôi cứ đứng bên cạnh nghe cậu ấy nói chuyện, tôi cảm thấy người này chắc chắn là một người cực kỳ lương thiện, những lời nói ra cũng rất đáng yêu. Tôi nghe cậu ấy kể về mối tình đơn phương kéo dài mấy năm trời cuối cùng lại kết thúc không đâu vào đâu, lúc đó tôi thấy tiếc lắm. Một người tốt như vậy, sao lại có người không thích cậu ấy chứ."

"Sau đó tôi vẫn chưa rời đi, kết quả không lâu sau thì cậu ấy quay lại. Tôi nghe thấy cậu ấy hét lớn với mặt biển rằng cậu ấy muốn bước tiếp. Tôi không rõ trong lòng mình cụ thể là cảm giác gì, chỉ muốn bước đến ôm cậu ấy một cái. Tôi tin rằng cậu ấy sẽ gặp được người tốt hơn. Mấy tháng sau tôi về nước, vậy mà lại gặp được cậu ấy. Lúc đó tôi buộc phải nhận ra một điều: Tôi đã thích người mà ngay cả cái tên tôi cũng không biết này rồi."

Triệu Thanh Viễn kinh ngạc nhìn anh: "Khi ấy... anh cũng ở đó sao? Vậy là anh đã sớm..."

Nhiếp Tranh gật đầu: "Tôi đã nói với cậu rồi mà, tôi thích cậu từ lâu lắm rồi."

"Anh..." Triệu Thanh Viễn nghẹn lời. Anh không hề biết hóa ra Nhiếp Tranh đã gặp mình từ sớm như vậy. Thế mà y còn phải chấp nhận việc anh và Nhiếp Khả Doanh bàn tính chuyện cưới xin, y còn ngồi nghe anh tâm sự về Nhiếp Khả Doanh nữa, chắc hẳn lúc đó y phải đau lòng lắm. Mùi vị của tình yêu đơn phương thế nào thì anh hiểu rất rõ, không được đáp lại mà vẫn phải kiên trì với tình cảm ấy là một chuyện vô cùng khổ sở. Huống chi Nhiếp Tranh còn đã sớm chuẩn bị sẵn tinh thần để tận mắt nhìn anh cùng một người phụ nữ khác bước vào lễ đường.

Trái tim anh nhói đau âm ỉ. Nhiếp Tranh là một người tốt đến thế, y lẽ ra phải luôn kiêu hãnh, chứ không phải tự đặt mình vào một vị thế đầy bất lực như vậy.

Khi nói đến đây, giọng điệu của Nhiếp Tranh vẫn kiên định như mọi khi: "Thanh Viễn, trên đời này tôi chắc chắn là người xứng đôi nhất với cậu. Cho dù có người khác thích cậu, thì tình cảm tôi dành cho cậu cũng nhiều hơn họ gấp bội. Tôi không ép cậu nhất định phải đồng ý, tôi chỉ muốn cho cậu biết tình cảm tôi dành cho cậu nhiều đến nhường nào, và tôi chưa bao giờ có ý đùa giỡn."

Trái tim đập thình thịch loạn xạ, máu như đang chảy ngược, mặt nóng đến mức muốn bốc khói. Tay chân Triệu Thanh Viễn gần như run rẩy, anh nhìn chăm chú vào đôi mắt tràn đầy tình ý của Nhiếp Tranh, lời định nói ra lại bị nuốt ngược trở vào trong chốc lát: "Tôi... tôi..."

"Hửm?"

Triệu Thanh Viễn cảm thấy khả năng sử dụng ngôn ngữ của mình tụt lùi về thời điểm mới lọt lòng trong nháy mắt. Anh bước tới vài bước, đặt hai tay lên vai Nhiếp Tranh, bốn mắt nhìn nhau, anh lắp bắp nói: "Vậy... chúng ta thử xem sao."

"Cậu nói cái gì?" Nhiếp Tranh kích động ôm chặt lấy anh, để hai cơ thể ướt đẫm dán sát vào nhau.

Triệu Thanh Viễn vứt bỏ sự ngại ngùng sang một bên, anh vòng tay ôm lưng Nhiếp Tranh, hơi kiễng chân lên hôn vào môi y, đỏ mặt nói: "Hình như tôi cũng thích anh, chúng ta thử hẹn hò đi."

Nghe xong, Nhiếp Tranh lập tức vứt sạch cái phong độ quân tử và sự lịch thiệp chết tiệt kia đi. Y ghì chặt gáy Triệu Thanh Viễn, rồi trao cho anh một nụ hôn sâu. Tiếng nước bọt trao đổi ướt át hòa cùng tiếng sóng biển vỗ vào bờ, từng đợt từng đợt một. Hai người áp mặt vào nhau mãi không chịu tách rời.

Nhiếp Tranh vươn cánh tay dài bế bổng Triệu Thanh Viễn lên. Triệu Thanh Viễn khẽ kêu một tiếng rồi ôm chặt lấy y. Sau đó họ lại trao nhau một nụ hôn dài, dài đến mức cạn cả hơi mà vẫn chưa chịu buông.

Vài cánh hải âu bay lướt qua bức màn hoàng hôn màu cam sẫm, kêu lên mấy tiếng ngắn ngủi rồi khuất bóng. Sóng biển dâng lên rồi lại rút xuống. Trên bãi biển, hai bóng người kéo dài vẫn ở đó, quấn quýt chặt chẽ trong tiếng gió thổi vù vù.

Trông thật xứng đôi.