Biết Văn Lĩnh đã từ thành phố A trở về, nên Từ Kha muốn hẹn gặp cậu một bữa. Vốn dĩ Từ Kha định hẹn vào buổi tối ở quán bar theo thói quen của hai người, nhưng Văn Lĩnh lại nhất quyết đòi hẹn vào ban ngày ở quán cà phê. Từ Kha không hiểu lý do, nhưng cũng không vội hỏi qua điện thoại.
Văn Lĩnh đi dự bất cứ cuộc hẹn nào cũng rất đúng giờ, chỉ có sớm chứ không bao giờ muộn. Từ Kha ngược lại hay trễ vài phút, miệng thì nói "ngại quá, đến muộn rồi" rồi vội vàng chạy tới, lần sau vẫn cứ "ngại quá" như thường. Nhưng lần này hắn ta lại đến sớm.
Từ lúc Văn Lĩnh ngồi xuống, cái miệng của Từ Kha hoạt động không ngừng nghỉ, cứ lải nhải hỏi tại sao quán bar không ổn mà lại nhất quyết đòi ra quán cà phê. Từ Kha uống không quen cà phê, cái thứ nước dở đắng dở ngọt ấy, vẫn là uống rượu hợp ý hắn ta nhất.
"Quán bar lộn xộn quá, ở đây thanh tịnh hơn chút, sau này hẹn tôi thì đừng hẹn ở quán bar nữa." Văn Lĩnh giải thích như vậy.
"Hả?" Từ Kha cảm thấy một là mình bị điếc, hai là Văn Lĩnh không bình thường. "Cậu mà lại bảo quán bar lộn xộn á?! Một người có thời gian cắm cọc ở quán bar còn nhiều hơn tôi mà thốt ra được câu này, sao tôi lại không tin nổi nhỉ?"
Chưa hết, sau khi ngồi xuống Văn Lĩnh không gọi cà phê mà lại gọi một tách trà. Từ Kha thực sự mắt chữ O mồm chữ A: "Mẹ kiếp, không khéo lần sau cậu hẹn thẳng tôi ra quán trà đạo luôn quá? Cậu làm gì thế, dưỡng sinh à?"
Văn Lĩnh liếc hắn một cái: "Cái miệng cậu cứ mở ra là nổ như pháo không dứt, tôi đi uống trà với cậu sợ bị người ta đuổi ra ngoài."
"A Lĩnh, nói tôi nghe đi, cậu đã trải qua chuyện gì thế?" Từ Kha không có ý định cãi lại, lúc này hắn ta tò mò về Văn Lĩnh vô cùng. Hắn bèn vận dụng cái đầu không được nhanh nhạy cho lắm của mình để đoán mò: "Không phải có liên quan đến Lư Kinh Hồng đấy chứ?" Hiện tại mà nói, hắn ta nhận thấy mỗi lần Văn Lĩnh có điểm gì kỳ lạ, thì đều không thể tách rời quan hệ với Lư Kinh Hồng.
Văn Lĩnh không hề ngạc nhiên khi Từ Kha đoán ra chuyện này, cậu thản nhiên gật đầu thừa nhận: "Tôi có anh ấy rồi, không cần thiết phải đi quán bar suốt nữa, cũng không thích hợp, anh ấy biết chắc chắn sẽ không vui."
"Cậu... rửa tay gác kiếm rồi sao?" Từ Kha hỏi.
Văn Lĩnh chậm rãi uống một ngụm trà: "Ừ, tu tâm dưỡng tính để sống cho đàng hoàng."
"Lư Kinh Hồng là một người vẽ tranh, anh ta có điểm gì tốt mà khiến cậu thích đến thế?" Từ Kha nghĩ mãi không thông, Văn Lĩnh mà hắn quen biết đâu phải người như thế này.
Văn Lĩnh nghe vậy thì nhíu mày nhìn hắn: "Anh ấy tốt ở đâu tôi nói cho cậu biết làm gì."
"Vãi, tôi..." Từ Kha nghẹn lời, bị dáng vẻ keo kiệt bủn xỉn này của Văn Lĩnh chọc cho bật cười vì tức. Văn Lĩnh, con người này mà cũng biết giấu giếm, và giữ khư khư một thứ gì đó cho riêng mình cơ đấy. "Bác sĩ Văn, để tôi đưa ngài cái gương cho ngài tự soi xem bộ mặt ngài bây giờ thế nào nhé."
Biểu cảm của Văn Lĩnh chẳng hề thay đổi, cứ thế nhìn chằm chằm Từ Kha.
Từ Kha không nhịn được hắng giọng một cái: "Chậc, thôi được rồi, tôi thừa nhận là có chút ghen tị với cậu, nhưng tôi không muốn từ bỏ cả rừng hoa của mình đâu."
Thế là Từ Kha lại tiếp tục thao thao bất tuyệt về rừng hoa hay vườn hoa gì đó của hắn. Tuy nhiên, Văn Lĩnh cơ bản chẳng buồn để ý đến hắn ta, dù sao hiện giờ cậu cũng chẳng còn đồng tình với quan niệm tình yêu kiểu đó nữa. Đợi đi dạo hết cái vườn hoa đó xong, Từ Kha mới chuyển sang chuyện khác. Ý là hắn đang theo đuổi một cô gái, nhưng mấy hôm trước làm sai chuyện gì đó khiến người ta giận, nên muốn xin Văn Lĩnh vài chiêu. Nhưng nhìn tình hình này, thì hắn quyết đoán đổi câu hỏi ngay lập tức.
Từ Kha: "Lư Kinh Hồng đã cưa đổ cậu kiểu gì vậy?"
Văn Lĩnh: "..."
Từ Khả đành thành thật tự mình kể rõ tình huống: "Tôi tặng cô gái đó một sợi dây chuyền, cô ấy thấy đắt quá không chịu nhận. Tôi lỡ mồm nói một câu 'Không đắt đâu, mấy cô gái khác đều đeo cái này', kết quả cô ấy bảo tôi làm tổn thương lòng tự trọng của cô ấy rồi."
Văn Lĩnh hỏi: "Sợi dây chuyền đó giá bao nhiêu?"
Từ Kha đáp: "Tầm một hai vạn gì đó thôi. Tôi nghĩ bụng là rẻ quá thì tặng cũng ngại tay."
"Món đồ một hai vạn thì cô ấy giận cái nỗi gì?" Văn Lĩnh lấy làm lạ.
"Nhưng lương tháng của cô ấy có vài ngàn thôi, về sau tôi mới biết. Thành ra cứ như tôi đang coi thường đồng tiền mồ hôi nước mắt của người ta vậy." Từ Khả thở dài: "Thôi tôi thấy khỏi cần hỏi cậu nữa, cậu còn chẳng hiểu chuyện bằng tôi."
Đúng như lời Từ Kha nói, Văn Lĩnh trước đây quả thực không hiểu đạo lý này. Giờ cậu bất giác nhớ lại những chuyện mình từng lơ là trước kia, rốt cuộc lương tháng của Lư Kinh Hồng là bao nhiêu, thật ra cậu vẫn hoàn toàn mù tịt.
Văn Lĩnh chẳng còn tâm trạng nào mà ngồi đó nữa, cậu có việc khác cần làm. Từ Kha cũng chẳng còn việc gì, bèn dứt khoát đứng dậy rời đi cùng cậu. Lúc cùng Văn Lĩnh bước ra khỏi cửa quán, Từ Kha chợt nhớ ra một chuyện, bèn nhắc với cậu: "Phải rồi, tuần này tôi gặp Liễu Trì Viễn ở Hoa Nguyên đấy, cậu ta đến bàn chuyện hợp tác."
Từ Kha thừa biết Văn Lĩnh không ưa nhà họ Liễu, cũng chẳng ưa đứa con trai mà Uông Nguyệt Văn sinh ra sau khi tái hôn này, nên không bao giờ gọi là em trai Văn Lĩnh, mà chỉ gọi thẳng tên họ.
"Chỉ có một mình cậu ta thôi à?" Bước chân Văn Lĩnh khựng lại.
"Tôi chỉ thấy có mỗi mình cậu ta."
"Biết rồi." Văn Lĩnh không hỏi thêm, chỉ đi về phía xe mình, mở cửa ngồi vào rồi lái xe rẽ sang đường bên trái. Từ Kha thò đầu ra khỏi cửa sổ xe hỏi với theo: "Nhà cậu đi hướng bên phải cơ mà?"
Văn Lĩnh hạ kính xe xuống trả lời hắn: "Tôi không về nhà tôi."
Tám chín phần là lại đi tìm anh bạn trai họa sĩ rồi. Từ Kha chậc lưỡi mấy tiếng, cảm thán cái mùi chua lòm của tình yêu khiến người ta như trúng độc này.
Khi mối quan hệ trở nên thân mật hơn, Văn Lĩnh và Lư Kinh Hồng đều đã có chìa khóa nhà của nhau, nhưng thường nếu trong nhà có người thì sẽ không dùng chìa khóa mở cửa. Văn Lĩnh biết Lư Kinh Hồng đang ở nhà, nhưng cậu vẫn tự dùng chìa khóa để vào. Lúc này Lư Kinh Hồng đang làm việc trong phòng, Văn Lĩnh thay giày rồi lặng lẽ bước vô phòng anh. Lư Kinh Hồng dừng công việc trên tay, mỉm cười với cậu: "Về rồi đấy à."
Văn Lĩnh lê đôi dép đi đến bên cạnh anh, ngồi xổm xuống ôm lấy anh, giọng trầm trầm rầu rĩ: "Em có chuyện muốn nói với anh."
Lư Kinh Hồng biết Văn Lĩnh thế này là đang nghiêm túc, anh ôm Văn Lĩnh ngồi xuống mép giường: "Nói đi."
"Anh đừng nói gì vội, nghe em nói đã."
Văn Lĩnh kể lại chuyện Từ Kha nói hôm nay cho anh nghe, sau đó nghiêm túc tự kiểm điểm bản thân: "Lúc đó, em chợt nhớ đến chuyện em từng tặng một cái túi xách cho Lư Thiền. Hôm ấy, anh bảo em đừng tặng món đắt tiền như thế, em còn thấy hơi buồn bực. Em không hiểu chuyện đó có gì mà phải tiết kiệm. Giờ em mới biết em sai ở đâu rồi, xin lỗi anh nhé. Lúc em nói anh như vậy, trong lòng anh chắc khó chịu lắm phải không?"
Lư Kinh Hồng xoa đầu cậu, không phủ nhận: "Khó chịu thì chắc chắn là có, bởi vì anh thích em mà. Nhưng anh cũng biết em không hề có ác ý."
Văn Lĩnh hôn lên cằm anh với vẻ lấy lòng, giọng nói trở nên rất nhỏ nhẹ: "Xin lỗi, em toàn khiến anh phải bận lòng."
"Xin lỗi nói một lần là đủ rồi, vốn dĩ anh cũng không để bụng đâu." Lư Kinh Hồng dường như muốn giải tỏa tâm lý cho cậu, bèn nói đùa: "Nhưng nghĩ lại thì đây cũng là động lực đấy chứ. Để đuổi kịp mức sống của em, anh bắt buộc phải nỗ lực làm việc hơn nữa, tránh cho anh lười biếng."
"Lười biếng cũng không sao cả." Văn Lĩnh hiểu Lư Kinh Hồng đang trấn an mình, trong lòng thấy vô cùng ấm áp. "Sau này việc nhà em sẽ làm nhiều hơn một chút, anh cứ yên tâm làm việc của mình. Em cũng sẽ không đi quá nhanh đâu, em sẽ đợi anh đuổi kịp."
Lư Kinh Hồng mỉm cười hôn lên khóe miệng cậu.
Đang hôn, Văn Lĩnh đột nhiên nói: "Chẳng có gì để bù đắp cho anh cả, hôm nay anh muốn làm mấy lần thì làm mấy lần."
Lư Kinh Hồng mở cờ trong bụng, bèn bế thốc cậu chạy thẳng vào phòng tắm.