Sáng hôm sau, khi Lư Kinh Hồng thức dậy, Văn Lĩnh lờ mờ cảm nhận được, nên nửa tỉnh nửa mê cọ cọ vào mặt anh: “Mấy giờ rồi?”

Lư Kinh Hồng vươn tay lấy điện thoại xem qua: “Bảy giờ rồi. Em ngủ thêm chút nữa đi, anh ra ngoài mua đồ ăn sáng.” Nói rồi anh hôn nhẹ lên má cậu, định ngồi dậy.

Văn Lĩnh quàng tay kéo Lư Kinh Hồng đè ngược trở lại lên người mình, mắt đã mở to: “Là quán ăn sáng dưới lầu đó hả? Để em đi cho, anh cứ nằm đi.”

Lư Kinh Hồng chống hai tay bên tai cậu, nhìn cậu chằm chằm: “Em định chiều hư anh đấy à?”

“Ừ, em không giỏi khoản này lắm, nhưng sẽ cố gắng học.” Giọng Văn Lĩnh rất chân thành: “Chỗ nào em làm không tốt thì anh phải nói cho em biết.”

“Vốn dĩ em chỗ nào cũng tốt rồi.” Lư Kinh Hồng cúi người áp sát cậu: “Sau này chỉ có làm anh mê muội đến chết thôi.”

Văn Lĩnh nghe vậy thì cười rất vui vẻ, mắt cong cong. Tay cậu đặt lên vai Lư Kinh Hồng, mổ nhẹ từng cái lên môi anh. Lư Kinh Hồng hôn cậu một lúc mới miễn cưỡng dứt ra: “Hôn nữa là anh cứng đến mức không xìu xuống được đâu.”

“Không sao, em giúp anh.” Văn Lĩnh lại rướn tới dán lên môi anh, một tay trực tiếp luồn vào trong quần Lư Kinh Hồng, cách lớp q**n l*t mà ch*m r** v**t v* vật khổng lồ đã c**ng c*ng kia. Lư Kinh Hồng vẫn phủ lên người Văn Lĩnh, từ sâu trong cổ họng anh phát ra tiếng th* d*c. Anh vừa hôn Văn Lĩnh điên cuồng vừa nhanh chóng kéo quần cậu xuống dưới đầu gối, Văn Lĩnh bèn nhấc chân lên để anh dễ hành động.

Lư Kinh Hồng cũng vươn tay nắm lấy d**ng v*t đã c**ng c*ng từ lâu của Văn Lĩnh mà tuốt động. Văn Lĩnh bị k*ch th*ch khiến ngón chân co quắp lại ngay lập tức, miệng khe khẽ phát ra tiếng r*n r* khoan khoái, lực tay bất giác thả lỏng. Lư Kinh Hồng cắn d** tai cậu, vỗ nhẹ vào mông cậu một cái: “Em biết làm thế nào để anh sướng hơn mà, ngoan nào, động tay đi.”

Văn Lĩnh chìm sâu vào vòng xoáy t*nh d*c, giọng nói dịu dàng của Lư Kinh Hồng lọt vào tai cậu như có ma lực khiến người ta muốn l*n đ*nh. Cậu đẩy nhanh động tác, cứ cọ xát phần q** đ** căng tròn và rãnh q** đ**, cảm nhận d**ng v*t trong tay ngày càng trướng to. Lư Kinh Hồng đột nhiên ưỡn người để tính khí hai người chạm vào nhau. Anh nắm lấy tay Văn Lĩnh cùng nhau tuốt lộng, ngón cái liên tục day vào lỗ nhỏ phía đ** kh*c của Văn Lĩnh, k*ch th*ch khiến tiếng rên của cậu ngày càng lớn hơn. Cuối cùng, cả hai cùng b*n r* trong tay nhau, giữa các kẽ ngón tay đầy t*nh d*ch nồng đậm.

Lư Kinh Hồng lấy khăn giấy lau sạch tay cho cả hai. Anh nhìn khuôn mặt ửng hồng và đôi mắt ầng ậng nước của Văn Lĩnh đang tựa trên gối, bóp nhẹ eo cậu rồi nói: “Anh thật sự muốn ch*ch em.”

Trên mặt Văn Lĩnh cũng tràn đầy ý vị xâm chiếm, cậu bèn chống tay xuống giường, hơi nhỏm dậy, rồi l**m nhẹ lên yết hầu đang trượt lên trượt xuống của Lư Kinh Hồng: "Về nhà rồi, thì tùy ý anh muốn làm thế nào cũng được."

Lư Kinh Hồng lập tức cảm thấy d*c v*ng bốc lên ngùn ngụt khắp người, hận không thể đè Văn Lĩnh ra l*m t*nh đến ngất đi ngay trên chiếc giường này, khiến cậu ngoại trừ việc khóc lóc kêu sướng ra thì không thể làm được bất cứ việc gì khác.

Kết quả, người đi mua bữa sáng cuối cùng lại là bà Giản Liên Sương. Bởi vì đợi đến khi hai người họ vệ sinh xong xuôi, và bước ra khỏi phòng thì bà đã xách bữa sáng về tới nơi rồi. Bà ngồi bên bàn ăn, nói: "Mẹ thấy hai đứa mãi chưa dậy nên xuống lầu trước, mau đi rửa mặt mũi rồi vào ăn sáng."

Lư Kinh Hồng và Văn Lĩnh nhìn nhau cười thầm, rồi chui tọt vào phòng tắm.

Muộn hơn một chút, họ cùng nhau đến bệnh viện một chuyến. Quả nhiên bác của Lư Kinh Hồng đã đến, đồng thời ở bệnh viện lại còn có cả Quan Thành và Tằng Văn Thu. Lúc Lư Kinh Hồng bước vào phòng bệnh thì thấy chất đống bao nhiêu là đồ bổ, chắc chắn là do cặp đôi này mang tới. Họ nhìn nhau gật đầu chào hỏi. Bà nội Lư lúc này đã tỉnh được một lúc, Lư Kinh Hồng bèn bước tới trò chuyện cùng bà, còn giới thiệu cả Văn Lĩnh cho bà biết mặt. Vì tình hình ở bệnh viện đã ổn định, nên bà Giản Liên Sương bảo nhóm Lư Kinh Hồng về sớm nghỉ ngơi, không cần túc trực ở đây nữa. Thế là sau khi ở lại đến trưa, mấy người bọn họ chào tạm biệt rồi cùng rời khỏi phòng bệnh.

Bước ra khỏi khu điều trị nội trú, Lư Kinh Hồng hỏi Quan Thành: "Sao hai người lại đến đây?"

Quan Thành nói: "Tiểu Thiền bảo bà nội Lư làm phẫu thuật, trong nhà chỉ có cậu và bác gái nên tôi đến giúp một tay." Vừa nói anh ta vừa liếc nhìn Văn Lĩnh đang đứng cạnh Lư Kinh Hồng: "Có điều hình như cậu không phải chỉ có một mình."

Lư Kinh Hồng nhướng mày cười, quay sang giới thiệu với Văn Lĩnh: "Đây là bạn anh, Quan Thành, Tằng Văn Thu." Nói xong anh lại đổi bên giới thiệu tiếp: "Bạn trai tôi, Văn Lĩnh."

Văn Lĩnh lịch sự gật đầu chào: "Chào mọi người."

Bước chân Quan Thành khựng lại trong giây lát, trên mặt anh hiện ra biểu cảm quái dị ngó Tằng Văn Thu một cái rồi lại nhìn sang Lư Kinh Hồng: "Cậu mãi chẳng chịu có bạn gái, tôi thì bảo cậu bẩm sinh vô duyên với phụ nữ, Văn Thu lại bảo cậu tám phần mười là không thích phụ nữ, lúc đó tôi còn không tin."

Lư Kinh Hồng nghe xong không nhịn được cười: "Quả nhiên không thể coi thường trực giác của phụ nữ."

Quan Thành gãi đầu có chút ngượng ngùng: "Chuyện hai người... Bác gái biết chưa?"

"Hiện tại thì chưa biết." Lư Kinh Hồng lắc đầu: "Nhưng sau này chắc chắn sẽ biết thôi, tôi cũng không định giấu bà mãi. Tôi đâu có làm chuyện mờ ám gì đâu mà phải lén lén lút lút."

Tằng Văn Thu khoác tay Quan Thành, quan sát hai người họ. Dù họ không thể hiện cử chỉ thân mật quá mức, nhưng lại toát lên sự hòa hợp khó tả. Cô vừa nhìn vừa cảm thán: “Hai người đứng cạnh nhau thế này đúng là mãn nhãn quá đi, sau này tôi chẳng dám phát cơm chó trước mặt hai người nữa đâu.”

Đến cả Văn Lĩnh cũng bị lời của Tằng Văn Thu chọc cười, cậu hiếm khi đáp lại bằng giọng điệu đùa giỡn: “Cái đó thì không cần, chúng tôi tém tém lại chút là được.” Tằng Văn Thu phì cười một tiếng, thiện cảm dành cho Văn Lĩnh trong lòng tăng vùn vụt.

Vì sau đó Quan Thành và Tăng Văn Thu không về thẳng thành phố S, nên họ chỉ hẹn qua loa thời gian gặp lại rồi ai đi đường nấy. Chiều hôm đó, Lư Kinh Hồng và Văn Lĩnh lên xe trở về thành phố S. Trên đường về, Văn Lĩnh chủ động nhắc đến Tằng Văn Thu với Lư Kinh Hồng. Thật ra ban ngày ở bệnh viện, ngay cái nhìn đầu tiên Văn Lĩnh đã mang máng nhận ra cô rồi. Cậu nói: “Em từng gặp cô ấy rồi, chính là lần thấy cô ấy cùng anh bước ra từ siêu thị đó.”

Lư Kinh Hồng xoa xoa tóc cậu: “Anh nhớ mà, lúc đó em giận dỗi cãi nhau với anh một trận. Nhưng anh lại thấy vui lắm, anh cứ nghĩ có phải em đang ghen không.”

Văn Lĩnh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Chắc là ghen đấy. Có lẽ ngay từ lúc đó, em đã không muốn san sẻ anh cho bất kỳ ai khác rồi.”

Lư Kinh Hồng mỉm cười, hôn lên mu bàn tay cậu, lại nói: “A Lĩnh, những lời hôm nay anh nói với Quan Thành chính là suy nghĩ thật lòng của anh. Chuyện tình cảm của chúng ta không cần thiết phải bố cáo thiên hạ, nhưng với những người thân thiết thì anh sẽ không cố tình giấu giếm. Ví dụ như mẹ anh, bất kể bà có chấp nhận được hay không, anh cũng sẽ nói thật với bà. Amh không muốn đối diện với người thân thiết mà còn phải che che giấu giấu, anh cũng không muốn dẫn em về nhà mà chỉ có thể giới thiệu em là bạn anh.”

“Được thôi.” Văn Lĩnh siết chặt tay Lư Kinh Hồng: “Người khác không chấp nhận cũng không sao, anh và em chấp nhận là được rồi.”

Văn Lĩnh hiểu ý của Lư Kinh Hồng. Họ không phải đang bàn một chuyện đơn giản, mà là chuyện đại sự: hai người ước hẹn cùng chung sống với nhau. Đối với họ, nhận được sự công nhận của người khác không phải là điều cần thiết nhất, bởi vì dù có công nhận hay không cũng chẳng cản trở quyết định của họ. Chính sự tự nguyện và dự định sẵn sàng để đối phương chiếm một vị trí trong cuộc sống tương lai của mình, đó mới là điều lay động lòng người nhất.

Nói chung, Văn Lĩnh lênh đênh vô định bao nhiêu năm nay, giờ mới thực sự cảm thấy vững chãi. Cậu không còn cho rằng tình cảm là gông cùm, là sự trói buộc nữa, mà là một sự an tâm.