Tuy nhiên, rốt cuộc bữa tối này Lư Kinh Hồng vẫn phải ăn trong đơn độc. Văn Lĩnh bảo mình đã có hẹn từ trước, cũng chẳng giải thích gì thêm.
Văn Lĩnh biết vụ kia đã được giải quyết êm xuôi thì chẳng còn gì phải lo lắng nữa, mối quan hệ giữa cậu và Lư Kinh Hồng cũng nên lùi về đúng vị trí vốn có. Hơn nữa, chuyện cậu nói có hẹn là sự thật. Phương Lập Minh, bạn chung của Văn Lĩnh và Từ Kha vừa về nước, nói muốn hẹn hai người một bữa, chuyện này đã chốt từ hai hôm trước rồi.
Phương Lập Minh đặt một phòng bao ở Bổng Xuân Viên. Bổng Xuân Viên nổi tiếng với dịch vụ tốt, đồ ăn ngon, không gian đẹp, đương nhiên giá cả cũng miễn bàn. Ba người vừa ngồi xuống, các món ăn đã lần lượt được bày lên đầy ắp.
Người phục vụ mặc đồng phục bên cạnh đã rót rượu xong cho cả ba. Phương Lập Minh phất tay ra hiệu cho cậu ta lui ra ngoài trước. Y nâng ly rượu hướng về phía hai người kia, cả ba hiểu ý cụng ly, rồi mỗi người tự uống cạn ly vang đỏ của mình.
Từ Kha tùy ý khẽ lắc ly rượu, trêu chọc Phương Lập Minh: "Ông chủ Phương, dạo này vẫn khỏe chứ hả, ngọn gió nào thổi cậu từ cái xứ tư bản kia về đây thế?"
Phương Lập Minh quả thực đã ở nước ngoài nhiều năm, ở lâu cũng chán, thế là về nước dạo một vòng, tiện thể đầu tư chút đỉnh. Phương Lập Minh cười hì hì: "Nhớ hai người anh em nên tôi về thôi, tôi là người trọng tình trọng nghĩa mà."
"Thôi đi ông tướng." Từ Kha trợn mắt nhìn y với vẻ mặt không thể nuốt trôi nổi: "Lúc ở nước ngoài ăn chơi xả láng, sung sướng đến quên cả đường về, hai thằng tôi trong lòng cậu chắc cũng chỉ như hai hạt cát, rũ cái là bay sạch chứ gì."
Phương Lập Minh cười ha hả, quàng vai Từ Kha: "Kha nhi à, chỉ vì lần trước em gái tóc vàng mắt xanh kia chấm tôi mà không chấm cậu, nên lần nào gặp cậu cũng phải khịa tôi vụ này đúng không?"
Từ Kha hất vai ra: "Tôi không thèm nhá, Từ Kha này không nhỏ mọn như cậu nghĩ đâu. Cậu đừng có nói hươu nói vượn nữa, hẹn hai thằng tôi ra đây có việc gì thì nói thẳng đi."
Văn Lĩnh thấy họ cuối cùng cũng vào đề tài chính, bèn quay sang Phương Lập Minh nói: "Cậu có ý tưởng gì thì nói nghe nào."
Phương Lập Minh nghe vậy cũng không tán dóc với Từ Kha nữa, bèn hắng giọng một cái, nghiêm túc nói: "Tôi về nước là muốn đầu tư đôi chút, nên tìm hai cậu để bàn bạc xem sao."
"Vừa ăn vừa nói, vừa ăn vừa nói đi." Từ Kha hất cằm, vừa động đũa vừa hỏi: "Cậu muốn đầu tư cái gì? Cậu tìm tôi, không phải là muốn đầu tư vào truyền thông phim ảnh đấy chứ, muốn hợp tác với Hoa Nguyên à?"
Phương Lập Minh lắc đầu: "Giới giải trí của các cậu phức tạp quá, quy tắc ngầm này quy tắc ngầm nọ, tôi không muốn nhảy vào dây dưa đâu."
Từ Khả "xì" một tiếng: "Cứ nói toẹt ra là cậu đấu đá tâm cơ không lại người ta đi. Hơn nữa, xã hội bây giờ ở đâu mà chẳng có quy tắc ngầm, chỉ là hình thức khác nhau thôi."
Văn Lĩnh nghe lời Phương Lập Minh nói thì lờ mờ hiểu được ý của y: "Cậu muốn đầu tư vào mảng y tế à?"
"Không sai." Phương Lập Minh hào hứng gật đầu: "Tôi ở nước ngoài đã lâu, càng ngày càng thấy lĩnh vực y tế trong nước có triển vọng rất lớn trong tương lai. Các ngành nghề truyền thống khác cơ bản bão hòa hết rồi, chẳng còn cơ hội mấy. Nhưng y tế đang là ngành nóng bỏng tay, nhất là mảng nha khoa, nhi khoa, theo tôi thấy thì mảnh đất này còn rất màu mỡ."
Từ Kha miệng thì ăn mà vẫn không quên bình phẩm vài câu: "Chậc chậc chậc, ghê gớm thật, mấy năm ở nước ngoài đúng là không uổng công, còn đào tạo ra được cả đầu óc kinh tế cho ông chủ Phương nhà ta rồi."
Văn Lĩnh nghe xong liền hỏi: "Cậu định đầu tư thế nào?"
Phương Lập Minh đã tính toán từ trước, y nói: "Tôi muốn đầu tư vào mảng nha khoa tư nhân, tôi bỏ vốn và cậu bỏ sức, mục tiêu là xây dựng thành chuỗi hệ thống. Trước khi chốt hướng đi này, tôi đã tìm hiểu tình hình đầu tư y tế trong nước rồi, nha khoa là điểm đột phá dễ mở đường nhất. Cũng có bệnh viện tư nhân thử làm mảng này, nhưng một bộ phận lớn trong số đó chẳng làm nên trò trống gì, nguyên nhân lớn nhất vẫn là do thiếu hụt nguồn nhân lực. Thế nên tôi mới nghĩ đến cậu. Ngành này của các cậu tính chuyên môn rất cao, mà bác sĩ tay nghề giỏi thì lại hiếm, cho nên bệnh viện tư nhân rất khó vận hành. Nhưng cậu chẳng phải là nhân tài cao cấp hàng đầu sao!"
Qua lời Phương Lập Minh, Văn Lĩnh nghe ra được y quả thực đã suy tính rất kỹ càng, bỏ không ít công sức tìm hiểu về mảng này, những gì y nói cũng miêu tả chính xác hiện trạng y tế trong nước hiện nay. Cậu phụ họa: "Đúng là như vậy, kỹ thuật và tiếng tăm của tư nhân không bì được với bệnh viện công, chẳng có chút sức cạnh tranh nào cả."
"Thế nên mới nói nguồn nhân lực chính là sức cạnh tranh lớn nhất, cậu phải tận dụng triệt để giá trị bản thân chứ. Ý tưởng ban đầu của tôi là như vầy: Sau này, tôi sẽ về thành phố A, tôi đã nhắm trúng một bệnh viện răng hàm mặt ở đó và chuẩn bị tiếp quản, chúng ta có thể làm thành một chuỗi. Cậu chịu trách nhiệm đào tạo đội ngũ bác sĩ cao cấp, hơn nữa tôi biết bản thân cậu đã có sẵn tiếng tăm và uy tín rồi, thế thì càng đỡ việc. Những khoản chi tiền khác tôi sẽ bao trọn, thấy thế nào?" Phương Lập Minh tuôn ra một tràng, kể lể chi tiết hết mọi dự định.
Nói thật lòng, thì kế hoạch này quá hấp dẫn. Không phải Văn Lĩnh không có tham vọng sở hữu chuỗi phòng khám riêng ở khắp nơi trong tương lai, cũng không phải không dám nghĩ tới. Mà trước mặt cậu lúc này lại vừa khéo có một cơ hội thích hợp cùng một đối tác thích hợp, Phương Lập Minh là người cậu hoàn toàn có thể tin tưởng.
Văn Lĩnh quyết đoán trả lời ngay: "Rất có sức hút, có thể tiếp tục bàn bạc."
Cậu ngập ngừng một chút rồi hỏi: "Cậu nói cậu muốn về thành phố A, ý là tôi cũng phải đi cùng sao?"
Phương Lập Minh đáp: "Giai đoạn đầu chắc chắn cậu phải đi cùng rồi, nhưng tôi cũng biết phòng khám bên này cũng cần cậu, cho nên lúc đầu có thể chỉ cần đi khoảng một hai tháng để sắp xếp công việc cụ thể cho đâu vào đấy, cậu cũng nắm được tình hình. Việc đào tạo nhân sự về sau thực hiện ở thành phố S cũng không sao, bác sĩ chắc chắn phải tuyển dụng liên tục. Đến lúc đó, bác sĩ ở các chi nhánh sẽ giao toàn quyền cho cậu quản lý, cậu muốn tự mình nắm hay chọn một bác sĩ tin cậy để tiếp quản cũng được, mấy cái đó không quan trọng."
"Được." Văn Lĩnh quyết định: "Hẹn lần sau gặp sẽ bàn chi tiết cụ thể hơn."
Bàn bạc xong xuôi, Phương Lập Minh hớn hở ra mặt, y nâng ly rượu lên chạm cốc với Văn Lĩnh, giọng nói tràn đầy hy vọng: "Nào nào nào, dô một cái, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ, thuận buồm xuôi gió!"
Văn Lĩnh cũng cười cạn ly với y: "Xin nhận lời chúc tốt đẹp của ông chủ Phương."
Từ Kha ăn uống no say, cũng góp vui bằng cách chắp tay về phía hai người họ: "Giàu sang phú quý, xin đừng quên nhau."
Bữa tối kết thúc, Phương Lập Minh đi nhờ xe Từ Kha về khách sạn. Xe Từ Kha đã chạy xa cả mấy mét, Phương Lập Minh vẫn còn thò đầu ra từ ghế phụ vẫy tay với cậu. Văn Lĩnh đứng đó cũng tùy ý vẫy tay lại, rồi mở cửa xe một mình lái về nhà.
Trong khoang xe kín mít vang lên điệu nhạc không lời êm dịu. Văn Lĩnh vừa lái xe vừa nghĩ, thật sự nên tặng danh hiệu "Cơn mưa rào giải hạn" cho Phương Lập Minh, đến quá đúng thời điểm rồi. Đối với Văn Lĩnh, chuyện hợp tác với Phương Lập Minh thực ra sớm hay muộn vốn dĩ không quan trọng đến thế. Chỉ là sự xuất hiện của Phương Lập Minh lúc này đã cho cậu một cơ hội tốt để đến thành phố A. Điều này đồng nghĩa với việc cậu có thể tránh xa Lư Kinh Hồng, không cần phải lo lắng cuộc sống của hai người lại bất tri bất giác quấn lấy nhau nữa. Nói thêm, đây là đi vì công việc, dù có kể ra thì cũng là chuyện hợp tình hợp lý, Lư Kinh Hồng chắc cũng sẽ không có quá nhiều dị nghị.
Điều duy nhất khiến Văn Lĩnh lo lắng, lỡ như việc này bị định nghĩa là gây tổn thương cho Lư Kinh Hồng, thì e rằng cậu lại rơi vào vòng lặp chết chóc vô tận kia. Vì vậy, cậu phải nghĩ cách giảm thiểu mức độ tổn thương cho Lư Kinh Hồng xuống thấp nhất. Dựa vào mức độ coi trọng mà Lư Kinh Hồng dành cho cậu, vẫn cần phải thăm dò trước đã.
Hiện tại trong đầu Văn Lĩnh chỉ toàn xoay quanh cách làm sao để rút lui an toàn. Do đó, cho dù trong lòng cậu lờ mờ cảm thấy có chút không vui, không thoải mái về quyết định rời đi, thì ngay lúc này cũng bị cậu cưỡng ép gạt phăng đi.