Trong mắt Dương Bắc, Dương Nam luôn là một cậu bé ngoan ngoãn.

Tính tình cậu ấy chậm chạp, không lanh lợi như Dương Trung, rất nhiều chuyện đều bị Dương Trung d/ắ/t m/ũ/i.

Trước đây đều do cô ta che chở, sau đó cô ta lấy chồng, vì vấn đề khoảng cách nên ít tới lui với gia đình.

Nếu không có những tin đồn ở Lâu Để, cô ta thậm chí còn không biết Dương Nam đã ch*t.

Cô ta ngồi trên ghế, cúi đầu nức nở: "Lần cuối tôi gặp A Nam là ngày 19 tháng trước ở nhà tôi."

“Tôi nhớ rất rõ nó vui vẻ chia sẻ với tôi là chú Ba đã cho nó tiếp xúc với việc kinh doanh của gia đình rồi.”

“Tôi biết đứa em này của mình không thông minh, nhưng cũng không muốn làm nó mất hứng, tôi vừa giúp nó chỉnh lại cổ áo, vừa dặn nó phải đề phòng Dương Trung.”

"Nó rõ ràng đã hứa với tôi rồi, tại sao lại còn đi riêng với Dương Trung chứ!"

Chu Kính Sơn cẩn thận băng bó vết th/ư/ơng cho tôi, cả khuôn mặt vẫn đen đến đáng s/ợ: "Hành vi vừa rồi của cô Dương đủ để tôi cân nhắc lại xem có nên nhận việc này hay không."

Dương Bắc áy náy nhìn tôi: "Xin lỗi cô Giang..."

Một hành động vô ý, làm sao tôi có thể tr/á/ch được? Nhưng tôi cũng không đồng ý với thình cầu của Dương Bắc muốn Chu Kính Sơn c/ứ/u người.

Nếu chuyện này mở ra tiền lệ rồi đồn ra ngoài, vậy Chu Kính Sơn sẽ thực sự trở thành con cá nằm trên thớt.

Vết th/ư/ơ/ng trên trán tôi lành lại sau vài ngày, có lẽ lời nói của Chu Kính Sơn đã có tác dụng r/ă/n đ/e, Dương Bắc không còn quấn lấy anh để xin c/ứ/u người nữa.

Chỉ là suốt đường đi đều im lặng đi theo sau chúng tôi.

Càng đến gần nhà của nhà họ Dương, biểu cảm của Dương Bắc càng lo lắng.

Chu Kính Sơn nhắc tôi tránh xa cô ta một chút, nhưng ở ngôi miếu đổ nát ngoài thành, biến cố vẫn xảy ra.

Con d/a/o trong tay Dương Bắc một nửa c/ắ/m vào b/ụ/ng tôi, một nửa bị Chu Kính Sơn dùng tay đỡ lấy.

M/á/u của anh nhỏ xuống dọc theo kẽ ngón tay, có vài giọt b/ắ/n lên người Dương Trung bên cạnh.

Tôi nhìn thấy rõ tay của Dương Trung khẽ động đậy một chút rồi bất động trở lại.

Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi trào dâng nỗi s/ợ h/ã/i vô tận.

Tôi giơ tay lên t/á/t Dương Bắc một cái thật mạnh, cô ta bị tôi đ/á/nh m/é/o mặt, tay cũng buông lỏng, con d/a/o rơi xuống đất.

"C/ú/t…"

Dương Bắc cũng là lần đầu tiên làm người khác bị th/ư/ơ/ng, sau khi tỉnh táo lại liền loạng choạng chạy ra ngoài.

Tôi x/é mép váy băng bó vết th/ư/ơ/ng cho Chu Kính Sơn, sau đó lại dùng nước trong túi nước rửa sạch m/á/u trên mặt đất.

"Chu Kính Sơn, không thể giữ lại hai t/h/i t/h/ể này."

Vết th/ư/ơ/ng của anh còn lành nhanh hơn cả tôi, băng bó chỉ là để tránh người khác nghi ngờ.

Hiện giờ Dương Bắc đang tập trung toàn bộ sự chú ý lên người tôi, cô ta cho rằng tôi là điểm mấu chốt nên mới t/ấ/n c/ô/ng tôi.

Tôi lo lắng đến mức nói năng lộn xộn: "Tối nay chúng ta sẽ đ/ố/t x/á/c rồi tách ra chạy.”

"Chỉ cần anh trở về nhà họ Chu thì bọn họ sẽ không làm gì được anh nữa."

Chu Kính Sơn cúi đầu nhìn miếng vải quấn trên tay, rồi hỏi tôi: "Vậy còn em?"

"Em vốn là người ch*t, nếu không phải vì em thì anh cũng sẽ không nhận vụ này của nhà họ Dương, mấy năm nay em đã sống đủ rồi.”

"Chỉ cần đ/ố/t x/á/c, chúng ta tách ra chạy, Dương Bắc sẽ không đ/u/ổ/i theo chúng ta nữa.”

"Cho dù cô ta có làm lớn chuyện, thì mục tiêu của mọi người cũng chỉ là em."

Sắc mặt Chu Kính Sơn hoàn toàn lạnh xuống, gần như sắp nổi m/á/u xung thiên.

"Rồi sao nữa, rồi tôi sẽ làm một con rùa rụt cổ tr/ố/n trong nhà họ Chu không ra ngoài.”

"Nhìn em bị tr/u/y s/á/t khắp nơi à?"

Tôi đưa tay kéo cánh tay anh, định khuyên anh thêm lần nữa: "Chu Kính Sơn, anh đừng có làm như trẻ con nữa.”

"Dù bọn họ có b/ắ/t được em, chỉ cần thử một lần là sẽ biết em chẳng có ích gì.”

"Nếu bọn họ thật sự muốn gi*t em, cùng lắm thì em lại tìm một cái qu/a/n t/à/i tr/ố/n vào thôi!"

Chu Kính Sơn mượn sức kéo tôi về phía anh, tôi cúi đầu nhìn thấy một bàn tay to đang siết chặt eo mình, các ngón tay càng lúc càng dùng sức hơn.

Anh hơi ghé sát vào tai tôi, trong giọng nói mang theo vài phần kiềm chế mà tôi chưa từng thấy: "Giang Nguyệt Bạch, m/ạ/ng của em là của tôi, tôi không bảo em ch*t thì không ai được động đến em."

Chúng tôi đổ dầu trẩu lên x/á/c ch*t, rồi châm một mồi l/ử/a đ/ố/t ngôi miếu.

Chu Kính Sơn dẫn theo tôi tiếp tục chạy tr/ố/n về miền Bắc.

Tránh hết đợt tr/u/y đ/u/ổi này đến đợt tr/u/y đ/u/ổi khác, cuối cùng tôi không thể không thừa nhận, dường như tôi thực sự đã trở thành gánh nặng lớn nhất của Chu Kính Sơn.

Tôi thậm chí còn bắt đầu nghĩ, nếu tôi không tỉnh lại thì có phải sẽ tốt hơn không.

Với bản lĩnh của Chu Kính Sơn, anh chắc chắn sẽ không để ai phát hiện ra bí mật của mình.

Có lẽ vì trong lòng bắt đầu nghĩ đến cái ch*t nên â/m k/h/í trên người càng ngày càng nặng, cơ thể cũng bắt đầu trở nên s/u/y y/ế/u rõ rệt.

Cuối cùng, khi đi qua Ngọc Nữ Khê, tôi lại ch*t.

Vì đã có kinh nghiệm trước đó nên Chu Kính Sơn không hề tỏ ra h/o/ả/ng l/o/ạn hay c/ă/ng th/ẳ/ng.

Anh đặt tôi vào qu/a/n t/à/i băng, tay khẽ chạm vào mặt tôi: "Nguyệt Bạch, đợi tôi đến đón em."

Sau đó lại đưa tôi đến Giai Mộc Tư.

Về lý do tại sao vẫn là Giai Mộc Tư…

Anh cứ khăng khăng nói đất Giai Mộc Tư tốt, dưỡng người.

Lý do là lần trước khi tôi tỉnh dậy, da dẻ vô cùng mịn màng, nếu không nói chuyện thì còn trông có vài phần nữ tính.

Tôi không tin vào mấy thứ m/ê t/í/n đó, không đợi đến nơi đã vội xuống "xe".

Lúc đó, anh dùng giọng điệu phức tạp nói với tôi: "Em chắc chắn chọn nơi này à?"

Đợi sau khi ch/ô/n cất xong, nhìn xung quanh cỏ dại mọc um tùm không một bóng người, tôi t/ứ/c gi/ậ/n: "Sao anh không thể khuyên em thêm lần nữa hả!"

*

Có lẽ sống lâu rồi, lúc nhớ lại chuyện cũ thì có kể mãi cũng không hết.

Tôi theo Chu Kính Sơn vào một căn biệt thự trang trí theo phong cách Trung Hoa, trên tường treo không ít tranh chữ.

Tôi vừa nhìn thì thấy ngay bức thư pháp treo trong sảnh.

“Lạc vị thu đề kim tỉnh lan, vi sương thê thê đ**m sắc hàn.”

(Dịch nghĩa: Dế mùa thu kêu bên lan can giếng vàng, sương nhẹ lạnh lẽo chiếu lên tấm chiếu).

“Cô đăng bất minh tư dục tuyệt, quyển duy vọng nguyệt không trường thán.”

(Dịch nghĩa: Đèn leo lét không đủ sáng, nỗi nhớ như đ/ứ/t đoạn, vén rèm nhìn trăng mà thở dài).

Đây là do tôi viết.

Thế mà lại rơi vào tay Chu Kính Sơn.

Chu Kính Sơn thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào bức thư pháp đó, giải thích: "Năm đó di vật của em cũng không có cách nào gửi về Nam Khang xa ngàn dặm được, v/ứ/t b/ỏ thì tiếc quá nên tôi đã chọn lại một số.”

"Bức thư pháp này là được bảo quản lâu nhất.”

"Chỉ là không ngờ, vừa đến Giai Mộc Tư thì được mấy phú ông quý tộc ca tụng là cô Giang xinh đẹp phương Nam vậy mà cũng biết viết thơ tình."

Mặt tôi hơi đỏ lên.

"Bức thư pháp này được viết vào ngày mùng 10 tháng 9 năm 1943."

"Gì cơ?" Chu Kính Sơn không hiểu.

"Ngày 26 tháng 8 anh đến Nam Khang bàn công việc với cha em, ngày mùng 9 tháng 9 anh rời đi, ngày hôm sau em viết bài thơ này."

Đó là lần thứ hai tôi gặp Chu Kính Sơn.

Tôi mười bảy tuổi, còn Chu Kính Sơn vẫn giữ nguyên vẻ ngoài hơn hai mươi tuổi.

Cha bảo tôi gọi anh là "chú Chu", đầu lưỡi tôi cứ chạm vào răng mãi nhưng không thể nào thốt ra hai chữ đó.

Bởi vì tôi phát hiện, so với việc làm bậc cha chú, tôi càng hy vọng mình có thể ngang hàng với anh.

Tôi không biết anh đã cưới vợ sinh con hay chưa, tôi chỉ biết "tình không biết từ đâu mà đến, chỉ biết càng lúc càng đậm sâu*".

(Câu gốc: Tình bất tri sở khởi, nhất vãng nhi thâm – Trích “Mẫu đơn đình” của Thang Hiền Tổ).

Những lúc cha bận, đều là tôi đi cùng Chu Kính Sơn dạo chơi ở Nam Khang.

Tất nhiên, củ cải nhỏ Giang Xuyên đi theo sau đã bị tôi tự động bỏ qua.

Đêm trước khi anh đi, tôi nhịn không được mà kéo vạt áo tây âu của anh, rồi nghiêm túc nói với anh: "Em nhận ra anh."

Một đứa trẻ hai tuổi, lẽ ra không nên có ký ức gì, nhưng không biết vì lý do gì, tôi lại nhớ Chu Kính Sơn.

Chu Kính Sơn có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn mỉm cười v/é/o mũi tôi, như đang nói thầm với một đứa trẻ: "Nếu vậy thì phải nhờ Nguyệt Bạch giữ bí mật cho chú Chu nhé."

Tôi đoán có lẽ anh không tin, nhưng vì câu nói đó của anh mà tôi đã hồi hộp rất lâu.

Ban đêm nghĩ đến bí mật nhỏ giữa mình và anh, tôi trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng đành cam chịu thức dậy thắp đèn viết chữ.

Chính là bức thư pháp trước mắt này.

Về sau bức thư pháp này theo tôi phiêu bạt hơn năm năm, quanh đi quẩn lại, cuối cùng cũng được gửi đến tay người tôi muốn gửi.

Chu Kính Sơn không nói gì, chỉ là ánh mắt nhìn tôi có thêm vài phần thăm dò.

Dù sao anh cũng là lão y/ê/u qu/á/i sống mấy trăm năm, loại người nào mà chưa từng gặp, cho dù sau này khi gặp lại tôi, anh vẫn buông vài câu trêu ghẹo tôi như tán tỉnh phụ nữ, nhưng đó là thói quen hình thành trong những năm tháng anh ở miền Nam cùng tôi, tôi hiểu được.

Tôi sợ anh ngại, lại nói thêm: "Nhưng anh yên tâm, hơn bảy mươi năm trôi qua rồi, bây giờ tâm em như đá, không hề có chút suy nghĩ vượt quá giới hạn nào với anh."

Sau khi nhìn thấy Chu Kính Sơn đen mặt như ý muốn, tôi "duyên dáng" nhấc một góc sườn xám lên, vừa đi về phía cầu thang vừa nói: "Em ở đâu?

"Em muốn phòng công chúa màu hồng, còn phải hướng dương, trong phòng nhất định phải có điều hòa, còn nữa, m/u/a một chiếc điện thoại cho em..."

Ngoái đầu cười một cái: "Xin chú đó ~"

*

“Chú” rất bận, “chú” không có thời gian để ý đến tôi.

Anh sắp xếp ổn thỏa cho tôi rồi bắt đầu đi giao thiệp.

Tôi nhàn rỗi không có việc gì làm nên đã lén chuồn ra ngoài.

Tôi cầm ô, tò mò nhìn sự phồn hoa của Nam Khang, không để ý nên đã va phải người khác.

Người đó cũng rất b/ấ/t l/ị/ch s/ự, kéo ô của tôi còn ôm eo tôi né sang một bên.

Tôi gi/ã/y gi/ụ/a, hét lớn: "Tên l/ư/u m/a/nh th/ố/i th/a, đến cả mỡ của bà cô mày mà cũng d/á/m s/ờ..."

Cuối cùng, cả hai chúng tôi vừa x/ô đ/ẩ/y vừa đ/á/nh nhau rồi vào đồn cảnh sát.

Lúc Chu Kính Sơn đến, cậu thiếu niên đối diện đang gân cổ lên biện hộ cho mình: "Chị ơi, chị nhìn em này, em chính là Giang Ngọc Bạch, em đã nói đây là hiểu lầm rồi, làm sao em có thể s/à/m s/ỡ chị được!"

"Tôi quan tâm cậu là Giang Ngọc Bạch hay Giang Ngọc Hắc làm gì, cậu cứ nói xem có phải cậu đã ô/m tôi, s/ờ tôi hay không?"

"Chị không biết em?"

Giang Ngọc Bạch s/u/y s/ụ/p, dường như việc tôi không nhận ra cậu ta còn khiến cậu ta khó chấp nhận hơn việc tôi đưa cậu ta vào đồn cảnh sát.

"Cậu là thần tiên gì mà còn đòi bà cô đây phải biết..."

Chưa nói hết câu, tôi đã bị Chu Kính Sơn vỗ vai một cái.

Tôi lập tức tỏ ra tủi thân: "Chu Kính Sơn, sao giờ anh mới đến!"

Giang Ngọc Bạch cũng trợn mắt: "Chú Chu, chú biết chị này à?"

Lúc chúng tôi bước ra khỏi đồn cảnh sát, viên cảnh sát trẻ vẫn không quên dặn ở phía sau: "Có vấn đề gì thì phải giải quyết kịp thời, nếu giải quyết được bằng giao tiếp thì đừng tùy tiện động tay động chân."

Ba chúng tôi luôn mồm vâng dạ, rẽ phải vào một quán cà phê.

"Ý anh cái thứ này là cháu cố của Giang Xuyên?"

Tôi chỉ vào Giang Ngọc Bạch, có chút không dám tin, bà cô đây lại thật sự thành bà cô rồi.

Giang Xuyên là em trai tôi, lẽ ra bây giờ đã t/o/i rồi.

Nhưng không có gì bất ngờ thì lại có bất ngờ…

Nó vẫn sống khỏe mạnh, sắp sửa mừng đại thọ chín mươi.

Tôi nhìn Chu Kính Sơn với vẻ mặt phức tạp: "Anh cũng cho Giang Xuyên uống m/á/u à?"

Chu Kính Sơn không nhịn được mà c/ố/c đầu tôi một cái.

Giang Ngọc Bạch là một ngôi sao, theo lời nó nói, nó có hàng chục triệu người hâm mộ trên toàn m/ạ/ng, là cựu thành viên nhóm nhạc nam thần tượng được mọi lứa tuổi yêu thích, cách đây không lâu vừa chuyển sang làm diễn viên.

Lần này về quê nhà Nam Khang là để mừng thọ Giang Xuyên, ai ngờ phía sau lại có một đám f/a/n c*/ồ/ng bám theo không buông, nó bất đắc dĩ mới mượn tôi để che chắn th/o/át thân.

"Nhà họ Giang, vẫn ổn chứ?"

Tôi cảm thấy tình cảm của mình đã phai nhạt đi nhiều, tỉnh lại đã lâu như vậy, về Nam Khang cũng gần nửa tháng rồi, vậy mà tôi chưa từng có ý định đến thăm nhà tổ của nhà họ Giang.

Năm đó lúc tôi mang theo việc kinh doanh của nhà họ Giang đến Giai Mộc Tư để mở rộng thị trường, Giang Xuyên mới mười lăm tuổi.

Nó nắm chặt góc áo tôi không muốn để tôi đi, vì ba tỉnh miền Đông Bắc lúc đó đã thất thủ, nó lo lắng cho tôi.

Khi đó tôi đã hứa với nó nhất định sẽ trở về gặp nó, nhưng tôi đã thất hứa.

Lần gặp mặt đó, đã trở thành lần gặp cuối cùng của chúng tôi.

*

Tôi đã từ chối lời mời đến dự tiệc mừng thọ Giang Xuyên của Giang Ngọc Bạch.

Dù sao nó cũng đã chín mươi tuổi rồi.

Gặp tôi không khỏi sẽ xúc động, vì để nó còn có thể tổ chức thêm vài lần đại thọ nữa, tôi vẫn không nên gặp nó thì hơn.

Có điều vẫn xảy ra một sự cố nhỏ.

Những bức ảnh tôi và Giang Ngọc Bạch lôi kéo nhau trên đường đã bị cánh săn ảnh đăng lên m/ạ/ng, gây nên một sự xôn xao rất lớn.

"Cựu thành viên nhóm nhạc nổi tiếng Giang Ngọc Bạch về quê cùng bạn gái bí ẩn, nghi ngờ sắp có tin vui?"

Cùng lúc đó lên hot search còn có Chu Kính Sơn.

"Chủ tịch Chu thị tiêu tiền như nước, đã m/u/a thành công chiếc vòng tay đắt giá trong buổi đấu giá chỉ để có được nụ cười của người đẹp."

Tôi vừa ăn dưa của mình, vừa ăn dưa của Chu Kính Sơn, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót.

Thôi được, tôi thừa nhận, tôi gh/e/n t/ị ch*t đi được với người có thể nhận được vòng tay từ Chu Kính Sơn.

Vì vậy sau khi Chu Kính Sơn ra ngoài, tôi đã chọn cách cải trang theo dõi.

Tôi ngồi trên xe taxi, tận mắt nhìn thấy anh đón một người đẹp giữa đường, sau đó đi đến nơi ăn chơi lớn nhất Nam Khang - "Thiên Thượng Nhân Gian".

Tôi vừa định đi vào thì bị cuộc điện thoại của Giang Ngọc Bạch c/ắ/t ngang.

"Bà cô ơi, c/ứ/u nguy gi/a/ng h/ồ với…”

Cái th/ằ/ng c/h/ó Giang Xuyên này, chín mươi tuổi đầu rồi cả ngày chẳng làm gì ra h/ồ/n, chỉ biết chơi điện thoại, không ngoài dự đoán, nó cũng nhìn thấy ảnh của tôi và Giang N

gọc Bạch, hơn nữa còn nhận ra tôi ngay lập tức.

Không, nó không biết đó là tôi, chỉ là cảm thấy quá trùng hợp.

Cháu cố tìm được một người "bạn gái", dáng vẻ lại giống hệt người chị đã mất bảy mươi năm của nó.

Nó kích động đánh vào đùi Giang Ngọc Bạch, nhất quyết b/ắ/t thằng nhỏ đưa tôi đến nhà gặp nó.

Giang Ngọc Bạch ôm chân mình, nhe răng trợn mắt né tránh: "Ống cố ơi, ông kích động thì cứ kích động, sao lại đ/á/nh vào chân cháu chứ!"

Lúc tôi đứng trước mặt Giang Ngọc Bạch, mồ hôi trên trán nó thật sự túa ra.

"Bộ dạng của ông cố em trông như thể muốn chúng ta động phòng tại chỗ vậy."

Tôi giơ chân đ/á vào m/ô/ng nó một cái: "Nói b/ậ/y gì đấy, giảm thọ của bà đây."

Miệng thì nói vậy, nhưng tay lại không thành thật mà gửi tin nhắn cho Chu Kính Sơn…

"Nhanh đến đây, em sắp động phòng tại chỗ với Giang Ngọc Bạch rồi."

Không đến mấy giây sau, tôi bật cười.

Đối phương trả lời: "Bà cô ơi, em thật sự không sợ giảm thọ à!"
Chương 2 - Chương 2 | Đọc truyện tranh